Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1331: Thạch châu tới tay (2)


Đám người Lâm Quang Nguyên cũng sớm xem choáng váng, Vũ Hoàng tóc nâu kia có bao nhiêu đáng sợ, bọn họ quá rõ ràng, nhưng một cường nhân như thế, lại bị Diệp Huyền giết.

Chuyện này...

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, Lâm Quang Nguyên tuyệt đối sẽ không tin tưởng đây là sự thực.

Nguy cơ giải trừ, đám người Lâm Quang Nguyên quay về Diệp Huyền liên tục cảm kích.

- Mấy vị không cần khách khí, lúc trước ở Vụ Mai Chi Địa, ta đã nói qua, thu các ngươi ba phần mười tiền lời, sau đó gặp phải nguy hiểm thiếu gia ta có thể giải quyết, đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Diệp Huyền cười trả lời.

Vừa nãy ở trong nguy cơ, đám người Lâm Quang Nguyên không có sợ hãi lùi về, Diệp Huyền sao lại không để ý bọn họ.

Huống chi, Diệp Huyền đối với thạch châu kia, cũng khá là lưu ý.

- Diệp thiếu, nghe nói nơi này là Huyền Vực tam trọng bí cảnh Thiên Âm Cốc, chúng ta chuẩn bị lập tức rời đi nơi đây, trở lại Thiên Đô Phủ, không bằng ngươi cùng chúng ta đi a.

Thực lực của Diệp Huyền để đám người Lâm Quang Nguyên rất thán phục, nếu như có thể cùng Diệp Huyền rời đi, bọn họ gặp phải nguy hiểm xác suất cũng sẽ hạ thấp rất nhiều.

Diệp Huyền lắc đầu nói:

- Ba vị, ta e là không thể cùng các ngươi đồng hành, trên người ta vừa lưu lại khí tức huyết mạch của Vũ Hoàng tóc nâu kia, nếu cùng các ngươi rời đi, chỉ sợ sẽ có một chút phiền toái.

Lúc này Diệp Huyền giải thích lực lượng huyết thống một hồi, tuy hắn tin tưởng thế lực của Vũ Hoàng tóc nâu kia không có cường giả ở Thiên Âm Cốc, nhưng vạn nhất có cường giả đến đây, mang theo đám người Lâm Quang Nguyên không thể nghi ngờ là phiền phức.

Huống chi, Diệp Huyền hiếm thấy đi tới Huyền Vực, tự nhiên không muốn nhanh như thế liền trở về, hắn đồng thời cũng chuẩn bị ở nơi này hỏi thăm tin tức của Hoàng Phủ Tú Minh một chút.

Nghe Diệp Huyền giải thích, trong tâm đám người Lâm Quang Nguyên đều tự trách, nếu như không phải bọn họ đưa tới Vũ Hoàng tóc nâu kia, Diệp Huyền cũng sẽ không bị lực lượng huyết thống của đối phương xâm nhiễm, ở Huyền Vực bị một thế lực nhìn chằm chằm, hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào, tuy bọn họ không phải hoàn toàn hiểu rõ, nhưng biết sẽ không quá tốt.

- Các ngươi yên tâm đi, đối phương rất khó nói nhất định sẽ có cường giả ở phụ cận.

Sau đó, Diệp Huyền cùng đám người Lâm Quang Nguyên thoáng trò chuyện chốc lát, cuối cùng chỉ điểm bọn họ con đường rời đi, lúc này mới mỗi người đi một ngả.

Trước khi đi, Diệp Huyền nhắc nhở đám người Lâm Quang Nguyên, nhất định phải mau chóng rời khỏi Thiên Âm Cốc, sau khi Cổ Ma Chi Địa đóng cửa, rất nhiều cường giả vẫn sẽ dừng lại ở chỗ này đánh giết võ giả đã tiến vào Cổ Ma Chi Địa, lấy tu vi của đám người Lâm Quang Nguyên, sau một quãng thời gian rất khó bảo toàn mình.

Sau khi cáo biệt, Diệp Huyền bay lượn hơn ngàn dặm, ở trong một khe núi tìm một hang động, lúc này mới tiến vào trong đó.

Hắn làm chuyện thứ nhất, chính là mở ra không gian giới chỉ của Vũ Hoàng tóc nâu.

Một viên thạch châu to bằng nắm tay, mặt trên điêu khắc hoa văn rườm rà, ngay lập tức xuất hiện ở trong tay Diệp Huyền.

Diệp Huyền không có chút do dự, trực tiếp luyện hóa.

Theo Diệp Huyền luyện hóa, thạch châu kia phóng ra đạo đạo ánh sáng xán lạn, từng đạo từng đạo lực lượng không gian quỷ dị, không ngừng gợn sóng.

