Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1316: Đột hạ sát thủ (2)


- Làm sao có thể?

Trong giây lát này, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.

Mà thời điểm người Úy Trì gia ngây ngẩn, Diệp Huyền lại không có chút do dự gì, loạch xoạch, ý niệm của hắn xoay chuyển, Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc xuất hiện ở trong thông đạo, cấp tốc tập kích về phía hai tên trưởng lão khác.

Hai tên trưởng lão kia sợ hết hồn, căn bản không ngờ tới lại đột nhiên xuất hiện hai con Yêu thú, có điều phản ứng của bọn họ cũng cực nhanh, dồn dập rút ra vũ khí chuẩn bị phản kích, trong đó tên Vũ Hoàng bị Tiểu Hắc tập kích, trong tay xuất hiện một thanh chiến đao, mạnh mẽ bổ vào đầu lâu của Tiểu Hắc.

Đinh, đốm lửa tung toé, Tiểu Hắc từ trước lúc đi tới vực sâu này, cũng đã không sợ Vũ Hoàng nhị trọng tiến công, sau đó trải qua Ma Sát Khí cùng Ma Thạch thoải mái, thực lực tăng lên rất nhiều, người trưởng lão kia vội vàng một đao, ngay cả một mảnh vảy giáp trên đầu Tiểu Hắc cũng không thể bổ ra, mà thân thể Tiểu Hắc thì không ngừng lại đánh vào trên thân thể của hắn.

Phốc!

Giống như bị thiên thạch cao tốc bay lượn va trúng, thân thể trưởng lão kia như quả dưa hấu muốn nổ tung lên, trong nháy mắt chia năm xẻ bảy, bạo thành sương máu.

Mà kết cục của một trưởng lão khác càng thê thảm hơn, hắn một chưởng vỗ ở trên thân hình Nhị Hắc, thật giống như đập trúng một ngọn núi lớn, Nhị Hắc căn bản không nhúc nhích, đồng thời há mồm phun khói độc ở trên mặt hắn.

Xì!

Từng trận khói trắng bốc lên, người trưởng lão kia kêu thảm thiết đau đớn, cả người tầng tầng ngã xuống đất, hai tay bụm mặt, thống khổ lăn lộn, nỗ lực khu trừ nọc độc ra, nhưng hắn khu ra, là huyết nhục mục nát trên mặt mình.

Chỉ chốc lát sau, người trưởng lão này đình chỉ gào thét, toàn bộ đầu bị ăn mòn đến không còn một mống, không còn sót lại bất cứ thứ gì.

Thời gian trong chớp mắt, vẻn vẹn là thời gian trong chớp mắt, ba tên trưởng lão của Úy Trì gia đều vẫn lạc, chỉ còn lại Úy Trì Kiệt cùng Úy Trì Bất Công.

Mà cho đến lúc này, Úy Trì Bất Công mới phản ứng được.

- Đi chết.

Hắn khó có thể tin nổi giận gầm lên một tiếng, trong tay xuất hiện một thanh chiến phủ màu đen, chiến phủ to lớn ở trong hư không biến ảo ra một đạo phủ ảnh, toàn bộ phủ ảnh cao tới mấy trượng, tràn ngập toàn bộ đường nối, ầm ầm bổ về phía Diệp Huyền.

Ở trong nháy mắt chiến phủ chém xuống, càng có một luồng lực lượng không gian ràng buộc kinh người bao phủ tới, bao vây lấy Diệp Huyền, khiến cho hư không quanh thân Diệp Huyền, phảng phất như hóa thành đầm lầy, tràn ngập lực lượng ràng buộc.

Không thể không nói, Úy Trì Bất Công thân là Úy Trì gia tộc gia chủ, Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong, tồn tại đột phá cấm chế tế đàn, vừa nãy coi như bị Ma khí xâm lấn bị thương nhẹ, nhưng vừa ra tay, vẫn lôi đình chấn động, uy lực kinh người, vượt xa Vũ Hoàng nhị trọng.

Nếu Diệp Huyền không đột phá, tuy không e ngại Vũ Hoàng tam trọng, nhưng không hẳn có thể ở trên tay Úy Trì Bất Công chiếm được tiện nghi, chỉ là kết giới ràng buộc của Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong, liền đủ khiến hắn cẩn thận đối xử, nhưng bây giờ Diệp Huyền đột phá Vũ Hoàng, từ lâu không phải ngày xưa, tự nhiên không có một chút lo lắng.

Ca!

Trong cơ thể hắn, một luồng lực lượng không gian vô hình tràn ngập ra ngoài, nguyên bản không gian bị vực giới của Úy Trì Bất Công ràng buộc, lại như pha lê bị đè ép, phát sinh tiếng nổ tung kèn kẹt, ở dưới kết giới của Diệp Huyền trùng kích, không ngừng tan vỡ, dần dần mất đi khống chế đối với không gian.

