Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1338: Trong động có người (2)


Đưa mắt nhìn lại, phía trước đen kịt một màu, tầm mắt chỉ có thể quan sát được động tĩnh trong mười mét, ngoài ra, chính là một mảnh thâm thúy, trống vắng, từng tia từng tia lực lượng âm lãnh tỏ khắp, khiến cho lòng người lo sợ.

Diệp Huyền cẩn thận từng li từng tí, từng chút đi về phía trước.

2100 mét.

2300 mét.

2500 mét.

Ba ngàn mét.

Đến ba ngàn mét, Diệp Huyền rõ ràng cảm giác được Vô Tận Dung Hỏa uy lực không đủ, từng tia từng tia hàn ý như châm đâm, không ngừng vào trong cơ thể hắn, đông đến cả người hắn đau nhức, nếu như không phải có Vô Tận Dung Hỏa chống đối, chỉ sợ hắn sớm đã bị hàn ý này đông thành mảnh vỡ.

Nhưng còn chưa đủ.

Diệp Huyền cảm giác được, chất lượng của Tuyệt Âm Chi Thủy nơi này còn chưa đủ tinh khiết, nên đạt đến bát giai đỉnh phong, nhưng chưa bước vào cửu giai.

Rào!

Hắn tiếp tục tới trước.

3100 mét.

3300 mét.

3500 mét.

Đến 3500 mét, thân thể Diệp Huyền đã run lẩy bẩy, nhưng làm hắn kinh hỉ chính là, hắn rõ ràng cảm giác được khí tức trong Tuyệt Âm Hà có biến hoá kinh người.

- Tuyệt Âm Chi Thủy cửu giai, đây tuyệt đối là Tuyệt Âm Chi Thủy cửu giai.

Diệp Huyền dùng ngọc bồn tiếp lên một chậu nước sông, nước sông này, trong suốt long lanh, phảng phất như vũ trụ Tinh Không, lại phảng phất như hàn băng vạn năm không thay đổi, đầy rẫy hàn ý làm người ta sợ hãi.

Hơn nữa nước sông này cũng nặng lạ kỳ, một chậu như thế, hầu như tương đương với một khối to bằng gian phòng, suýt chút nữa để Diệp Huyền nâng không nổi.

- Tuyệt Âm Chi Thủy này e là không cần tinh luyện, chỉ tát ra ngoài, cũng đủ để Vũ Đế nhất trọng bình thường bị thương nặng a?

Diệp Huyền thán phục nói, trong này ẩn chứa hàn ý, như từng chuôi băng đao, không ngừng rót vào đầu óc của hắn, khiến cho tư duy của hắn có chút chậm chạp.

Ào ào!

Diệp Huyền lấy ra tất cả ngọc bồn trong không gian giới chỉ của mình, không chút khách khí trắng trợn chứa nước sông Tuyệt Âm Hà, hưng phấn không ngớt.

Từng tia từng tia hàn ý tỏa ra, động tác của Diệp Huyền rất nhanh, bởi vì hắn cảm giác được, theo hắn ở trong Tuyệt Âm Hà thời gian càng dài, Vô Tận Dung Hỏa của hắn cũng càng suy yếu.

Có điều đồng dạng, Diệp Huyền cảm giác nhục thân của mình bởi vì ở trong Tuyệt Âm Hà thời gian dài, dĩ nhiên có một tia tăng lên, thậm chí huyền mạch cũng bị tinh chế một chút.

- Tuyệt Âm Chi Thủy, thuộc về Vô Căn Chi Thủy, ẩn chứa lực lượng băng hàn cực hạn, võ giả bình thường căn bản không có cách hấp thu, nhưng ta tu luyện Cửu Chuyển Thánh Thể, không sợ nhất chính là thương tổn đối với nhục thân, lại có thể lợi dụng Tuyệt Âm Chi Thủy này tiến hành tu luyện, đây thực sự là...

Diệp Huyền âm thầm thán phục, hắn không nghĩ tới ở trong Tuyệt Âm Hà này, lại còn sẽ có thu hoạch như vậy.

Hắn không khỏi nghĩ thầm: Nếu như ta có thể hấp thu Tuyệt Âm Chi Thủy đến trong thân thể, trở thành một nguồn lực lượng bản thân là tốt rồi, đã như thế, sau đó coi như ta gặp phải Cửu Thiên Vũ Đế, cũng có sức chống cự nhất định.

Nhưng hắn biết đây căn bản không thể, Tuyệt Âm Chi Thủy cửu giai, ngay cả cường giả Vũ Đế chân chính cũng không thể chịu đựng, chỉ có thể chống lại, hắn chỉ là Vũ Hoàng liền càng không cần phải nói, nếu như không phải có Vô Tận Dung Hỏa, hắn sớm đã đông chết ở phía trước.

