Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1314: Tự tìm đường chết


- Những võ giả còn ở không gian bí ẩn này tìm kiếm mỏ quặng liền xui xẻo rồi.

Diệp Huyền thở dài một hơi, lần này Cổ Ma Chi Địa đột nhiên giáp giới Thiên Âm Cốc, không biết có bao nhiêu võ giả tiến vào không gian bí ẩn này, càng thông qua đường nối đi tới nơi này tìm kiếm mỏ quặng.

Trong này có một phần tụ tập ở chỗ tế đàn, nhưng không ít người vẫn như cũ ở trên mặt đất mênh mông tìm kiếm mỏ quặng, những người này căn bản không biết trong tế đàn cùng vực sâu phát sinh cái gì, một khi bị những Ma nhân này phát hiện, tất nhiên chỉ có một con đường chết.

Diệp Huyền cúi đầu nhìn tới.

Lúc này dưới đáy vực sâu kia, sương mù màu đen vô biên cuồn cuộn, giống như ma quỷ, làm cho người ta cảm thấy khủng bố.

Từng trận uy thế làm người ta sợ hãi tỏ khắp, vẻn vẹn là khí tức tràn ngập ra, liền để Diệp Huyền cảm thấy từng trận khiếp đảm.

- Thôi, ta vốn còn muốn xuống tìm tòi hư thực, nhưng hiện tại vẫn là quên đi, ngay cả Cửu Thiên Vũ Đế cũng cửu tử nhất sinh, ta xuống, tất nhiên càng thêm nguy hiểm.

Diệp Huyền lắc đầu, đang chuẩn bị rời đi.

Đột nhiên...

Ầm!

Một đạo sóng trùng kích khủng bố từ biên giới vực sâu bao phủ tới, tầng tầng oanh kích ở trong thông đạo Diệp Huyền đứng.

Đạo công kích này tới thực sự là quá đột nhiên, hầu như chớp mắt liền xuất hiện ở trước mặt Diệp Huyền, trong đó ẩn chứa lực lượng giống như bạo phát, rung động lòng người, thời khắc mấu chốt, thân hình Diệp Huyền vội vàng lóe lên, cả người như một chiếc lá rụng phiêu linh, theo sóng trùng kích nổ tung bay ngược ra ngoài, tách ra địa phương hạch tâm nhất.

Là ai? Ánh mắt của hắn như điện, đột nhiên nhìn về phía ngoại vi vực sâu, trong con ngươi hàn mang lấp loé.

- Chỉ là Vũ Hoàng nhất trọng, lại có thể ngăn cản Úy Trì Thượng đột nhiên tập kích, các hạ có thể sống đến hiện tại, cũng thật là không phải bình thường.

Một âm thanh lạnh lùng vang lên, xoạt xoạt xoạt, mấy đạo nhân ảnh từ một bên phóng tới, trong nháy mắt hoàn toàn vây quanh Diệp Huyền.

- Úy Trì Bất Công, là các ngươi?

Trên mặt Diệp Huyền mang theo ngạc nhiên.

Hắn chẳng thể nghĩ tới, vừa nãy đám người Úy Trì Bất Công hoảng hốt mà chạy, lại ở tình huống nguy cơ như vậy cũng không thông qua đường nối rời đi, mà ẩn giấu ở một bên, mãi đến khi các Ma nhân rời đi, mới hung hãn tập kích mình.

- Chính là lão phu.

Úy Trì Bất Công nhảy tới trước một bước, trên mặt mang theo vẻ dữ tợn, cười lạnh nói:

- Tiểu tử, ngươi không phải cùng người của Tiêu gia rời đi sao? Làm sao, lão thất phu Tiêu Vô Tẫn kia ném ngươi? Cũng đúng, một Vũ Hoàng nhất trọng, tồn tại như rác rưởi, nếu như là ta, cũng sẽ không mang ngươi đi.

- Úy Trì gia chủ, ngươi cho rằng Tiêu Vô Tẫn gia chủ vô liêm sỉ giống như ngươi sao? Còn có Úy Trì gia tộc ngươi Úy Trì Thượng trưởng lão, vừa nãy dĩ nhiên ám hạ sát thủ với bản thiếu, nếu như không phải thiếu gia ta có chút bản lãnh, e sợ đã bị trưởng lão Úy Trì gia ngươi đánh giết, Úy Trì Bất Công ngươi thân là Úy Trì gia gia chủ, chẳng lẽ không cho thiếu gia ta một cái giải thích sao?

Diệp Huyền lạnh giọng nói.

- Cho ngươi giải thích?

Úy Trì Bất Công không nhịn được nở nụ cười, ánh mắt âm lạnh giống như con rắn độc:

- Huyền Diệp, tựa hồ ngươi còn không biết rõ tình cảnh của mình a.

- Tình cảnh, tình cảnh gì?

