Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1428: Đấu Vũ Hội


Mình vừa nãy cho công pháp bí kỹ, tuy chỉ là Huyền phẩm trung cấp, nhưng dù sao cũng là Võ Hồn bí kỹ, ở trên đại lục cực kỳ ít ỏi.

Mà đối phương vẻn vẹn nói cho mình vị trí của Hoàng Phủ Tú Minh, cái khác không nói gì, liền nói đồ vật không đủ, chuyện này quả thật chính là trần trụi doạ dẫm.

Nam tử đeo mặt nạ lắc đầu nói:

- Một phần giá tiền một phần hàng, ngươi cho đồ vật, chỉ có thể được đáp án này.

- Tốt.

Diệp Huyền gật gù, chợt đứng lên:

- Chúng ta đi.

Đấu Vũ Hội, Diệp Huyền ở những ngày qua cũng có hiểu rõ, thuộc về một trong ba thế lực lớn của Hỗn Loạn Chi Thành, là cơ cấu đáng sợ chuyên môn đào tạo thiên tài.

Ở bên trong, chỉ chiêu thu thiên tài, không chiêu thu hạng xoàng xĩnh, bất kỳ một tên võ giả nào muốn gia nhập Đấu Vũ Hội, đều phải trải qua đấu vũ tràng chuyên môn, tiến hành liều mạng chém giết.

Chỉ có võ giả thể hiện ra thiên phú kinh người, mới được Đấu Vũ Hội thu nạp, trở thành một tên thiên tài trong đó.

Mà Hoàng Phủ Tú Minh làm một tên Luyện Hồn Sư thất giai đỉnh phong, tuy chỉ là một nô lệ, nhưng tin tưởng chắc chắn sẽ không tiến vào đấu vũ tràng tiến hành liều mạng chém giết, nếu không Kỷ Linh cũng sẽ không nghe được tin tức.

Vì lẽ đó Diệp Huyền không cần nghĩ, cũng biết Hoàng Phủ Tú Minh bị bán vào Đấu Vũ Hội, tất nhiên sẽ đối xử như Luyện Hồn Sư mạnh mẽ, như vậy tính mạng của hắn hẳn không cần lo lắng, đồng thời vị trí, cũng vừa xem hiểu ngay, tất nhiên là bộ ngành Luyện Hồn Sư của Đấu Vũ Hội.

Nếu những thứ này đều là chuyện chắc như đinh đóng cột, Diệp Huyền cũng chẳng muốn cùng Nhĩ gia này dây dưa, đối phương nhiều nhất chỉ có thể cung cấp một ít tình báo mà thôi, đối với cứu người là căn bản giúp không được chút nào.

- Mấy vị không cần phải đi gấp.

Nhìn thấy Diệp Huyền dĩ nhiên nửa câu không nói, xoay người rời đi, nam tử đeo mặt nạ kia đầu tiên là sững sờ, chợt mở miệng cười.

- Không đi chẳng lẽ còn lưu lại uống trà sao.

Diệp Huyền cười lạnh một tiếng.

Hỏi bất luận vấn đề nào, đều cần trả nhiều đồ như vậy, tuy trên người Diệp Huyền đồ vật không ít, nhưng cũng không phải oan đại đầu.

Nam tử đeo mặt nạ kia khẽ cười một tiếng:

- Các hạ không cần hỏa khí lớn như vậy, như vậy đi, chỉ cần ngươi dạy cho tại hạ phương pháp luyện chế Ngưng Tâm Đan cùng Phong Hành Đan, tại hạ tất nhiên sẽ nói cho ngươi đầu đuôi tình huống của Hoàng Phủ Tú Minh, thậm chí ngay cả vị trí của hắn, cũng không một để sót.

- Xin lỗi, không có hứng thú.

Diệp Huyền cười lạnh một tiếng, bước chân liên tục.

- Xem ra các hạ là không chuẩn bị cho Nhĩ gia ta mặt mũi.

Nam tử đeo mặt nạ hừ lạnh một tiếng, bầu không khí trong phòng rõ ràng cảm giác âm lạnh xuống, ở trước khi Diệp Huyền rời phòng, nam tử đeo mặt nạ đột nhiên hừ lạnh nói:

- Nếu ta đoán không sai, các hạ chính là Vô Lượng Sơn truy nã Huyền Diệp a? Bây giờ toàn bộ Vô Lượng Sơn đều ở Huyền Vực trắng trợn lùng bắt các hạ, nhưng các hạ lại đi tới Hỗn Loạn Chi Thành, chẳng trách Vô Lượng Sơn làm sao cũng không tìm được, quả thật là khiến người ta khó có thể dự liệu, tại hạ cũng khâm phục không thôi.

Tiếng nói của hắn quái gở, khiến cho người cực kỳ không thoải mái.

Diệp Huyền bước chân dừng lại, đột nhiên quay đầu, lạnh lẽo nói:

- Các hạ nói lời này là có ý gì?