- Quên đi, nghĩ nhiều như thế làm gì, vẫn là mau mau thu Tuyệt Âm Chi Thủy liền đi.

Diệp Huyền nói.

Được Tuyệt Âm Chi Thủy cửu giai, hắn cũng không muốn thâm nhập hơn nữa, bởi vì hắn biết lấy tu vi của hắn bây giờ nhiều nhất chỉ có thể thâm nhập hơn 200 mét nữa, mà Tuyệt Âm Chi Thủy bên trong cũng sẽ không biến hóa lớn bao nhiêu.

- Không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy, rốt cục lại có người đi tới nơi này.

Một thanh âm cổ xưa, thê lương ở trong hang động đen kịt vang lên.

Diệp Huyền nhất thời hoảng hốt, động tác thu Tuyệt Âm Chi Thủy bỗng dưng ngừng lại, ngơ ngác đánh giá bốn phía, đồng thời kinh thanh hỏi:

- Người nào?

Có người ở trong huyệt động này, hắn dĩ nhiên không tìm được âm thanh là từ nơi nào đến, tu vi này thật đáng sợ a?

- Ta là ai không trọng yếu, trọng yếu chính là ngươi có thể đi tới đây, lão phu đã đợi mấy ngàn năm, mấy ngàn năm, ngươi là người thứ nhất đi tới nơi sâu như thế.

Âm thanh cổ xưa kia lần thứ hai vang lên, tựa hồ ngay ở bên người Diệp Huyền, nhưng lại tựa hồ ở nơi cực kỳ xa xôi.

- Ngươi ở đâu?

Diệp Huyền tỉnh táo lại, ánh mắt tìm kiếm khắp nơi, nơi này Huyền Thức cùng thần thức đều bị hạn chế cực kỳ nghiêm trọng, coi như là thần thức bát phẩm, cũng chỉ có thể quét đến mấy chục mét.

Nhưng mà ngoại trừ nước sông đen kịt, Diệp Huyền xem không ra bất kỳ người nào tồn tại.

- Người trẻ tuổi, không cần tìm, ngươi không nhìn thấy ta, có điều nếu như ngươi có thể càng đi về phía trước một chút, thì có thể nhìn thấy ta, chỉ cần ngươi có thể đi tới, ta liền đưa ngươi một cơ duyên lớn.

Thanh âm già nua kia từ tốn nói.

Đi lên trước một chút nữa? Diệp Huyền do dự một chút, tiếp tục đi về phía trước.

Khoảng chừng đi gần trăm mét, Diệp Huyền rốt cục phát hiện nói chuyện chính là cái gì.

Ở phía trước hắn hơn trăm thước, trong động sinh trưởng ra một bệ đá, bệ đá một nửa ở trong nước, một nửa khác ở trên mặt nước, mà trên bệ đá, có một bộ xương khô.

Cảm giác viễn cổ thê lương kia, chính là từ bộ hài cốt này truyền đến.

Người này dĩ nhiên có thể đi tới đây, này rốt cuộc là vật gì?

Trong lòng Diệp Huyền âm thầm thán phục, này đã tiếp cận bốn ngàn mét, dựa theo Diệp Huyền hiểu rõ, Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong, bình thường cũng chỉ có thể đi tới khoảng hai ngàn mét, bốn ngàn mét, ít nhất cũng phải là Vũ Đế tam trọng đỉnh phong, này vẫn là thấp nhất.

Hơn nữa Diệp Huyền cũng không dám hứa chắc, Vũ Đế tam trọng đỉnh phong liền thật có thể đi tới đây.

Bộ xương khô này cứ như thế dựa ở trên vách đá, Tuyệt Âm Chi Thủy lạnh lẽo tận xương không biết bị rót vào bao nhiêu năm, nhưng mà xương cốt này nửa phần hư hao cũng không có.

Mà sau khi quan sát tỉ mỉ, Diệp Huyền nhất thời giật nảy cả mình, bởi vì hắn phát hiện bộ xương khô này dĩ nhiên màu vàng, hơn nữa toàn bộ xương cốt đều là màu vàng.

Chỉ là bởi vì có khả năng bị Tuyệt Âm Chi Thủy ngâm quá lâu, mặt trên ngưng tụ nhất trọng hoa văn màu đen, sản sinh từng tia biến dị, cho nên mới không thể ngay lập tức nhìn ra.

Toàn bộ xương cốt hiện màu vàng, vậy ít nhất cũng là Vũ Đế tam trọng đỉnh phong mới có thể đạt đến a.

Diệp Huyền hít vào một ngụm khí lạnh.

Bình luận