Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1362: Từng chút vẫn lạc (2)


Chớp mắt, mấy chục con quỷ vật chỉ còn dư lại mấy con, tất cả đều sợ đến liên tục run rẩy, hoảng sợ, không dám tới gần Diệp Huyền, thậm chí có chút không nghe Lệ Quỷ Vũ Hoàng chỉ huy.

Thiên Hỏa, mạnh mẽ biết bao? Đốt sạch tất cả yêu ma quỷ quái của thế gian, những cái kia chỉ là âm hồn ác quỷ, căn bản không tới gần được.

- Làm sao có khả năng, Địa Hỏa của ngươi làm sao có thể dễ dàng như thế liền diệt quỷ vật của lão phu, không đúng, luồng khí tức này không phải Địa Hỏa, tuyệt đối cao hơn Địa Hỏa một bậc, lẽ nào là...

Lệ Quỷ Vũ Hoàng nhìn thấy quỷ vật của mình bị Diệp Huyền ung dung tiêu diệt, không khỏi kinh ngạc thốt lên, trong lòng bốc lên một ý nghĩ khiếp sợ.

- Thiên Hỏa, chẳng lẽ kia là Thiên Hỏa.

Lệ Quỷ Vũ Hoàng kinh nộ lên tiếng, con ngươi trừng tròn xoe.

Trên người tiểu tử kia tuyệt đối là Thiên Hỏa, cũng chỉ có Thiên Hỏa trong truyền thuyết, mới có uy lực như vậy, có thể dễ dàng tiêu diệt quỷ vật của hắn.

- Thiên Hỏa?

Cảm thụ khí tức hỏa diễm kia, Khốn Thiên Vũ Hoàng cùng Đao Phong Vũ Hoàng liếc mắt nhìn nhau, trong con ngươi cũng lộ ra vẻ hoảng sợ.

Nếu như đúng là Thiên Hỏa, như vậy tiểu tử này không khỏi cũng quá đáng sợ đi.

- Liều mạng!

Đám người Khốn Thiên Vũ Hoàng Cố Phỉ liếc mắt nhìn nhau, khí tức trên người lần thứ hai tăng vọt, vẻ mặt điên cuồng.

Xì xì xì.

Huyết hoa trên người bọn họ không ngừng lan tràn, phốc phốc phốc, ba người dồn dập phun ra một ngụm tinh huyết, những tinh huyết này ở trong hư không hình thành một đồ án giống như bộ xương, sau đó hòa vào thân thể của bọn họ.

Ba người hai mắt càng đỏ đậm, cả người tràn ngập hắc khí, nhưng sức chiến đấu cũng đang nhanh chóng kéo lên.

Ba người điên cuồng liên thủ, trong khoảng thời gian ngắn, Diệp Huyền càng rơi vào trong bị động.

- Quả nhiên, nếu không triển khai lá bài tẩy, chỉ dựa vào sức chiến đấu bản thân, là không cách nào giết chết ba người bọn họ.

Diệp Huyền lắc đầu, trưởng lão hạch tâm của Vô Lượng Sơn dù sao không giống với Vũ Hoàng của thế lực bình thường, bọn họ nắm giữ bảo vật cùng bí pháp đều không phải bình thường, hơn nữa ba người lẫn nhau trong lúc đó còn hoàn mỹ bổ sung.

- Như vậy cũng được, để cho ta thí nghiệm một hồi, chiêu ta mới tu luyện thành công kia đi.

Trong con ngươi của Diệp Huyền lóe lên hàn mang, quyết định tốc chiến tốc thắng.

Chiến đấu đến nay, hắn chủ yếu là tìm tòi sức chiến đấu của cường giả Vô Lượng Sơn, cùng với tính chất công pháp của Vô Lượng Sơn, dù sao kẻ thù của hắn không chỉ là ba người Cố Phỉ, càng có cường giả Vũ Đế.

Cái gọi là biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng.

Hiện tại hiểu rõ gần đủ rồi, cũng là thời điểm kết thúc chiến đấu.

Xoạt xoạt xoạt!

Thân hình Diệp Huyền loáng một cái, đột nhiên triển khai Ảnh Hóa Quyết, hóa thành ba tia chớp, phá vòng vây ra ngoài sơn cốc.

- Hừ... Hiện tại mới muốn chạy trốn, đã chậm!

Đám người Cố Phỉ đồng tâm hiệp lực, đóng kín hết thảy đường chạy trốn của Diệp Huyền.

Phốc phốc phốc!

Ba tia tàn ảnh trước sau phá diệt, toàn bộ là hư ảnh.

- Ở bên kia, Đao Phong cẩn thận!

Khốn Thiên Vũ Hoàng phong tỏa hư không, khống chế cảm quan, rất nhanh phát hiện một bóng người, đang nhanh chóng tiếp cận Đao Phong Vũ Hoàng.

- Ha ha, muốn giết ta?

