Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1481: Quyết đấu đỉnh phong (1)


Xì xì!

Trọng kiếm bị oanh kích trực tiếp bay xéo ra, lực lượng to lớn, hầu như muốn chấn Tài Quyết Chi Kiếm bay ra ngoài, nhưng Diệp Huyền cười gằn, dùng sức đâm ra, chỉ nghe xì một tiếng, Tài Quyết Chi Kiếm ẩn chứa lực phá hoại cực hạn trực tiếp xuyên thủng chân trái của Hỏa Quyền Vũ Đế, càng ở bụng của hắn lưu lại một vết kiếm thật dài.

- Viêm Hoàn bạo!

Hỏa Quyền Vũ Đế vừa kinh vừa sợ, trong tiếng gầm gừ, Võ Hồn ở trên đỉnh đầu đột nhiên gào thét, một luồng lực lượng Võ Hồn đáng sợ mạnh mẽ xung kích, lấy nhục thân của hắn làm trung tâm bao phủ ra.

- Đùng!

Như nổ đạn bỗng dưng nổ tung, lực xung kích vô hình kia chấn động đến mức hư không điên cuồng run run, lực lượng đáng sợ trực tiếp bao phủ về phía Diệp Huyền.

- Vèo!

Diệp Huyền cũng không mạnh mẽ chống đỡ, trực tiếp rút kiếm bay ngược, ở dưới thạch châu lĩnh vực khống chế, hắn trong nháy mắt liền thoát ly phạm vi hỏa diễm nổ tung xung kích.

Mà vào lúc này, Trấn Nguyên Thạch của Diệp Huyền rốt cục đi tới đỉnh đầu của Hỏa Quyền Vũ Đế, ầm ầm đập xuống.

Liên tiếp phản kích, coi như Hỏa Quyền Vũ Đế mạnh hơn, cũng không cách nào làm được chu đáo, vì đẩy lùi Diệp Huyền, hắn đã tiêu hao toàn bộ tinh lực, mà đối mặt Trấn Nguyên Thạch đập xuống, Hỏa Quyền Vũ Đế không còn cách nào bình yên chống đối, chỉ kịp né tránh một hồi, liền bị đập trúng, như đạn pháo ra khỏi nòng, bị đập vào trên lôi đài hợp kim.

- Ầm!

Toàn bộ võ đài bị đập ra một hố sâu to lớn, vô số mảnh vỡ hợp kim bay loạn, vẻn vẹn là những vỡ kia đánh vào trận pháp võ đài, cũng chấn động đến mức trận pháp phòng ngự chập chùng khắp nơi, có thể thấy được lực xung kích có bao nhiêu đáng sợ.

- Ạch a!

Một tiếng gào thét phẫn nộ, ở dưới hố sâu kia vang lên, mang theo oán hận cùng phẫn nộ vô biên, sau đó oanh một tiếng, một bóng người màu đỏ thẫm từ trong hố sâu phóng lên trời, lần thứ hai trôi nổi ở giữa không trung.

- Ngươi không phải Luyện Hồn Sư thất giai, ngươi là Luyện Hồn Sư bát giai, còn có thạch châu kia của ngươi, có thể thả ra Vũ Đế lĩnh vực, ngươi là ai, ngươi đến cùng là vị nào ở Thần Đô? Đến Đấu Vũ Hội ta đến tột cùng có mục đích gì?

Khuôn mặt của Hỏa Quyền Vũ Đế dữ tợn lớn tiếng rống to, cả người hắn máu me đầm đìa, áo bào trên người nát tan, mái tóc nguyên bản như ngọn lửa thiêu đốt cũng lung ta lung tung, cả người cực kỳ chật vật.

Hắn nhìn chòng chọc vào Diệp Huyền, hai con mắt đỏ đậm, tràn ngập phẫn nộ.

Một Luyện Hồn Sư bát giai tuổi trẻ như vậy, Hỏa Quyền Vũ Đế có thể khẳng định chỉ có Thần Đô mới sẽ nắm giữ, nhưng hắn chưa từng nghe nói Thần Đô có vị cường giả nghịch thiên nào bị Thần Đô vứt bỏ, vì lẽ đó nếu như hắn còn đoán không ra Diệp Huyền đến Hỗn Loạn Chi Thành là có mục đích gì, như vậy hắn cũng quá choáng váng.

- Ta, Diệp Huyền, chỉ là một võ giả muốn thắng được bách thắng liên tiếp, đến Hỗn Loạn Chi Thành không có mục đích gì.

Diệp Huyền bình tĩnh nói, hắn cầm trọng kiếm, áo bào toàn thân ở dưới kình phong thổi bay phấp phới, như một vị Kiếm thần, vô cùng bá đạo.

Yên tĩnh!

Yên tĩnh một cách chết chóc!

Toàn bộ võ đài tái, hơn trăm vạn võ giả thấy cảnh này hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.

