Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1500: Đàm phán vỡ tan (2)


Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lẽo, Đấu Vũ Hội là mạnh, nhưng kiếp trước Diệp Huyền được xưng Tiêu Diêu Hồn Hoàng, sự tình gan to bằng trời gì chưa từng làm?

Muốn cho hắn sợ hãi, chuyện này quả thật chính là người si nói mộng.

- Hoàng Phủ Tú Minh, Huyết Kiếm, hai người các ngươi theo ta!

Trong giây lát này, khí tức trên người Diệp Huyền đại biến, mái tóc dài màu đen dương kích bay lượn, mang theo hai người thiểm lược về một nơi nào đó.

Nhưng Trác Nhất Phàm sao lại cho bọn họ cơ hội rời đi, vèo vèo vèo vèo, bốn người cấp tốc truy kích đến, không cho đám người Diệp Huyền cơ hội thở lấy hơi chút nào.

Đồng thời từng đạo ánh sáng trận pháp mông lung xuất hiện, chặn ba người Diệp Huyền.

- Ha ha ha, ngươi cho rằng các ngươi có thể rời khỏi? Ở dưới trận pháp của Đấu Vũ Hội ta, ngày hôm nay ba người các ngươi đều phải chết.

Trác Nhất Phàm càn rỡ cười to.

Sắc mặt Diệp Huyền lạnh lùng, xì cười một tiếng:

- Ngươi cho rằng bằng trận pháp bát giai đỉnh phong, liền có thể ngăn cản Diệp Huyền ta?

Trong tiếng cười lạnh, ánh mắt của Diệp Huyền đột nhiên co rút lại, cấp tốc đảo qua các trận cơ xung quanh.

- Thần Linh Đồng Thị!

Vù!

Một đạo hào quang màu tím từ trong hai mắt lướt qua, nương theo thần thức mạnh mẽ, ở trong hai mắt của hắn, đại trận nguyên bản mông lung cấp tốc trở nên rõ ràng, các loại hoa văn phù văn không ngừng lưu chuyển, toàn bộ đại trận như biến thành điểm tuyến tập hợp, mỗi một tiết điểm cùng hoa văn, đều lặng yên hiển hiện.

- Bát giai đỉnh phong Cố Nguyên Thủ Cung Trận, bát giai đỉnh phong Đô Thiên Phù Quang Đại Trận, bát giai đỉnh phong Vô Thượng Vô Cực Cương Nguyên Trận...

Rất nhiều trận pháp, ở trong mắt Diệp Huyền phù lược, từng đạo từng đạo quang hồng đi khắp, ánh mắt của hắn rốt cục rơi vào một trận cơ.

- Chúng ta đi!

- Bạch!

Diệp Huyền lệ quát một tiếng, thân hình của hắn như một tia chớp, đột nhiên lướt về phía vị trí có vài tên trưởng lão hạch tâm của Đấu Vũ Hội.

- Ầm ầm!

Mà sau lưng hắn, Hoàng Phủ Tú Minh cùng Huyết Kiếm Vũ Đế toàn lực ra tay, chống lại rất nhiều công kích, đồng thời giết ra một con đường.

- Ngăn bọn hắn lại cho ta.

Trác Nhất Phàm thấy thế, liền phẫn nộ quát.

Vài tên Vũ Hoàng kia mặt mang kinh sợ, nhưng không dám khinh thường, điên cuồng thôi thúc Huyền Nguyên, vù, một đạo trận pháp mông lung xuất hiện, trong nháy mắt ngăn ở trước mặt ba người Diệp Huyền.

- Múa rìu qua mắt thợ.

Diệp Huyền cười nhạo, ánh mắt thanh minh, sau đó hai tay của hắn cấp tốc ngưng tụ ra từng trận quyết, như hồ điệp phiên phiên tung bay, cấp tốc đi vào trong trận cơ.

Vù!

Toàn bộ đại trận lập tức đung đưa kịch liệt, trên bình phong trận pháp, cấp tốc xuất hiện từng tia sáng nhỏ bé.

- Đây là...

Đám người Trác Nhất Phàm thấy thế nhất thời kinh hãi.

- Trò mèo, phá cho ta!

Trong tiếng xì cười, Diệp Huyền quát lạnh một tiếng, Tài Quyết Chi Kiếm đột nhiên chém xuống, hóa thành một ánh chớp màu xanh lam ầm ầm đi vào trận pháp.

- Ầm!

Chiêu kiếm này của Diệp Huyền phảng phất như bổ trúng một chỗ yếu kém nhất của toàn bộ trận pháp, trực tiếp dẫn đến hiệu ứng domino phát sinh, rầm rầm rầm, chỉ nghe tiếng nổ liên tiếp vang rền, trận pháp nguyên bản ngăn cản Diệp Huyền ầm ầm nổ tung, hóa thành quang điểm đầy trời, tứ tán tung bay.