Đao Phong Vũ Hoàng dữ tợn, liêm đao ô minh mãnh liệt, tốc độ chấn động càng nhanh hơn, ngay cả hư không cũng dập dờn ra sóng lớn, chém về phía Diệp Huyền.

Nhưng mà Diệp Huyền không nhìn lưỡi đao của hắn tập kích, vẫn như cũ nhanh chóng áp sát.

- Thần Linh Đồng Thị... Huyễn Cấm Chi Nhãn!

Ở cách Đao Phong Vũ Hoàng mấy trượng, hai con ngươi của Diệp Huyền đột nhiên biến ảo thành màu thanh lam, có hồn lực vô hình lao ra, đi vào đầu óc của Đao Phong Vũ Hoàng.

- Không được, là hồn lực xung kích.

Vẻ mặt của Đao Phong Vũ Hoàng cứng lại, công kích trong tay thoáng dừng lại, ánh mắt mê man.

- Đừng có gấp, chúng ta đến trợ giúp ngươi, ngươi chỉ cần kiên trì một hô hấp, liền có thể thoát khỏi nguy hiểm.

Khốn Thiên Vũ Hoàng cùng Lệ Quỷ Vũ Hoàng đồng thời hét lớn, bổ nhào tới.

Hồn lực xung kích không cách nào trong khoảng thời gian ngắn đánh giết người, nhiều nhất chỉ có thể mê hoặc tâm thần võ giả, chỉ cần bọn họ đúng lúc chạy tới, nguy cơ của Đao Phong Vũ Hoàng tự nhiên giải quyết dễ dàng.

Nhưng mà Khốn Thiên Vũ Hoàng cùng Lệ Quỷ Vũ Hoàng không thấy chính là, ở trong nháy mắt bọn hắn đập ra, khóe miệng Diệp Huyền phác hoạ lên một nụ cười trào phúng.

- Linh Hồn Đông Kết!

Đôi mắt của Diệp Huyền nguyên bản như ống kính vạn hoa, đột nhiên trở nên lạnh lẽo âm trầm, sâu thẳm như hàn đàm, hàn ý vô tận trong nháy mắt lao ra, đi vào đầu óc của Đao Phong Vũ Hoàng, trong nháy mắt đông lại tâm thần của hắn.

- A...

Đao Phong Vũ Hoàng mê man trong nháy mắt tỉnh táo, mặt đầy hàn ý, sợ hãi run rẩy, thân thể như rơi vào hầm băng, đứng ở giữa không trung.

- Ta...

Hắn há mồm, gian nan nói ra một chữ, linh hồn trong đầu liền bị Tuyệt Âm Chi Thủy đông thành tro bụi, ầm, Võ Hồn của hắn trong nháy mắt tan vỡ, trong ánh mắt hào quang cũng thuận theo nhạt đi, cả người triệt để không một tiếng động, thi thể không hề có một tiếng động rơi xuống.

- Đao Phong!

Khốn Thiên Vũ Hoàng cùng Lệ Quỷ Vũ Hoàng đứng ngây ra tại chỗ, đầy mặt kinh hãi.

Bọn họ không thể tin được, Diệp Huyền vừa nãy còn nỗ lực chạy trốn, trong nháy mắt lại nghịch chuyển, vẻn vẹn một cái ánh mắt, liền chém giết một người trong bọn họ.

Mà trên người Đao Phong ngay cả một chút vết thương cũng không có, nhưng linh hồn và khí tức của hắn, trong nháy mắt mất đi, hóa thành hư vô.

Đây rốt cuộc là hồn quyết bí kỹ gì!

Trên mặt hai người sợ hãi ngơ ngác, trong lòng như bị giội lên một chậu nước lạnh, lạnh lẽo thấu xương.

Đao Phong Vũ Hoàng thực lực cách biệt không có mấy, không phải đối thủ của Diệp Huyền, vậy bọn họ thì sao...

Thời khắc này, hai người rơi vào trong cực kỳ kinh hãi.

- Tuyệt Âm Chi Thủy cửu giai không hổ là tồn tại ngay cả Cửu Thiên Vũ Đế cũng có thể đông chết, lấy tu vi của Đao Phong Vũ Hoàng, dĩ nhiên trong nháy mắt vẫn lạc.

Trong hư không, Diệp Huyền lẩm bẩm mở miệng, biểu hiện cũng không ngoài ý muốn.

Hắn thu hút lấy Tuyệt Âm Chi Thủy, là ở nơi hơn ba ngàn mét, cấp độ kia coi như là Vũ Đế tam trọng cũng phải cẩn thận, đông lại linh hồn của một Vũ Hoàng quả thực quá ung dung.

Nói cách khác, chỉ cần Diệp Huyền dùng con mắt nhìn chăm chú ba lần, là có thể thuấn sát Vô Lượng Sơn tam đại cường giả.

Bình luận