Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1438: Thiểm Điện Kiếm (1)


Từ trong ánh mắt bình tĩnh của Diệp Huyền, hắn có thể nhìn ra Diệp Huyền căn bản không có sử dụng tới toàn lực.

- Trận thứ hai, vẫn là vị thiếu hiệp kia đạt được thắng lợi.

Hắc y lão giả đi tới võ đài, cao giọng quát lên.

- Đáng sợ, thật là đáng sợ.

- Người này đến tột cùng nơi nào đến? Sao mạnh như thế?

Đoàn người nghị luận sôi nổi.

Trên thính phòng, đám võ giả trước kia ngồi ở phụ cận Diệp Huyền, đối với Diệp Huyền từng có chê cười, giờ khắc này không nhịn được liếc nhìn nhau, hít vào một ngụm khí lạnh.

Cái thứ nhất Ma Đao Hoàng, lấy tốc độ cùng mê huyễn xưng danh, Diệp Huyền có thể đánh bại hắn, còn có thể nói là khắc chế, nhưng cái thứ hai am hiểu lực lượng, Diệp Huyền vẫn ung dung đánh bại, có thể thấy được Diệp Huyền ở mỗi phương diện đều có trình độ kinh người, trước mười thắng liên tiếp, cũng không phải không có khả năng.

Diệp Huyền thắng liên tiếp hai trận, dưới đáy võ giả rụt rè trái lại càng thiếu, từng cái từng cái trong mắt đều lộ ra tâm ý hừng hực, rục rà rục rịch.

Võ giả đồng ý đi tới nơi như Hỗn Loạn Chi Thành, ngoại trừ cư dân bản thổ ra, những võ giả chân chính kia có thể nói không có một là hạng người nhát gan.

Mà rất nhiều võ giả hứng thú chính là cùng cao thủ quyết đấu, từ trong chiến đấu thu được càng nhiều cảm ngộ cùng lĩnh hội.

Mà quy củ của Đấu Vũ Hội là ở trên võ đài tái không thể dễ dàng giết người, một khi phát hiện tuyển thủ ở tình huống rõ ràng có thể thắng lợi, còn xuống tay ác độc giết người, thì nhất định sẽ đụng phải Đấu Vũ Hội trừng phạt.

Trong đó nhẹ thì trục xuất ra Hỗn Loạn Chi Thành, nặng thì tại chỗ đánh giết.

Vì lẽ đó Đấu Vũ Hội võ đài tái, mới sẽ hấp dẫn nhiều cường giả như vậy, cũng là bởi vì ở đây, có thể làm cho rất nhiều người ở trong chiến đấu học được kinh nghiệm, đồng thời sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng.

Mà cường giả như Diệp Huyền, không thể nghi ngờ là đối thủ bọn họ thích nhất.

Sau khi liền bại hai người, từng võ giả trước đã báo danh dồn dập lên võ đài.

Ba thắng liên tiếp!

Bốn thắng liên tiếp!

Sáu thắng liên tiếp!

Tám thắng liên tiếp!

Rất nhanh Diệp Huyền liền thắng tám tràng, chỉ cần lại thắng hai tràng, liền có thể đạt được mười thắng liên tiếp, chẳng những có thể ở Đấu Vũ Hội thu được đặc quyền nhất định, cũng có thể trở thành thành viên dự bị của Đấu Vũ Hội, tiến vào tầm nhìn của Đấu Vũ Hội.

- Người này thật đáng sợ, đã thắng liên tiếp tám tràng, còn có hai tràng liền có thể thu được mười thắng liên tiếp.

- Không biết có ai có thể ngăn bước chân của hắn.

- Trước trong chiến đấu, người này mỗi một lần đều là mấy chiêu giải quyết chiến đấu, Hỗn Loạn Chi Thành chúng ta lúc nào xuất hiện một vị thiên tài như thế?

Đoàn người nghị luận sôi nổi, toàn bộ thính phòng đâu đâu cũng có náo động.

Nếu như Diệp Huyền chỉ là một võ giả bình thường, tuy cũng sẽ khiến cho quan tâm, nhưng tuyệt đối sẽ không như hiện tại.

Thế nhưng bởi vì tuổi tác của Diệp Huyền thực quá tuổi trẻ, chỉ cần là người tầm mắt cao minh một ít, cũng có thể nhìn ra Diệp Huyền số tuổi thật sự nhiều nhất chỉ hơn hai mươi.

Thiên tài như vậy coi như là Hỗn Loạn Chi Thành cũng ít khi thấy.

Giả như hiện tại địa phương bọn hắn ở không phải Đấu Vũ Hội, mà là Vũ Tu Thánh Địa, nói không chắc đã có người Vũ Tu Thánh Địa sẽ mời Diệp Huyền gia nhập.