Ở trong bọn hắn tưởng tượng, trận thứ một trăm vốn là một hồi thi đấu nghiêng về một bên, Diệp Huyền có thể ở trên tay Hỏa Quyền Vũ Đế kiên trì mấy chiêu, nhưng cũng vẻn vẹn là kiên trì mấy chiêu mà thôi.

Hầu như tất cả mọi người cho rằng, trận chiến đấu cuối cùng này, là Hỏa Quyền Vũ Đế biểu diễn!

Nhưng chiến đấu vừa bắt đầu, lại khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.

Giữa không trung, Diệp Huyền lẳng lặng đứng ngạo nghễ, mái tóc màu đen đón gió bay múa, thân thể nắm trọng kiếm màu đen ngạo nghễ mà đứng, ánh mắt kia của hắn, óng ánh như tinh thần, gương mặt cương nghị phảng phất như đao tước, tràn ngập mị lực.

Trấn Nguyên Thạch ở trên đỉnh đầu của hắn xoay chầm chậm, tôn hắn lên như một chiến thần.

Trái lại Hỏa Quyền Vũ Đế, cả người máu me đầm đìa, áo bào nát tan, lỏa lộ ra tảng lớn da thịt, muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu chật vật.

Vừa giao thủ, vẻn vẹn chỉ là vừa giao thủ.

Chỉ là Vũ Hoàng Diệp Huyền bình yên vô sự, mà Hỏa Quyền Vũ Đế thân là Đấu Vũ Hội hộ pháp, Cửu Thiên Vũ Đế lại bị thương!

Chấn động!

Tất cả mọi người đều há hốc mồm, khó có thể hình dung chấn động trong lòng.

- Luyện Hồn Sư bát giai, Diệp Huyền này dĩ nhiên là Luyện Hồn Sư bát giai.

- Luyện Hồn Sư bát giai trẻ tuổi như vậy, Thần Đô có một vị trưởng lão như vậy sao?

- Khó có thể tin, lấy tu vi Vũ Hoàng kích thương Cửu Thiên Vũ Đế, Diệp Huyền này quả thực nghịch thiên rồi.

- Nguyên lai lúc trước hắn thi đấu vẫn còn ẩn giấu thực lực, trời ạ.

Sau khi yên tĩnh, toàn bộ thính phòng đột nhiên sôi sùng sục, tất cả mọi người đều điên cuồng nghị luận, từng cái từng cái sắc mặt ửng hồng, tràn ngập hưng phấn.

Vốn cho rằng đây là một hồi chiến đấu nghiêng về một phía, nhưng bây giờ nhìn lại...

Chuyện này căn bản là một hồi quyết đấu đỉnh phong a.

Một Vũ Hoàng đỉnh phong, Luyện Hồn Sư bát giai, cùng một tên Cửu Thiên Vũ Đế quyết đấu đỉnh phong.

Trên thính phòng.

- Diệp thiếu thật mạnh, này, chuyện này...

Đám người Kỷ Linh đã sớm khiếp sợ đứng lên, vẻ mặt khó mà tin nổi.

Cùng với Diệp Huyền ở lâu như vậy, bọn họ chưa từng nghĩ tới, Diệp Huyền dĩ nhiên mạnh đến có thể cùng Cửu Thiên Vũ Đế đối kháng.

Loại chiến đấu này, hoàn toàn lật đổ sự tưởng tượng của bọn họ, khiến cho nội tâm bọn họ kích động đến không thể dùng ngôn ngữ biểu đạt.

Nghĩ đến lúc trước ở Xích Phong sơn mạch, Diệp Huyền một lời quát lui rất nhiều Yêu Hoàng Yêu tộc, thêm vào bây giờ biểu hiện ra thực lực đáng sợ, không khỏi để Kỷ Nhã Hinh cùng Trương Hữu Minh khiếp sợ hoài nghi Diệp Huyền đến tột cùng có lai lịch ra sao.

Trong phòng quý khách của Đấu Vũ Hội.

Mấy người Mạnh trưởng lão cũng kinh ngạc đến ngây người, từng cái từng cái đứng lên, trong con ngươi toát ra ánh sáng khó có thể tin.

Thật đáng sợ, chuyện này quả thật quá đáng sợ, Mạnh trưởng lão chấp chưởng võ đài tái mấy chục năm, này vẫn là lần thứ nhất khiếp sợ như thế.

Một Vũ Hoàng, dĩ nhiên kích thương Cửu Thiên Vũ Đế.

Chuyện này...

Khó có thể tin.

Nghĩ đến bọn họ trước nghĩ tất cả biện pháp đánh lén Diệp Huyền, hiện tại hồi tưởng lại, chuyện này quả thật là một chuyện cười.

Một cường giả có thể ở trong quyết đấu khiến Hỏa Quyền Vũ Đế bị thương, bọn họ làm sao đánh lén?

Bất kể sắp xếp như thế nào, ở trong mắt đối phương đều chỉ là trò cười.

Bình luận