Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1460: Thiên kiêu cuộc chiến (2)


- Tử Hà thần công, Tây Môn Vô Tình không hổ là tuyệt thế thiên kiêu của Đấu Vũ Hội chúng ta thời đại này, vẻn vẹn năm năm, hắn dĩ nhiên cũng đã hoàn toàn khống chế Khí Trùng Ngân hà, không có gì bất ngờ xảy ra, Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong phổ thông sẽ không phải một chiêu chi địch của hắn.

- Xem ra ngày hôm nay Diệp Huyền kia là phải thua không thể nghi ngờ, có điều thua ở trên tay Tây Môn Vô Tình, cũng coi như là vinh hạnh của hắn.

- Ha ha, ngày hôm nay là không cần chúng ta lên sân khấu, có Tây Môn Vô Tình cũng đã đầy đủ, chúng ta đều già rồi.

Thi đấu sau tám mươi thắng liên tiếp, hấp dẫn không ít cao thủ hàng đầu của Đấu Vũ Hội, bởi vậy trong phòng quý khách ngoại trừ Mạnh trưởng lão cùng nam tử trung niên ra, cũng có không ít Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong của Đấu Vũ Hội, lúc này trên mặt tất cả đều lộ ra mỉm cười.

Dưới con mắt mọi người, một ánh kiếm màu tím, từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt chém ở trên Huyền Nguyên hộ thể của Diệp Huyền.

Răng rắc!

Huyền Nguyên hộ thể của Diệp Huyền trong nháy mắt nát tan, lộ ra thân thể bên trong.

- Đại Địa Võ Hồn!

Thời khắc mấu chốt, Diệp Huyền rốt cục thôi thúc Đại Địa Võ Hồn.

Vù!

Hư ảnh màu vàng đất xuất hiện ở trên đỉnh đầu của hắn, như đại địa thâm trầm, một luồng lực lượng chất phác đến làm người không thở nổi, tán về phía bốn phía.

- Ha, Diệp Huyền này dĩ nhiên cũng sử dụng tới Võ Hồn.

- Vào lúc này sử dụng tới Võ Hồn có ích lợi gì, bại cục đã định.

- Coi như hắn sử dụng tới Võ Hồn mạnh hơn cũng không có tác dụng, bởi vì hắn đã không có cơ hội phản kích.

Trong đầu vô số khán giả, gần như cùng lúc đó bốc lên những ý niệm này.

Nhưng mà sau một khắc, ánh mắt của mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.

Bạch!

Đại Địa Võ Hồn vừa ra, bên ngoài thân Diệp Huyền đột nhiên hiện ra một tầng áo giáp thâm hậu, ầm ầm ầm! Tây Môn Vô Tình sử dụng tới kiếm pháp chém ở phía trên, lập tức bắn lên vô số mảnh vụn nham thạch, ánh kiếm xẹt qua, trên người Diệp Huyền loang loang lổ lổ, áo giáp nham thạch chia năm xẻ bảy, nhưng cả người vẫn như cũ bình yên vô sự, lông tóc không tổn hại.

- Cái gì?

- Cái này không thể nào!

Hết thảy khán giả đều kinh kêu thành tiếng, một mặt khó có thể tin.

- Các ngươi xem tinh hoàn của Diệp Huyền kia.

Đột nhiên, có người khiếp sợ lên tiếng.

Mọi người dồn dập đưa mắt ngưng tụ ở trên tinh hồn của Diệp Huyền, vừa nhìn, tất cả đều ngơ ngác.

Chỉ thấy bảy đạo tinh hoàn cực kỳ xán lạn, ở ngoại lai Võ Hồn màu vàng đất rung động, tỏa ra khí tức làm cho người kinh hãi run sợ.

Thời khắc này, bảy đạo kim sắc tinh hoàn kia là xán lạn như vậy, làm cho mọi người mất đi suy nghĩ, từng cái từng cái yên lặng như tờ.

- Tinh hoàn màu vàng, bảy đạo kim sắc tinh hoàn.

Tất cả mọi người đều lẩm bẩm, ánh mắt đờ đẫn.

Bọn họ không biết, kiếp trước được xưng Tiêu Diêu Hồn Hoàng Diệp Huyền, nghịch thiên nhất chính là ở Luyện Hồn chi đạo, bởi vậy Đại Địa Võ Hồn của hắn, mỗi một đạo tinh hoàn, đều bị hắn luyện chế đến mức tận cùng, hình thành tinh hoàn màu vàng đáng sợ nhất.

Bởi vậy thời điểm bảy đạo kim sắc tinh hoàn hiện lên ở không trung, toàn trường tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, bao quát cường giả Cửu Thiên Vũ Đế ẩn giấu trong bóng tối, thân thể cũng chấn động.

