Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1310: Viễn cổ phong ấn (1)


Vũ Hoàng ở dưới thế lực của Vũ Đế kia thấy thế, không khỏi trợn mắt ngoác mồm, giật nảy cả mình, một mặt khó có thể tin.

Vừa nãy lão tổ của bọn họ, căn bản không có đụng phải công kích, làm sao thần niệm phân thân ở trong khoảnh khắc liền biến thành tro bụi?

Chẳng lẽ...

Từng tia tâm ý kinh hoảng, ở trên mặt của bọn họ hiện lên, trong lòng bọn họ nghĩ đến một khả năng mà mình làm sao cũng không thể tin được.

Thần niệm phân thân ở dưới tình huống không gặp công kích tiêu tán, khả năng duy nhất chỉ có một, là bản tôn xảy ra vấn đề.

Một khi bản tôn tao ngộ trọng thương, hoặc ngã xuống, lực lượng tinh thần duy trì thần niệm phân thân biến mất, như vậy thần niệm phân thân tự nhiên cũng sẽ trong nháy mắt tan vỡ.

- Lão tổ hắn...

Các Vũ Hoàng của thế lực này ánh mắt kinh hoảng, trái tim trong nháy mắt trầm đến đáy vực.

Mà đúng lúc này, một gã Cửu Thiên Vũ Đế khác cũng đột nhiên quát to một tiếng, trong ánh mắt kinh hoảng, thần niệm phân thân của hắn cũng hóa thành tro bụi, tiêu tan không còn hình bóng.

- A!

Không chờ mọi người khiếp sợ, một tên Vũ Đế khác cũng kinh nộ hét lớn, ở dưới con mắt mọi người biến thành tro bụi.

Ngăn ngắn trong chốc lát, liền có ba tên Cửu Thiên Vũ Đế thần niệm phân thân không có dấu hiệu nào ngã xuống, làm tất cả mọi người ở đây kinh ngạc sững sờ.

Các Cửu Thiên Vũ Đế còn lại, tuy không có ngã xuống, nhưng trên mặt đều lộ ra vẻ hoảng sợ, có mấy người như nhìn thấy đồ vật khủng bố gì, trong tròng mắt một mảnh kinh hãi.

- Các ngươi mau chóng rời đi nơi này.

- Đi mau.

Vào thời khắc này, từng Cửu Thiên Vũ Đế gần như cùng lúc kinh nộ lên tiếng, thần niệm phân thân trước sau tiêu tan, lần này, bọn họ không phải tiêu tan giống như vẫn lạc, mà là chủ động đóng phân thân, hiển nhiên bản tôn của bọn họ gặp gỡ tình huống vô cùng nguy cấp, ngay cả tỏa ra một tia thần niệm tới đây cũng không có cách nào.

Một luồng tâm ý sợ hãi âm thầm, ở trong lòng mỗi người chảy xuôi.

- Lão tổ...

Trước mặt đám người Long Nguyên, thân hình của Long Hành Thiên cũng chậm rãi tiêu tan.

Thân hình hắn vừa biến mất, một bên lan truyền ra một đạo ý niệm:

- Bản tôn của ta gặp phải một chút phiền toái, các ngươi lập tức rời đi nơi này, đến bên vực sâu chờ lão phu...

- Cái gì?

Nhưng vào lúc này, Long Hành Thiên đột nhiên kinh hãi la thất thanh, tiếng nói của hắn kinh hoảng, phảng phất như nhìn thấy đồ vật gì khó có thể tin, thân hình tiêu tan lại đang run rẩy.

Trong lòng Long Nguyên cả kinh, kinh ngạc nói:

- Lão tổ, ngươi làm sao?

Lão tổ đường đường là Cửu Thiên Vũ Đế, hắn đến cùng ở vực sâu gặp phải cái gì, lại để lão tổ là Cửu Thiên Vũ Đế lộ ra tâm ý hoảng sợ như vậy.

- Là Thiên Long lão tổ, Thiên Long lão tổ của Long gia chúng ta hơn sáu ngàn năm trước tiến vào Cổ Ma Chi Địa còn chưa có chết, a, lão tổ ngươi làm sao, ta là đệ tử Long gia a, không đúng, không phải Thiên Long lão tổ, ngươi đến cùng là ai, a...

Long gia Long Hành Thiên đầy mặt hoảng sợ, kinh nộ mở miệng, đồng thời điên cuồng truyền âm cho Long Nguyên:

- Đi mau, các ngươi mau chóng rời Cổ Ma Chi Địa, sau đó vĩnh viễn không được tiến vào...

Ầm!

