Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1285: Ý người ngoại lai


Rầm rầm rầm!

Lượng lớn nham thạch cùng bùn đất màu đen không ngừng tung bay lên, sau đó ở dưới Huyền Nguyên của Diệp Huyền bị thu tới một bên, chỉ chốc lát sau liền ở một bên chất lên một ngọn núi nhỏ.

- Ha ha, lại còn có người như thế, nhìn thấy chúng ta đào được một khối khoáng sản, hắn liền cũng muốn ở bên cạnh thử vận may.

- Nơi nào đến ngu si, hắn sẽ không cho rằng mỏ quặng nơi này dễ tìm như vậy, tùy tiện tìm một chỗ rầm rầm sẽ xuất hiện chứ?

- Khà khà, đừng để ý tới hắn, một Vũ Vương mà thôi, không chọc tới chúng ta coi như hắn thông minh.

Đám Vũ Hoàng đang phân mỏ quặng kia nhất thời nở nụ cười, từng cái từng cái nhìn Diệp Huyền phảng phất như xem một ngu si.

- Ồ, các ngươi xem bên người tiểu tử này, lại còn theo một con Yêu thú, lẽ nào là thiên tài của Ngự Thú sơn trang?

Một Vũ Hoàng lúc này cũng nhìn thấy Nhị Hắc dưới trướng Diệp Huyền, không khỏi ngạc nhiên nghi ngờ nói.

- Nghe nói Ngự Thú sơn trang rất ít có người ở bên ngoài đi lại, lẽ nào không gian bí ẩn lần này mở ra, ngay cả Ngự Thú sơn trang cũng đã kinh động?

- Xem khí tức của Yêu thú kia, nên đã đạt đến Yêu thú bát giai a, chà chà, Ngự Thú sơn trang không hổ là thế lực tiếng tăm lừng lẫy trong Huyền Vực tam trọng, để một tên Vũ Vương nô dịch một con Yêu thú bát giai, thật là không phải bình thường.

Trong đó thời điểm vài tên Vũ Hoàng nói tới đây, trong con ngươi mơ hồ lộ ra tinh mang.

Trên thực tế không chỉ mấy người bọn hắn, Vũ Hoàng khác cũng đều nhìn thấy Nhị Hắc bên người Diệp Huyền, từng cái từng cái ánh mắt sắc bén, mang theo tham lam.

Ngự Thú sơn trang tương truyền có một loại Ngự Thú thuật vô cùng thần kỳ, có thể làm cho võ giả rất dễ dàng liền nô dịch được Yêu thú, đã sớm trêu đến vô số cường giả trong Huyền Vực tam trọng mơ ước.

Chỉ là Ngự Thú sơn trang thực lực cường đại, mới không người nào dám công nhiên đi yêu cầu.

Bây giờ Diệp Huyền mang theo Nhị Hắc, rất dễ dàng làm người ta liên tưởng đến hắn có thể là người của Ngự Thú sơn trang, người mang Ngự Thú bảo thuật hay không.

Không ít trong lòng nhất thời thầm sinh ý tham lam, chỉ là đều không nói gì mà thôi, Diệp Huyền chỉ có tu vi Vũ Vương, đợi lát nữa lúc Diệp Huyền rời đi, bọn họ lặng lẽ theo sau là được.

Đám người kia một bên cười gằn nghị luận, một bên phân phối Huyền Thạch trung phẩm, từng cái từng cái trong lòng thầm mang ý xấu.

Ầm!

Đột nhiên một tiếng nổ vang truyền đến, tiếp theo một luồng thiên địa Huyền khí nồng nặc tản mát ra.

- Thật sự còn có mỏ quặng.

Một tên Vũ Hoàng trực tiếp khiếp sợ gọi lên, bởi vì hắn nhìn thấy sau khi Diệp Huyền đào xuống năm sáu mét, một đoàn khí lưu nhũ bạch từ trong hang động vọt ra, ở bên người Diệp Huyền hình thành một đạo Bạch Long bay vút.

Một đạo bạch quang chói mắt ở trong cửa động tỏa ra, một mỏ quặng so với Huyền Thạch trung phẩm của bọn họ còn muốn cao cấp hơn xuất hiện ở trước mặt mọi người.

- Thiên địa Huyền khí thật nồng nặc, đây là mỏ quặng thượng phẩm... Không đúng, bên trong còn có Huyền Thạch cực phẩm tồn tại, ta ông trời.

Nhìn thấy Diệp Huyền đào móc ra mỏ quặng, ở đây hết thảy Vũ Hoàng tất cả đều kinh ngạc đến ngây người, từng cái từng cái con ngươi trừng tròn xoe.

