Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1313: Hoảng hốt mà chạy (2)


Có điều, nàng thân phận cao quý, đối với Diệp Huyền nhìn với con mắt khác chỉ là bởi vì Diệp Huyền đã từng cứu nàng, có thể trục xuất Ma khí tà ác mà thôi, bây giờ Diệp Huyền nói như vậy, Công Chủ Thanh đương nhiên sẽ không lưu lại.

Hơn nữa nàng cũng rõ ràng, Diệp Huyền nói không sai, lấy tu vi của nàng lưu lại, cũng không có tác dụng gì, không bằng mau mau thông báo cao tầng Huyền Vực, phái cường giả tới.

- Tiểu tử này muốn làm anh hùng, vậy hãy để cho hắn đi làm a, chờ ăn vị đắng, tất nhiên sẽ biết mình ngu xuẩn.

Công Chủ Thanh hừ lạnh một tiếng, rất nhanh thì hóa thành một vệt sáng rời đi.

Sau khi Công Chủ Thanh rời đi, Diệp Huyền cẩn thận đánh giá toàn bộ đường nối.

Có kinh nghiệm tế đàn trước kia, Diệp Huyền đối với đường nối chung quanh vực sâu, cũng có một suy đoán mơ hồ.

Tay phải hắn chạm đến trên vách đá, yên lặng nhận biết.

- Đây là... Quả nhiên...

Một lát sau, hắn đột nhiên mở mắt, trong con ngươi lộ ra vẻ hoảng sợ.

Hai tay hắn bấm quyết, cấp tốc đánh ra từng thủ quyết, ở dưới Huyền Nguyên thôi thúc, đi vào trong vách đá lối đi này.

Vù!

Trên vách đá, thoáng chốc xuất hiện đạo đạo phù văn lạc ấn nhàn nhạt, hơi lấp loé, những phù chú lạc ấn này cực kỳ mơ hồ, nhưng tỏa ra một loại khí tức hùng vĩ bàng bạc, khiến cho Diệp Huyền kiếp trước là trận văn đại sư cửu giai, cũng hoa cả mắt, lòng sinh ngột ngạt.

- Trận văn phù chú thật là đáng sợ.

Diệp Huyền giật nảy cả mình, này đến tột cùng là trận pháp cỡ nào, mới sẽ diễn sinh ra phù văn đáng sợ như thế?

Diệp Huyền vốn vẫn rất tò mò, đường nối nơi này số lượng đông đảo, lẫn nhau trong lúc đó hỗn loạn đan xen, vô cùng không có quy luật, căn bản không giống như một đường nối hợp lý nên có.

Vào giờ phút này, hắn mới triệt để hiểu được vì sao lại như vậy.

Đường nối này trải rộng dưới nền đất, vô cùng dài, căn bản không phải đường nối gì, mà là một trận pháp cực lớn, toàn bộ bố trí ở dưới nền đất.

Mỗi một con đường, chính là một trận văn của trận pháp này, lít nha lít nhít, tạo thành một khốn trận cực kỳ mênh mông, phong ấn toàn bộ Cổ Ma Chi Địa.

Mà hạch tâm đầu nguồn của trận pháp này, chính là vực sâu.

Bởi vậy có thể thấy được, dưới đáy vực sâu này, tất nhiên là tồn tại đồ vật khủng bố gì.

Thời khắc này, Diệp Huyền cũng cuối cùng rõ ràng tại sao mỗi một khối nham thạch nơi này đều có thể so với vật liệu cấp sáu, tính Huyền Thức xuyên thấu rất tốt, vật liệu tạo thành đại trận này, tự nhiên không thể là nham thạch phổ thông.

- Cổ Ma Chi Địa này, đến tột cùng phong ấn cái gì? Dĩ nhiên ẩn chứa một phong ấn cùng khốn trận lớn như vậy.

Diệp Huyền chưa từng gặp trận pháp lớn như vậy, đại trận như vậy, tiêu hao nhân lực tài lực, cho dù dốc hết lực lượng đại lục bây giờ, e sợ cũng chưa chắc có thể kiến tạo ra được.

Ngay thời điểm Diệp Huyền âm thầm hoảng sợ, bầu trời vực sâu đột nhiên truyền đến từng trận nổ vang.

Diệp Huyền ngẩng đầu nhìn, liền nhìn thấy từng Vũ Hoàng đang chật vật từ bầu trời vực sâu bay lượn xuống, từng cái từng cái trên mặt mang theo kinh sợ, cả người máu tươi, cực kỳ hoảng hốt.