Diệp Huyền lạnh lùng nói.

Trong lòng hắn cười nhạo không ngớt, Úy Trì Bất Công này, cũng thật là tự tìm đường chết.

Đối với Úy Trì gia tộc, trong lòng Diệp Huyền vốn cực kỳ khó chịu, thời điểm ở Thiên Đô Phủ chính là khắp nơi cùng Huyền Quang Các của mình là địch.

Chỉ là bởi vì bối cảnh thâm hậu, thực lực đáng sợ, Diệp Huyền mới ẩn nhẫn.

Huống chi, thân là người nắm quyền loại thế lực nhị lưu ở Thiên Đô Phủ, Úy Trì gia tộc tất nhiên có Cửu Thiên Vũ Đế tọa trấn, điều này cũng làm cho Diệp Huyền đối với Úy Trì gia khá kiêng kỵ.

Nhưng bây giờ đột phá Vũ Hoàng, thực lực của Diệp Huyền đâu chỉ tăng lên mấy lần, vừa nãy nhìn đám người Úy Trì Bất Công nhảy vào đường nối, chỉ sầu không có cơ hội đối phó bọn họ, ai biết đối phương dĩ nhiên tự mình đưa tới cửa.

- Ha ha, còn cái tình cảnh gì.

Úy Trì Bất Công cười lạnh một tiếng, sau đó ngờ vực liếc nhìn Diệp Huyền, từ trên người Diệp Huyền hắn dĩ nhiên không nhìn thấy chút tâm ý hoảng sợ nào, điều này làm cho hắn khá nghi hoặc.

Diệp Huyền một Vũ Hoàng nhất trọng, đến tột cùng nơi nào đến dũng khí, diện đối với mình một chút sợ hãi cũng không có? Lẽ nào hắn không sợ mình giết hắn sao? Hay hắn có lá bài tẩy gì có thể ở trên tay của mình đào tẩu?

Còn chờ người khác tới cứu, vậy tuyệt đối là không thể, Úy Trì Bất Công ở trước khi động thủ với Diệp Huyền, cũng đã thăm dò qua chung quanh, bây giờ trong lối đi này trừ bọn họ ra, căn bản không có bất kỳ người nào khác.

Đám người Tiêu Vô Tẫn cũng tuyệt đối không thể ẩn giấu ở phụ cận.

- Gia chủ, cùng tiểu tử này phí lời cái gì, để ta cùng hắn chơi một chút, đến thời điểm đó hắn liền biết tình cảnh của hắn là cái gì.

Trong vài tên Vũ Hoàng của Úy Trì gia, một nam tử trung niên ánh mắt âm lạnh đi ra, khóe miệng mang theo nụ cười tà ý, ánh mắt hí ngược nhìn Diệp Huyền.

- Được, Úy Trì Kiệt, ngươi đi tới bắt tiểu tử này, nhớ, đừng đùa chơi chết hắn.

Úy Trì Bất Công cười lạnh nói.

- Yên tâm đi gia chủ.

Úy Trì Kiệt cười một tiếng, chợt không nói nhảm nữa, đôi tay bắt tới Diệp Huyền.

Một luồng cảm giác ràng buộc mãnh liệt hiện lên ở trong thiên địa, trong nháy mắt bao phủ lại thân thể của Diệp Huyền, đồng thời hai đạo Huyền Nguyên Thủ Chưởng đáng sợ, ở hai bên trái phải, như hai cự kiềm bao vây Diệp Huyền chặt chẽ.

Tuy thần thái cùng ngữ khí của Úy Trì Kiệt xem thường, thế nhưng vừa ra tay, liền không có lưu tình chút nào, tu vi bát giai nhị trọng đỉnh phong triển khai đến mức tận cùng, không gian ràng buộc đáng sợ cùng Huyền Nguyên Thủ Chưởng kia, đủ để trấn áp Vũ Hoàng nhị trọng đến chết.

Trên mặt Diệp Huyền giật nảy cả mình, tựa hồ có hơi vội vàng vung vẩy Tài Quyết Chi Kiếm ra ngoài.

Oanh ầm!

Trọng kiếm mang theo ánh chớp chém ở trên hai đạo Huyền Nguyên Thủ Chưởng, lập tức phát sinh nổ vang kịch liệt, Huyền Nguyên khủng bố kích đãng, dĩ nhiên ở trên lòng bàn tay của Úy Trì Kiệt bổ ra một vết nứt nhỏ bé.

- Diệt cho ta!

Diệp Huyền hét lớn một tiếng, ánh chớp trên Tài Quyết Chi Kiếm càng ngày càng mạnh mẽ, ánh mắt hắn ác liệt, tựa hồ sử dụng tới lực lượng cả người, dần dần bổ ra bàn tay của Úy Trì Kiệt một lỗ thủng, lượng lớn Huyền Nguyên từ bên trong trút xuống.

Bình luận