Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1286: Tiến vào mỏ quặng (1)


- Cùng hắn nói nhảm nhiều như vậy làm gì, ba vị đại nhân, loại tiểu tử này trực tiếp giết là được, đến thời điểm bảo vật trên người người này, mọi người chúng ta lại chia đều.

Một tên Vũ Hoàng nhị trọng nói xong, liền nhảy tới trước một bước, không chút do dự lấy ra Huyền binh của mình.

Ánh mắt của Diệp Huyền ngưng lại, từ một khắc tìm được Huyền Thạch hắn liền biết khó tránh khỏi có một hồi ác chiến, ai biết những người này một chút đạo lý cũng không nói, liền muốn động thủ, lẽ nào thật sự coi mình sợ bọn họ?

- Muốn động thủ liền động thủ, nói nhảm nhiều như vậy làm gì?

Diệp Huyền rút ra Tài Quyết Chi Kiếm, lạnh giọng nói.

- Khá lắm, là chính ngươi muốn chết, không oán được người khác.

Vũ Hoàng nhị trọng kia nổi giận gầm lên một tiếng, trực tiếp vọt lên.

Vèo vèo vèo!

Đúng lúc này, vài đạo lưu quang đột nhiên từ ngoài thung lũng bay lượn lại, trong nháy mắt rơi vào trong thung lũng.

Trên người mấy người kia toả ra Huyền Nguyên gợn sóng cường hãn, khiến cho rất nhiều Vũ Hoàng ở đây lập tức dừng động tác lại, ánh mắt nghiêm nghị nhìn sang.

Chỉ thấy người tới tổng cộng có sáu người, đầu lĩnh chính là một lão giả râu tóc xám trắng, trên người toả ra khí tức mạnh mẽ, tu vi bát giai tam trọng.

Ngoài ra, còn có năm người Vũ Hoàng nhị trọng, trong đó bốn tên Vũ Hoàng, khí tức ngưng tụ không tan, đã đạt đến bát giai nhị trọng đỉnh phong, mà người cuối cùng, là một thanh niên ngoài ba mươi, khí tức trên người phù phiếm, hiển nhiên vừa đột phá bát giai nhị trọng không lâu.

Nhìn thấy mấy người này, Diệp Huyền đầu tiên là sững sờ, chợt ánh mắt lóe lên một cái, thầm nói: Cũng thật xảo, làm sao gặp phải bọn họ.

Người đến này, dĩ nhiên là đám người Lăng Không Động Cừu Cung, Cừu Viễn.

- Lại là tiểu tử ngươi, ngươi lại vẫn không chết!

Lúc này Cừu Viễn cũng nhìn thấy Diệp Huyền trong đám người, không tự chủ được liền bật thốt lên:

- Ngươi một Vũ Vương, không có Tiêu gia che chở, lại còn có thể sống đến hiện tại, thật là làm cho thiếu gia ta giật mình a.

Cừu Viễn lúc trước ở Đông Vực thăm dò, liền đối với Diệp Huyền ấn tượng không phải rất tốt, vào lúc này nhìn thấy một mình hắn, tự nhiên liền không nhịn được chê cười.

- Thiên địa Huyền khí thật nồng nặc, động chủ, nơi này nên vừa có Huyền Thạch xuất thế.

Một tên trưởng lão của Lăng Không Động ở bên tai Cừu Cung lão nhân nhỏ giọng nói.

- Ừm.

Cừu Cung lão nhân gật gù, nhưng không có lên tiếng, hắn là ánh mắt gì, từ dấu vết hiện trường đã sớm nhìn ra nơi này nên vừa khai quật qua mỏ quặng, hơn nữa căn cứ thiên địa Huyền khí tản mát, mỏ quặng này đẳng cấp còn không thấp.

Chỉ là những người trước mặt này, lại làm cho Cừu Cung lão nhân hơi nghi hoặc một chút, xem ra, mỏ quặng khai quật kia tựa hồ bị tiểu tử Thiên Đô Phủ kia lấy được.

Chỉ là một Vũ Vương lại có thể ở trong tay nhiều Vũ Hoàng như vậy cướp được đồ vật, để Cừu Cung lão nhân hoài nghi phán đoán của mình, có phải là có chút sai lầm hay không.

Nhìn thấy Diệp Huyền tựa hồ cùng vừa đám người Cừu Viễn nhận thức, ở đây rất nhiều Vũ Hoàng, sắc mặt tất cả đều hơi đổi.

Nhưng chợt nghe đến Diệp Huyền cùng Cừu Viễn đối thoại, biết người đến cùng Diệp Huyền là kẻ địch chứ không phải bạn, trái tim lại hơi thả xuống.