Những người này nhìn thấy đường nối bên cạnh vực sâu, từng cái từng cái trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, điên cuồng lướt vào trong đó.

- Là những người trước ở trên tế đàn kia, hả? Đám người Úy Trì Bất Công dĩ nhiên cũng trốn ra được, còn có người Long gia.

Diệp Huyền ở lối vào đường nối, âm thầm kinh ngạc.

Mà thời điểm hắn nhìn thấy Úy Trì Bất Công, ánh mắt của Úy Trì Bất Công trùng hợp trông lại, cùng ánh mắt của Diệp Huyền đối diện nhau.

Chỉ là giờ khắc này Úy Trì Bất Công hiển nhiên không có tâm tình tìm Diệp Huyền phiền phức, mang theo mấy trưởng lão của Úy Trì gia tộc, hoảng hốt trốn vào trong thông đạo.

- Chết!

- Nhân loại yếu đuối, trở thành tế phẩm của các đại nhân Linh Ma tộc đi.

Ở thời điểm rất nhiều võ giả bay lượn vào đường nối, đột nhiên vô số tiếng gào thét tà ác, tàn nhẫn, dữ tợn truyền đến, từng cường giả cả người toả ra khí tức tà ác theo sát tới.

Những Vũ Hoàng này, cả người bị máu tươi thấm ướt, từng cái từng cái hai con mắt đen kịt, từng tia từng tia Ma khí quanh quẩn ở bọn hắn quanh thân, giống như ác ma từ trong địa ngục đi ra.

Những Vũ Hoàng này chính là cường giả đỉnh phong trước kia ở trong Linh Tủy Trì bị đoạt xá.

Giờ phút này các Vũ Hoàng bị đoạt xá, từng cái từng cái mặt lộ vẻ tà ác, dồn dập nhằm về phía đường nối, đối với mọi người chạy trốn phát động truy sát khốc liệt.

Nhưng mà trong nháy mắt bọn hắn tiến vào đường nối, chỉ nghe tiếng ong ong ong vang lên, trên vách đá vực sâu, vô số đường nối đột nhiên sáng lên từng đạo từng đạo cầu vồng, những cầu vồng này hóa thành một màn ánh sáng, trong nháy mắt ngăn ở trước mặt những Vũ Hoàng Ma khí quanh quẩn kia.

Ầm ầm ầm!

Những Vũ Hoàng này đánh vào màn ánh sáng, dồn dập bị đẩy lùi ra ngoài, cả người phát sinh tiếng thiêu đốt xì xì, từng trận khói trắng toả ra, từng cái từng cái thống khổ gào thét.

Trên mặt Diệp Huyền mang theo kinh ngạc, những thông đạo này lại vẫn nắm giữ công hiệu như vậy, có thể ngăn cản những Ma nhân đoạt xá tiến vào, bởi vậy có thể thấy được mục đích của khốn trận này, rất có thể chính là vì trấn áp tồn tại trong vực sâu, đồng thời ngăn cản những Ma nhân này rời đi.

Coong coong coong coong!

Lúc này đường nối tỏa ra hào quang, vô số phù văn huyền ảo lấp loé, ở hai bên vực sâu hình thành một màn ánh sáng cuồn cuộn, dưới màn ánh sáng, những Ma nhân đó giương nanh múa vuốt, sắc mặt ở dưới ánh sáng chiếu rọi có vẻ càng thêm dữ tợn khủng bố, từng cái từng cái kiêng kỵ nhìn hào quang trước mặt.

Một Ma nhân trong đó trong tròng mắt lóe lên hắc mang, phảng phất như chịu đến cái gì đầu độc, nổi giận gầm lên một tiếng, thân hình đột nhiên nhằm về phía lồng ánh sáng.

Chỉ nghe phịch một tiếng, Ma nhân kia bị bắn ra ngoài, chỉ là lần này lồng ánh sáng kia, cũng không chỉ đánh bay, càng có một luồng ánh sáng mông lung bao phủ nó lại.

Dưới tiếng kêu thảm thiết đau đớn, Ma nhân này khắp toàn thân từ trên xuống dưới cấp tốc bốc lên khói trắng, cuối cùng kể cả nhục thân đều bị đốt thành hư vô, biến thành tro bụi.

- Đáng chết, nhân loại, đáng chết!

Ma nhân còn lại phẫn nộ khàn giọng hống kêu thành tiếng, kiêng kỵ nhìn màn ánh sáng bao phủ đường nối, sau khi bồi hồi một trận, rất nhanh liền lao ra vực sâu, biến mất ở trong tầm mắt Diệp Huyền.&

Bình luận