- Không được!

Vài tên trưởng lão hạch tâm của Đấu Vũ Hội thấy thế, từng cái từng cái trong lòng kinh hãi, sợ đến xoay người bỏ chạy.

Không có trận pháp che chở, những Vũ Hoàng bọn họ làm sao có thể chống đối Diệp Huyền đủ để cùng Vũ Đế tranh đấu công kích, từng cái từng cái kinh hoảng đến cực điểm, hồn phi phách tán.

- Đi chết đi!

Diệp Huyền sao sẽ cho bọn họ cơ hội thoát đi, triển khai Huyễn Cấm Chi Nhãn, một đạo gợn sóng mông lung cấp tốc đi vào thân thể mấy người, thân hình các trưởng lão hạch tâm của Đấu Vũ Hội kinh hoảng chạy trốn kia nhất thời cứng lại, mà ngay lúc này, một đạo kiếm khí óng ánh từ Tài Quyết Chi Kiếm trong tay Diệp Huyền tuôn ra, trong nháy mắt xẹt qua thân thể mấy người.

- Xì xì!

Vài tên trưởng lão hạch tâm kia hét thảm, trong nháy mắt hóa thành thi thể, máu tươi bắn trời cao, lại như giọt mưa rơi xuống.

Trên thực tế, nếu như bọn họ một lòng muốn phản kháng, Diệp Huyền vẫn không thể gọn gàng nhanh chóng chém giết bọn họ như vậy.

Đáng tiếc mấy người này nhìn thấy Diệp Huyền phá tan trận pháp, trước lại làm Hỏa Quyền Vũ Đế bị thương nặng, đã sớm sợ đến hồn phi phách tán, ngay cả phản kháng cũng không dám phản kháng, trái lại chết càng nhanh hơn.

- Đáng chết a!

Đám người Trác Nhất Phàm nhìn thấy tình cảnh này, từng cái từng cái con mắt đều đỏ.

Rầm rầm rầm rầm!

Tứ đại Cửu Thiên Vũ Đế tất cả đều thả ra uy thế không gì địch nổi, điên cuồng giết về phía Diệp Huyền.

- Cút về.

Diệp Huyền thôi thúc Hạo Quang Đại Thiên Kính, bảo hộ ba người, từng tia ánh sáng chiếu rọi, suy yếu lực công kích của đám người Trác Nhất Phàm.

Trong đó Trác Nhất Phàm tu vi cao tới cửu giai nhất trọng đỉnh phong, Hạo Quang Đại Thiên Kính không cách nào hoàn toàn cách trở lực lượng của hắn.

Thế nhưng có Huyết Kiếm Vũ Đế cùng Hoàng Phủ Tú Minh ở phía sau bảo vệ, Diệp Huyền tự nhiên không cần lo lắng, chỉ để ý rảnh tay phá giải trận pháp trước mặt.

Theo Diệp Huyền không ngừng ra tay, trận cơ ở chung quanh lôi đài, liên tiếp bị phá.

Phốc phốc...

Những cường giả của Đấu Vũ Hội đứng ở trên trận cơ thôi thúc trận pháp kia, càng liên tiếp vẫn lạc.

Đối với những tay chân của Đấu Vũ Hội này, Diệp Huyền đương nhiên sẽ không chút lưu tình.

Điều này cũng dẫn đến, Diệp Huyền lao tới chỗ nào, Vũ Hoàng của Đấu Vũ Hội ở nơi đó căn bản không chờ Diệp Huyền ra tay, liền dồn dập chạy trốn tứ phía, không dám có chút ngăn cản.

Sau vài lần giao thủ...

- Ầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang rền, toàn bộ Đấu Vũ Hội phảng phất như chấn động, trong khói mù đầy trời, trận pháp nguyên bản vây lại đám người Diệp Huyền ầm ầm nổ tung, lộ ra một lỗ thủng to lớn.

- Cái gì?

- Trận pháp lại bị phá?

- Đáng chết a!

Đám người Trác Nhất Phàm vừa kinh vừa sợ, từng cái từng cái hai con mắt đỏ như máu.

Bây giờ trận pháp bao phủ lại khu võ đài bị Diệp Huyền phá, nói cách khác toàn bộ võ đài ngoại trừ trận pháp phía ngoài xa nhất không phá, tất cả trận pháp khác đều đã bị phá, lấy thực lực của đám người Diệp Huyền, chẳng phải là như vào chỗ không người?

Những trưởng lão hạch tâm của Đấu Vũ Hội thấy thế, từ lâu sợ đến hồn phi phách tán, điên cuồng tránh xa vị trí của ba người Diệp Huyền, dồn dập lui trở về phía sau đám người Trác Nhất Phàm.

Bình luận