- Chư vị, vừa nãy người này cướp đoạt mỏ quặng nguyên bản thuộc về chúng ta, hiện tại chúng ta đang giao thiệp, kính xin chư vị không nên phá hoại quy củ.

Lúc này Ngụy Tử Phục ở trong đám người đi ra, quay về đám người Cừu Cung chắp tay.

- Thật là tiểu tử này đoạt mỏ quặng.

Cừu Cung hơi sững sờ.

Diệp Huyền là Vũ Vương, dám ở trước mặt các Vũ Hoàng cướp đồ, tiểu tử này là chán sống sao?

Thấy Cừu Cung không nói gì, Ngụy Tử Phục khẽ cau mày:

- Lẽ nào các hạ miễn cưỡng muốn nhúng tay việc của chúng ta?

Ở đây hơn mười tên Vũ Hoàng, trên người tất cả đều dâng trào sát cơ.

- Ha ha, các hạ hiểu lầm, việc của các ngươi cùng thiếu niên này, chúng ta đương nhiên sẽ không nhúng tay.

Cừu Cung đại não hơi xoay một cái, cười nói.

- Như vậy liền tốt.

Ngụy Tử Phục gật gù, lúc này mới nhìn về phía Diệp Huyền:

- Tiểu tử, chúng ta thay đổi chủ ý, chỉ cần ngươi giao ra mỏ quặng vừa nãy, chúng ta tha cho ngươi một mạng.

Bọn họ cũng kiêng kỵ Diệp Huyền có phải là có lai lịch không, nếu Cừu Cung lão nhân không ở đây, bọn họ tự nhiên có thể tiện tay đánh giết Diệp Huyền, ngược lại cũng không ai biết là bọn họ giết.

Thế nhưng bây giờ Cừu Cung lão nhân vừa đến, hơn nữa tựa hồ quen biết Diệp Huyền, trong lòng đám người Ngụy Tử Phục dĩ nhiên là có kiêng kỵ, chỉ muốn chiếm được bảo vật, có giết Diệp Huyền hay không, cũng không phải trọng yếu như thế.

- Phụ thân, xem thiên địa Huyền khí nơi này, vừa nãy tiểu tử kia khai thác ra mỏ quặng nên không phải bình thường, lẽ nào chúng ta thật sự không nhúng tay vào?

Ở cách đó không xa, Cừu Viễn ở bên tai Cừu Cung nghẹ giọng hỏi, ánh mắt lấp loé.

Cừu Cung liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng nói:

- Nhúng tay, cái kia cũng phải có thực lực nhúng tay mới được, hiện tại lão sư đi tới vực sâu, Lăng Không Động chúng ta chỉ có sáu người, nhưng trong thung lũng này là có mười ba tên Vũ Hoàng, trong đó còn có ba tên Vũ Hoàng tam trọng, bằng mấy người chúng ta nếu dám nhúng tay, đối phương chắc chắn sẽ không thoái nhượng. Ai biết tiểu tử kia đào được đến tột cùng là món đồ gì, vì một khối mỏ quặng liền cùng nhiều cường giả như vậy đối địch, đúng là không khôn ngoan.

- Phụ thân anh minh, vậy chúng ta liền nhìn tiểu tử kia chết như thế nào a.

Cừu Viễn cười hì hì.

Diệp Huyền nhìn đám người Ngụy Tử Phục bao quanh vây nhốt mình, cùng với đám người Lăng Không Động đứng ở một bên xem trò vui, trong lòng nhất thời cười lạnh.

Chỉ thấy con ngươi hắn đảo một vòng, đột nhiên nhảy tới trước một bước, nhìn Cừu Viễn xa xa chắp tay nói:

- Huyền mỗ thường xuyên nghe nói Thiếu động chủ anh tuấn uy vũ, làm người chính phái, bây giờ tại hạ người đang ở hiểm cảnh, kính xin Thiếu động chủ xem ở chúng ta khá có duyên, ra tay viện trợ, Huyền mỗ cảm kích bất tận.

Cừu Viễn sững sờ, hắn không nghĩ tới Diệp Huyền lại sẽ hướng mình cầu viện.

- Chỉ cần Thiếu động chủ đồng ý cứu tại hạ trong thủy hỏa, tại hạ đồng ý giao Huyền Thạch cực phẩm trước lấy được cho Thiếu động chủ.

Chỉ thấy trên mặt Diệp Huyền mang theo vẻ bi phẫn, tức giận nói:

- Những Huyền Thạch cực phẩm này rõ ràng là tại hạ tìm kiếm chiếm được, nhưng những người này ỷ vào tu vi cao thâm, nhất định phải chiếm lấy, Huyền Diệp ta coi như tu vi thấp, cũng chắc chắn sẽ không vì bảo mệnh mà cúi đầu.

Bình luận