Bảy đạo kim sắc tinh hoàn, đại biểu thời điểm Diệp Huyền mỗi một lần tăng lên Võ Hồn, đều chịu đựng lực lượng vượt xa năng lực Võ Hồn của hắn chịu đựng, mỗi một lần Võ Hồn tăng lên, đều ở Quỷ Môn quan đi qua một vòng.

Mà càng khiếp sợ hơn, vẫn là Tây Môn Vô Tình.

- Sao lại thế...

Hắn trừng lớn hai mắt, khó có thể tin.

Đại Địa Võ Hồn mang đến cho Diệp Huyền phòng ngự, vượt xa tưởng tượng của hắn.

- Ta liền không tin, Tây Môn Vô Tình ta sẽ không phá ra được phòng ngự của ngươi.

Ánh mắt ngưng lại, Tây Môn Vô Tình trong nháy mắt lấy lại tinh thần, ánh mắt càng thêm ác liệt đáng sợ.

- Vô Không kiếm pháp... Hồn Đoạn Thiên Nhai!

Hắn đứng ngạo nghễ giữa không trung, hai tay cầm kiếm, một luồng kiếm ý doạ người đến mức tận cùng, từ trong cơ thể hắn tỏa ra.

Ong ong ong!

Trong cực quang, vô số ánh kiếm không hề có một tiếng động lấp lóe, kiếm khí màu tím cấp tốc tập hợp, ngưng tụ thành một thanh trường kiếm đáng sợ, như thiên hàng cầu vồng, lần nữa chém về phía Diệp Huyền.

- Là Vô Không kiếm pháp thức thứ sáu!

Đoàn người lần thứ hai phát sinh một tiếng thét kinh hãi.

Vô Không kiếm pháp là một môn Vương phẩm kiếm pháp cực kỳ đáng sợ mà Tây Môn Vô Tình nắm giữ, tổng cộng sáu thức, là lá bài tẩy của Tây Môn Vô Tình, năm năm trước, Tây Môn Vô Tình chính là lợi dụng Vô Không kiếm pháp này, thu được Đấu Vũ Hội võ đài tái tám mươi lăm thắng liên tiếp, mà lần đó, hắn chỉ tu Vô Không kiếm pháp tới thức thứ năm.

Bây giờ năm năm trôi qua, thức thứ sáu đã tu luyện thành.

Vô Không kiếm pháp thức thứ sáu vừa ra, toàn bộ võ đài tái đều yên lặng như tờ.

Tất cả mọi người đều biết, thắng bại, sẽ ở trong chiêu kiếm này hiện ra.

Ầm!

Trong hư không, ánh kiếm màu tím đáng sợ bao phủ tất cả, kiếm khí mịt mờ hóa thành hải dương tử khí, bao trùm toàn bộ võ đài, ầm ầm nghiền ép xuống.

Thời khắc này, toàn bộ không gian võ đài đã bị Tây Môn Vô Tình triệt để khóa chặt, Tử Tiêu thần công, Hư Kiếm Võ Hồn, Vô Không kiếm pháp, tam đại bí pháp nghịch thiên vừa ra, đã đẩy lực lượng của Tây Môn Vô Tình lên tới cực hạn, thần cản giết thần, phật chặn giết phật.

Trong phòng quý khách, Thời Nguyên Phách cùng Quỷ Lệ đều đứng lên, mắt lộ ra ngơ ngác.

Chiêu kiếm này, khiến cho bọn họ ở trong phòng quý khách cũng cảm nhận được một áp lực trầm trọng.

- Gần đủ rồi, lại tiếp tục chiến đấu tiếp, đã không có ý nghĩa.

Diệp Huyền nhìn chăm chú hào quang màu tím giữa bầu trời, đôi mắt bị chiếu đến tím rực, nhưng biểu hiện trấn định trước nay chưa từng có.

Sau một khắc, ánh mắt của hắn từ từ mông lung, như có một hồ sâu ở trong đó xoay tròn.

Không sai, hắn triển khai một lá bài tẩy khác… Thần Linh Đồng Thị.

Muốn nhanh chóng kết thúc chiến đấu, Thần Linh Đồng Thị không thể nghi ngờ là phương pháp tốt nhất, không có một trong.

- Huyễn Cấm Chi Nhãn!

Ở một khắc cuối cùng kiếm khí màu tím giáng lâm, Diệp Huyền rốt cục sử dụng tới Huyễn Cấm Chi Nhãn, một đạo hồn lực mông lung, trong nháy mắt đi vào trong thân thể Tây Môn Vô Tình.

Tây Môn Vô Tình chỉ cảm thấy đầu óc phát mộng, ánh mắt sắc bén trong nháy mắt mông lung, kiếm khí màu tím đáng sợ, ở trong nháy mắt chém xuống vì đó mà ngừng lại.

Bình luận