Luyện hóa thạch châu này cực kỳ gian nan, Diệp Huyền tiêu hao ròng rã một ngày, mới luyện hóa thạch châu thành công.

Vù!

Một đạo lực lượng không gian vô hình tỏ khắp ra ngoài, Diệp Huyền ngay lập tức cảm nhận được, toàn bộ không gian đều phảng phất như thành một phần của mình, lấy thạch châu này làm trung tâm, xung quanh trong phạm vi trăm mét, hắn chính là người chưởng khống duy nhất.

- Đây chính là lĩnh vực sao?

Tuy Diệp Huyền biết rất nhiều lĩnh vực, nhưng xưa nay chưa từng nắm giữ qua lĩnh vực.

Kiếp trước thời điểm hắn cao nhất cũng chỉ là Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong, không thể bước vào Cửu Thiên Vũ Đế.

Kiếp trước kiếp này, lần thứ nhất nắm giữ lĩnh vực, cho dù chỉ là lĩnh vực giản dị thô thiển nhất, vẫn để cho Diệp Huyền kích động không thôi.

- Cảm giác thật là mạnh.

Sau một phen cảm ngộ, Diệp Huyền triệt để rõ ràng lĩnh vực cùng vực giới khác nhau.

Vực giới, chỉ là Vũ Hoàng lợi dụng cảm ngộ của bản thân đối với áo nghĩa không gian, chế tạo ra một trường lực, khiến mình ở trong đó nắm giữ sức chiến đấu càng to lớn hơn.

Nhưng lĩnh vực không giống, nó lại như không gian trong cơ thể võ giả mình kéo dài, ở trong không gian này, hắn có thể muốn làm gì thì làm cái đó, không chỉ là phương diện không gian áp bức

Hai cái này nhìn như có chút tương tự, nhưng hiệu quả tuyệt nhiên không giống.

Nói ví dụ đơn giản nhất, xa xa có một chiếc chìa khóa, vực giới, chính là người cầm một công cụ, đi kéo chìa khoá tới.

Căn cứ võ giả lĩnh ngộ áo nghĩa không gian không giống, cái công cụ này có khả năng là gậy trúc khá đơn giản, cũng có thể là một cái móc.

Mà lĩnh vực thì tương đương với võ giả kéo dài cánh tay của mình, nắm chìa khoá lên.

Một là dùng công cụ, một là dùng tay, giữa hai người chênh lệch, tuyệt đối không phải dùng đạo lý có thể miêu tả.

Hơn nữa ngoại trừ lĩnh vực, thạch châu này còn có thể thôi thúc lực lượng không gian, hình thành từng đạo từng đạo vòng xoáy không gian, đối với kẻ địch phát động tiến công.

- Thạch châu này cũng không biết là Vũ Hoàng tóc nâu kia từ nơi nào chiếm được, chí ít cũng là cửu giai.

Diệp Huyền âm thầm hoảng sợ kích động.

Bảo vật có thể làm cho Vũ Hoàng sử dụng tới không gian lĩnh vực, tuyệt đối sẽ không đơn giản, cho dù là hắn ở kiếp trước cũng chưa từng gặp, huống chi, thạch châu này chẳng những có thể hình thành không gian lĩnh vực, càng có khả năng kích thích ra vòng xoáy không gian công kích, chỉ là điểm này, liền không phải bảo vật phổ thông có thể làm được.

Đồng thời, Diệp Huyền còn mơ hồ cảm giác được, bởi vì tu vi, hắn cũng không có hoàn toàn thả ra ngoài uy lực của thạch châu, vẻn vẹn chỉ kích phát một phần trong đó.

Ngoại trừ thạch châu dị bảo ra, Diệp Huyền từ trong không gian giới chỉ của Vũ Hoàng tóc nâu còn được đến mấy bảo vật khác.

Có điều so với thạch châu dị bảo liền không đáng nhắc tới.

Còn Huyền Thạch thượng phẩm cùng linh dược, trong không gian giới chỉ của Vũ Hoàng tóc nâu này cũng có không ít.

Cuối cùng, Diệp Huyền ở trong không gian giới chỉ của hắn tìm tới một khối lệnh bài đen kịt, trên tấm lệnh bài này có bốn chữ “Vô Không sơn trang”.

- Chẳng lẽ tên này đến từ Vô Không sơn trang?

Diệp Huyền trong lúc suy tư đột nhiên biến sắc, bởi vì hắn cảm giác được có một luồng uy thế cực kỳ đáng sợ đang nhanh chóng áp sát tới.

Bình luận