Tiếng nói của Long Hành Thiên chưa hạ xuống, cả người trong nháy mắt nổ tung, hóa thành Huyền Nguyên tinh khiết biến mất, trước khi chết, trên gương mặt tràn đầy sợ hãi cùng ngơ ngác.

- Lão tổ hắn...

Trong lòng đám người Long Nguyên đột nhiên hồi hộp, một mảnh tro nguội.

Chết rồi, lão tổ dĩ nhiên chết rồi.

Long Nguyên có thể rõ ràng cảm nhận được, vừa bắt đầu thần niệm phân thân của Long Hành Thiên lão tổ là chủ động tiêu tan, chỉ vì chuyên tâm ứng phó nguy cơ mà bản tôn đối mặt.

Nhưng thời khắc sống còn, thần niệm phân thân của hắn là bởi vì mất đi ý niệm chống đỡ mà tan vỡ, xuất hiện tình huống như thế chỉ có một khả năng, là giống như ba tên Cửu Thiên Vũ Đế kia, lão tổ vẫn lạc.

Đến cùng là xảy ra chuyện gì? Lão tổ vì sao lại nói ở trong vực sâu gặp phải Thiên Long lão tổ sáu ngàn năm trước tiến vào nơi đây?

Trong lòng Long Nguyên loạn như ma, tay chân luống cuống.

- Gia chủ, chúng ta làm sao bây giờ?

Mấy tên trưởng lão của Long gia hoảng sợ, thất thần hỏi.

Ánh mắt của Long Nguyên dần dần kiên quyết:

- Lập tức rời đi nơi này, mặc kệ lão tổ gặp phải cái gì, đều không phải chúng ta có thể ứng phó, nghe lão tổ, chúng ta lập tức rời Cổ Ma Chi Địa, về Lưu Tiên Thành, không bao giờ đặt chân tới đây nữa.

Một tên trưởng lão do dự nói:

- Nhưng mà lão tổ hắn...

Long Nguyên mạnh mẽ lườm hắn một cái, kiên quyết nói:

- Không nhưng mà gì cả, hiện tại lão tổ vô cùng có khả năng vẫn lạc, nếu ngay cả chúng ta cũng chết ở nơi này, như vậy Lưu Tiên Thành Long gia chúng ta liền xong.

Long Nguyên dứt tiếng, lúc này mang theo người Long gia bay vút đi.

Không chỉ Long gia, những gia tộc khác ở thời khắc này cũng không còn tâm tầm bảo, từng cái từng cái điên cuồng chạy trốn.



Lúc này.

Đám người Diệp Huyền sớm rời đi tế đàn, thì hăng hái bay lượn về phía vực sâu.

Ánh mắt hắn nghiêm nghị, nhìn thung lũng kéo dài chập trùng phía dưới, cùng mặt đất màu đen, trong con ngươi hàn mang càng ngày càng mạnh mẽ.

- Không sai, là phong ấn, một phong ấn cực kỳ to lớn.

Trong lòng Diệp Huyền giật mạnh.

Hắn đã nhìn ra, toàn bộ đại địa nơi này, nhìn như bình tĩnh, kì thực là một phong ấn to lớn, ẩn chứa rất nhiều hoa văn huyền diệu.

Những hoa văn này, ẩn sâu dưới nền đất, cực kỳ lớn, vì lẽ đó mới đầu Diệp Huyền không thể nhìn ra, mãi khi đến tế đàn, được Ma khí dẫn dắt, mới có một chút suy đoán.

- Diệp thiếu, ngươi nói cái gì?

Đám người Tiêu Vô Tẫn nhìn thấy trên mặt Diệp Huyền nghiêm nghị, không nhịn được mở miệng hỏi.

Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lẽo, lạnh giọng nói:

- Toàn bộ không gian bí ẩn này, kỳ thực là một phong ấn to lớn, mà tế đàn kia, là hạch tâm của cả phong ấn, hành động của chúng ta, là phá tan một ít tiết điểm của phong ấn, làm cho phong ấn này có chút tổn hại.

- Toàn bộ không gian bí ẩn, đều là một phong ấn?

Đám người Tiêu Vô Tẫn giật mình.

Không gian bí ẩn này, mênh mông vô biên, bọn họ là cường giả Vũ Hoàng phi hành tốc độ cao, trong vòng một ngày cũng không cách nào đi ngang qua, một khu vực lớn như vậy, dĩ nhiên sẽ là một phong ấn, điều này làm cho bọn họ trong khoảng thời gian ngắn không cách nào tin được.

Công Chủ Thanh ở một bên cũng cả kinh nói:

- Huyền Diệp, ngươi không nhìn lầm chứ? Một phong ấn to lớn như thế, cũng quá khuếch đại đi, cho dù là những bá chủ của Huyền Vực, cũng không cách nào bày xuống.

Bình luận