- Không có ý gì, tại hạ chỉ là trình bày một sự thật.

Nam tử đeo mặt nạ cười nhạt một tiếng.

- Có điều nếu các hạ nguyện ý nói cho tại hạ phương pháp luyện chế Ngưng Tâm Đan cùng Phong Hành Đan, ta tin tưởng tin tức các hạ đi tới Hỗn Loạn Chi Thành, tuyệt đối sẽ không truyền bá ra ngoài, bị Vô Lượng Sơn biết được.

- Ngươi đây là đang uy hiếp ta?

Ánh mắt của Diệp Huyền đột nhiên phát lạnh.

- Này không phải uy hiếp, ta chỉ là nói cho ngươi biện pháp giải quyết.

Nam tử đeo mặt nạ xì cười một tiếng.

- Làm càn!

Một bên Huyết Kiếm Vũ Đế đã sớm xem nam tử đeo mặt nạ khó chịu, thấy tình cảnh này làm sao còn có thể nhịn được.

Ầm!

Một luồng uy thế khủng bố từ trong cơ thể hắn đột nhiên bao phủ ra, bao phủ lại cả phòng, đồng thời tay phải của hắn đột nhiên nhấc lên.

Xèo!

Một tia sáng màu máu nhanh như tia chớp lướt ra, hóa thành một luồng kiếm ý, xông thẳng vị trí của nam tử đeo mặt nạ, sau đó ầm ầm chém xuống.

Kiếm khí màu đỏ đáng sợ bao phủ, kinh sợ hư không.

Xì xì!

Tia sáng lướt qua, mặt nạ của nam tử đeo mặt nạ kia chia ra làm hai, rơi xuống đất, lộ ra một khuôn mặt sợ hãi ngơ ngác, một giọt máu tươi, từ chỗ mi tâm của hắn nhỏ xuống.

- Ngươi, ngươi dám động thủ với Nhĩ gia ta, các ngươi là không muốn sống sao?

Sợ hãi qua đi, ngơ ngác trên mặt người này lập tức biến thành vẻ giận dữ, trong mắt lập loè ra vẻ phẫn nộ khó có thể tin.

- Diệp thiếu.

Một bên Kỷ Linh sợ hết hồn, kinh kêu thành tiếng.

Ở Tam Cửu Đại Đạo pha trộn lâu như vậy, Kỷ Linh sâu sắc biết Nhĩ gia đáng sợ.

Nhĩ gia làm buôn bán, vốn là chuyện cực kỳ đắc tội với người, bởi vậy người muốn giết hắn cũng căn bản là vô số kể.

Nhưng Nhĩ gia có thể sừng sững ở Tam Cửu Đại Đạo nhiều năm như vậy, lù lù không ngã, tự nhiên là có sức lực cùng thực lực của hắn, tuyệt không phải tùy tùy tiện tiện liền có thể đắc tội.

Hỗn Loạn Chi Thành đã từng có một thủ lĩnh thế lực bởi vì bất mãn Nhĩ gia thu phí, tuyên bố muốn cho Nhĩ gia sống không nổi ở Hỗn Loạn Chi Thành này.

Kết quả vẻn vẹn thời gian một tháng, thế lực kia liền bị thế lực đối địch diệt không còn một mống, hầu như không có một người sống sót, thậm chí ngay cả những thành viên chạy ra Hỗn Loạn Chi Thành, cũng đều bị từng cái tìm ra chém giết hầu như không còn.

Mà thế lực đối địch kia có thể như cá gặp nước như vậy, có người nói cũng là bởi vì Nhĩ gia cung cấp tình báo.

Từ sau chuyện đó, những người tới cửa tìm Nhĩ gia kia, tất cả đều trở nên cẩn thận, cho dù bất mãn, cũng không ai dám có bất luận biểu thị gì.

Nhưng hôm nay, Huyết Kiếm đại nhân dĩ nhiên động thủ với Nhĩ gia, điều này làm cho sau lưng Kỷ Linh mồ hôi lạnh chảy ra, hết thảy võ giả đã từng dám động thủ với Nhĩ gia, cuối cùng không có một là có kết quả tốt.

Chỉ là sau khi Kỷ Linh kinh hô, Diệp Huyền chưa kịp mở miệng, trên mặt Huyết Kiếm Vũ Đế lại lộ ra vẻ mong mỏi.

- Vào lúc này, ngươi lại còn dám uy hiếp lão phu.

Hô!

Trong cơ thể Huyết Kiếm Vũ Đế đột nhiên bắn ra một luồng uy thế kinh người, ầm ầm, lực lượng đáng sợ lập tức ràng buộc Nhĩ gia lại, như một bàn tay vô hình, bắt Nhĩ gia ở trong tay, thân thể thậm chí ngay cả nhúc nhích cũng không thể động đậy.

Bình luận