Đám người cá cược lúc trước mua Huyết Kiếm Vũ Đế, giờ khắc này tất cả đều hối hận không thôi.

Vừa nãy Huyết Kiếm Vũ Đế đánh cược Diệp Huyền có thể mười thắng liên tiếp, bọn họ còn đều cười nhạo Huyết Kiếm Vũ Đế là kẻ ngu si, hiện tại quay đầu lại xem, chân chính ngốc chính là bọn họ.

Hai bồi một a, lúc trước nếu như bọn họ theo Huyết Kiếm Vũ Đế đồng thời mua một trăm Huyền Thạch thượng phẩm, tuyệt đối có xác suất rất lớn có thể kiếm về gấp đôi, một trăm Huyền Thạch thượng phẩm đối với bất luận Vũ Hoàng nào mà nói, đều không phải số lượng nhỏ, càng không cần phải nói trên sân còn có nhiều Vũ Vương như vậy, thậm chí Vũ Tôn, đó là cái giá trên trời.

Mà bây giờ, Diệp Huyền mười thắng liên tiếp bồi suất đã rơi xuống một bồi mười, coi như Diệp Huyền thật có thể thu được mười thắng liên tiếp, bọn họ cũng chỉ có thể thắng được một phần mười tiền vốn, một khi thua, bọn họ sẽ mất hết cả vốn, nguy hiểm thực sự là quá lớn.

- Được, hiện tại Diệp Huyền thiếu hiệp của chúng ta đã thu được tám thắng liên tiếp, chỉ cần lại thắng hai tràng, liền có thể thu được mười thắng liên tiếp, mà hiện tại tiền thưởng, cũng đã tích lũy đến 2300 Huyền Thạch trung phẩm, để chúng ta hoan nghênh người khiêu chiến kế tiếp lên đài!

Lão giả ở bên cạnh lôi đài sục sôi hét cao.

Loạch xoạch...

Tiếng nói của hắn vừa ra, dưới đáy có ít nhất mấy bóng người đồng thời bay lượn lên, bắn về phía võ đài.

- Để Thiểm Điện Kiếm Hình Huy ta đến lĩnh giáo các hạ.

Chỉ là không chờ mấy bóng người này rơi xuống võ đài.

Đột nhiên một thanh âm lạnh lùng nghiêm nghị ở dưới đài vang lên.

Bá, lập tức một bóng người màu trắng bỗng dưng lướt ra, tốc độ nhanh chóng, như hồng yến tung bay, đi sau mà đến trước, phút chốc liền rơi ở trên sàn đấu.

Bạch quang tản đi, xuất hiện ở trước mặt mọi người chính là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, eo đeo một thanh trường kiếm, mặt gầy gò hẹp dài, đôi mắt óng ánh như sao, tỏa ra hàn mang ác liệt.

Trường kiếm bên hông người này chưa ra khỏi vỏ, trên người liền tỏa ra một luồng kiếm thế xông thẳng lên trời, phảng phất như cả người hắn chính là một thanh kiếm sắc biến thành, đứng vững ở trên lôi đài, cắt ra tất cả.

- Thiểm Điện Kiếm Hình Huy, dĩ nhiên là Thiểm Điện Kiếm Hình Huy.

- Ngày hôm qua mười thắng liên tiếp, nghe nói mục tiêu của hắn hôm nay là hai mươi thắng liên tiếp.

- Tu vi của người này cao tới bát giai nhị trọng đỉnh phong, đã từng một chiêu kiếm chém giết bảy tên Vũ Hoàng nhất trọng đỉnh phong.

Có người nhận thức võ giả này, dồn dập mở miệng, một mặt kích động.

- Một kiếm chém giết bảy tên Vũ Hoàng nhất trọng? Đùa gì thế? Giả đi.

Có người không tin.

- Việc này rất nhiều võ giả ở Hỗn Loạn Chi Thành đều nhìn thấy, không tin ngươi tiếp tục xem tiếp liền biết.

Mọi người tất cả đều thần tình kích động, dõi mắt quan sát.

- Thú vị, Thiểm Điện Kiếm Hình Huy kia lại lên đài.

Trong một bao sương, hai người trẻ tuổi đặt ngang hàng mà ngồi, người nói chuyện là một thanh niên mặt như ngọc, trên người mặc trường bào màu xanh, cầm trong tay quạt giấy, một bộ phong độ phiên phiên, mà một người khác ở bên cạnh hắn thì mặt lộ vẻ sát khí, vẻn vẹn là đứng ở nơi đó liền tỏa ra sát khí nồng nặc, khiến cho người không dám nhìn gần.

Bình luận