Đồng thời trước mặt Diệp Huyền xuất hiện một ngọn núi to lớn, đâm về phía hư ảnh búa lớn.

Sau khi Diệp Huyền lấy ra Trấn Nguyên Thạch, vực giới mà Úy Trì Bất Công gia trì ở trên người hắn nổ tung, hoàn toàn tan vỡ tiêu tan.

- Sao có thể có chuyện đó?

Úy Trì Bất Công kinh ngạc thốt lên một tiếng, ánh mắt ngơ ngác, Diệp Huyền một Vũ Hoàng nhất trọng, làm sao sẽ có vực giới đáng sợ như thế, này hoàn toàn vượt qua hắn nhận thức.

Phải biết Vũ Hoàng vực giới cùng hai thứ có quan hệ, một là tu vi của võ giả, Huyền Nguyên càng mạnh, chế tạo ra vực giới càng kiên cố, thứ hai là lĩnh ngộ áo nghĩa không gian, ngươi nắm giữ bao nhiêu áo nghĩa không gian, liền có thể chế tạo ra vực giới đáng sợ như thế đó.

Ở trên cường độ Huyền Nguyên, Úy Trì Bất Công tự xưng là mình hoàn toàn vượt qua Diệp Huyền, ở trên lĩnh ngộ áo nghĩa không gian, hắn cũng không cho là Diệp Huyền vừa đột phá Vũ Hoàng nhất trọng có thể so với mình.

Chỉ là hết thảy trước mặt, lại triệt để lật đổ nhận thức của hắn.

Mà lúc này Úy Trì Bất Công cũng đã không cố kỵ được nhiều như vậy, vực giới của hắn bị Diệp Huyền phá tan, để trong lòng hắn sản sinh một tia không ổn, Huyền Nguyên thôi thúc đến mức tận cùng, ôm theo phủ ảnh mạnh mẽ chém ở trên Trấn Nguyên Thạch của Diệp Huyền.

- Đùng!

Thật giống như một viên thiên thạch nện ở trên ngọn núi, vị trí phủ ảnh cùng Trấn Nguyên Thạch va chạm, đột nhiên bùng nổ ra một đoàn ánh sáng chói mắt, một luồng sóng trùng kích giống như núi lửa phun trào tịch cuốn ra.

Úy Trì Kiệt ở một bên đã nhìn há hốc mồm bị chấn động đến mức phun ra một ngụm máu tươi, va chạm trên vách đá, xương cốt cả người phát sinh tiếng rên rỉ yếu đuối, sắc mặt trắng bệch.

Ngay cả Úy Trì Bất Công cũng rút lui hai bước.

Mà trái lại Diệp Huyền, thân hình vẫn không nhúc nhích, khóe miệng mang theo cười gằn nhàn nhạt, điều khiển Trấn Nguyên Thạch gắt gao ngăn cản búa lớn của Úy Trì Bất Công đánh xuống, thần tình lạnh lùng.

- Ngươi...

Úy Trì Kiệt lau đi máu tươi ở khóe miệng, chật vật đứng lên, trong đôi mắt tràn ngập nghi hoặc cùng kinh hoảng, bây giờ Diệp Huyền triển lộ ra thực lực, đáng sợ đến mức nào, chém giết hắn căn bản dễ như ăn bánh, nhưng vừa nãy vì sao phải cùng hắn đánh kịch liệt như vậy?

Một bên khác của đường nối, sắc mặt của Úy Trì Bất Công khó coi, gương mặt thanh hồng đan xen, trong con ngươi cực kỳ tức giận.

Trong lòng hắn cũng có nghi hoặc giống như Úy Trì Kiệt.

- Lấy tu vi của ngươi, vừa nãy rõ ràng có thể đánh giết Úy Trì Kiệt, tại sao phải giao thủ với hắn lâu như vậy.

Sắc mặt của Úy Trì Bất Công khó coi, khàn giọng hỏi, đôi mắt phẫn nộ như muốn phun ra lửa.

Tam đại trưởng lão Vũ Hoàng nhị trọng đỉnh phong vẫn lạc, đối với Úy Trì gia của hắn mà nói, tuyệt đối là tổn thất thật lớn.

Nghĩ đến đám người Úy Trì Thượng trưởng lão trải qua gian nguy, ngay cả Ma nhân ở tế đàn cũng không có thể chém giết bọn họ, cuối cùng sau khi chạy ra lại chết ở trên tay Diệp Huyền, để lửa giận trong lòng Úy Trì Bất Công làm sao cũng không cách nào tắt.

Bình luận