Bọn họ không nghĩ tới, Diệp Huyền tùy tiện đào, dĩ nhiên thật sự bị hắn đào móc ra một mỏ quặng, hơn nữa đẳng cấp so với chính bọn hắn còn cao hơn nhiều.

Rất nhiều Vũ Hoàng nguyên bản trào phúng Diệp Huyền, từng cái từng cái sắc mặt khó coi như đáy nồi.

Vũ Hoàng trước kia ở trong thung lũng chung quanh khảo sát vẻ mặt càng trở nên âm trầm, nếu như không phải Diệp Huyền đột nhiên xông tới, chiếm cứ địa phương kia, nói không chắc mấy phút sau hắn cũng thăm dò tới.

Vèo vèo vèo vèo!

Thời khắc này, căn bản không có bất kỳ người nào lên tiếng, ba tên Vũ Hoàng tam trọng trước còn chậm rãi phân phối Huyền Thạch trung phẩm, hai ba lần liền cắt chém khoáng thạch ra, sau khi phân phối xong từng cái từng cái tất cả đều vây quanh Diệp Huyền.

Chỉ một thoáng.

Hơn mười tên cường giả vây Diệp Huyền cùng mỏ quặng mới lộ ra một nửa kia đến mức nước chảy không lọt.

Lúc này bọn họ mới nhìn thấy Diệp Huyền đào được khối Huyền Thạch này, ước chừng cao bằng một người, tất cả đều là Huyền Thạch thượng phẩm óng ánh long lanh, càng khuếch đại là trong Huyền Thạch kia, có một đoàn Huyền Thạch cực sự tinh khiết màu nhũ bạch, khối Huyền Thạch này ước chừng to bằng đầu người, toả ra thiên địa Huyền khí như thực chất, đây tuyệt đối là chỉ có Huyền Thạch cực phẩm mới có thể tản mát đi ra.

Hổn hển!

Tất cả mọi người hô hấp đều nghiêm nghị lên, đây chính là Huyền Thạch cực phẩm a, Huyền Thạch thượng phẩm đối với Vũ Hoàng mà nói, cũng đã đầy đủ quý giá, một khối Huyền Thạch cực phẩm lớn như vậy, coi như cường giả Cửu Thiên Vũ Đế, cũng phải vì đó động lòng điên cuồng.

- Các hạ, vùng thung lũng này là chúng ta tìm được trước, chúng ta còn không đào xong, ngươi liền đào khối mỏ quặng này đi, có phải là quá mức bá đạo hay không?

Một tên Vũ Hoàng trong đó đi thẳng tới trước mặt Diệp Huyền, ngữ khí không vui nói.

Diệp Huyền căn bản không để ý tới tên Vũ Hoàng này, rầm rầm, lại hai ba lần, cả khối Huyền Thạch rõ ràng hiện ra, sau đó ở dưới tình huống rất nhiều Vũ Hoàng thậm chí còn chưa kịp phản ứng, lập tức thu cả khối khoáng thạch vào trong không gian giới chỉ.

- Khối Huyền Thạch này là thiếu gia ta đào được, cùng các ngươi có quan hệ gì?

Lúc này Diệp Huyền mới lạnh lùng nói.

Mọi người tất cả đều trố mắt ngoác mồm nhìn Diệp Huyền, một tên Vũ Hoàng tam trọng thân hình khá khôi ngô, khóe miệng không khỏi lộ ra một tia xem thường cười gằn lên.

Lẽ nào tiểu tử này cho rằng thu hồi Huyền Thạch cực phẩm, liền nhất định là của hắn sao? Quả thực quá ngây thơ, không có thực lực, coi như thu hồi bảo vật rồi, đến thời điểm đó cũng phải phun ra.

Ở các Vũ Hoàng xem ra, Diệp Huyền chính là gia hỏa không có thực lực như thế.

- Ha ha, Ngụy Tử Phục ta vẫn là lần thứ nhất thấy Vũ Vương lớn lối như thế, nếu như không phải trên người ngươi tu vi rất rõ ràng, lão phu ta suýt chút nữa còn tưởng rằng là một Cửu Thiên Vũ Đế nói chuyện với ta a, La huynh, không biết ngươi có gặp qua hay không?

Vũ Hoàng tam trọng khôi ngô kia, ánh mắt trào phúng nói.

Một Vũ Hoàng tam trọng thân hình tương đối gầy yếu cũng âm lạnh nói:

- Lão phu cũng chưa từng gặp Vũ Vương lớn lối như thế, tuổi còn trẻ liền không biết tôn trọng trưởng bối, còn dám cướp giật Huyền Thạch của chúng ta, thực sự là điếc không sợ súng.

Bình luận