Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1239: Sơ ngộ người quen (2)


Hắn dứt tiếng, cả người thả ra uy thế khủng bố, mạnh mẽ xung kích ở trên người Diệp Huyền.

Diệp Huyền ngay lập tức hiểu được, hơn hai mươi người kia vì phòng ngừa bảo vật bị quá nhiều người cướp giật, nên định ra quy củ, quy củ này chính là dưới Vũ Hoàng, không được đi vào.

Nếu như là một phế tích phổ thông, Diệp Huyền cũng lười tiến vào, thế nhưng địa phương có thể làm cho Tiểu Tử Điêu kích động như thế, Diệp Huyền làm sao sẽ dễ dàng rời đi, huống chi hắn ở đây còn nhìn thấy mấy người Từ Chấn.

- Nếu như ta nói không thì sao?

Diệp Huyền cười lạnh một tiếng, thôi thúc Nhị Hắc đi tới.

- Hừ.

Trung niên Vũ Hoàng lập tức lộ ra một tia hung mang, gằn giọng nói:

- Tiểu tử, đây là chính ngươi muốn chết, đến Địa ngục cũng đừng trách ta lòng dạ độc ác.

Dứt tiếng, hắn trực tiếp một chưởng vồ về phía Diệp Huyền, Huyền Nguyên cấp tốc hóa thành một Huyền Nguyên Thủ Chưởng to lớn, đồng thời Vũ Hoàng nhất trọng nắm giữ lực lượng vực giới, cũng bao phủ quanh thân Diệp Huyền.

Trong mắt trung niên Vũ Hoàng kia loé ra một tia dữ tợn hưng phấn, kỳ thực lấy tính khí bình thường của hắn, gặp phải Vũ Vương dám cùng hắn giảng đạo lý, đã sớm một cái tát đập chết.

Chỉ là vài tên đại nhân chế định quy củ nhắc nhở hắn, để hắn tận lực trục xuất võ giả khác, không nên tùy tiện ra tay với người, vì lẽ đó hắn mới nhịn Diệp Huyền lâu như vậy.

Không nghĩ tới Diệp Huyền căn bản không nể mặt, còn mạnh mẽ xông vào, điều này làm cho hắn có lý do ra tay, nhất thời trở nên hưng phấn.

Ầm!

Bàn tay khổng lồ nắm bắt đến, khuấy động lên kình khí mãnh liệt, ánh mắt của Diệp Huyền phát lạnh, những người này, quả thực quá coi trời bằng vung, động một chút là hạ tử thủ.

Có điều hắn cũng biết, đây chính là tác phong của Huyền Vực.

Thân hình ngồi ở trên người Nhị Hắc bất động, Diệp Huyền hơi suy nghĩ, Nhị Hắc quái gọi, vuốt phải lớn lên, đột nhiên vỗ ra.

- Xé tan!

Ở trong ánh mắt kinh hãi của trung niên Vũ Hoàng kia, móng vuốt của Thiềm Thừ xé rách Huyền Nguyên Thủ Chưởng của hắn, một luồng khí tức làm người ta sợ hãi từ trên trời giáng xuống, mạnh mẽ vỗ vào ngực hắn, trực tiếp xé rách Huyền Nguyên hộ thể.

Làm sao có khả năng, linh sủng của một Vũ Vương làm sao sẽ mạnh như vậy?

Hắn trừng lớn ánh mắt khó có thể tin, phun ra một ngụm máu tươi, cả người bay ra ngoài, bịch một tiếng nện ở trước phế tích.

- Xảy ra chuyện gì?

- Xảy ra chuyện gì?

- Là ai gây sự.

Vài thanh âm lạnh lùng gầm lên, Diệp Huyền cảm thấy từ trước phế tích cấp tốc truyền đến mấy khí thế đáng sợ, giáng lâm ở trên người hắn.

- Vũ Hoàng tam trọng.

Ánh mắt của Diệp Huyền ngưng lại, lúc này hắn mới cảm giác được, trước phế tích này ngoại trừ Từ gia Từ Nghiễm Lâm lão tổ, còn có hai tên Vũ Hoàng tam trọng, khí tức trên người đều cực kỳ đáng sợ.

- Mấy vị đại nhân, tiểu tử này vẻn vẹn là Vũ Vương, nhưng trái với quy củ của các đại nhân, muốn xông tới, mấy vị đại nhân, các ngươi phải làm chủ cho ta.

Trung niên nam tử kia rơi xuống đất, thương thế cũng không kịp trị liệu, liền phẫn nộ rống to lên, ánh mắt hận không thể xé Diệp Huyền thành hai nửa, tràn ngập oán hận.

- Hừ, một Vũ Vương cũng không bắt được, ngươi còn có mặt mũi gọi? Thật là một rác rưởi.

Một người trong đó hừ lạnh, tiếp theo lạnh giọng nói:

- Vị đạo hữu nào đồng ý ra tay, chém giết tiểu tử này cho ta.

- Ta tới.

- Để cho ta tới.

Tiếng nói của người này vừa hạ xuống, thì có mấy tên Vũ Hoàng đằng đằng sát khí vọt ra, hoàn toàn vây quanh Diệp Huyền ở trong đó.

Trong đó hai người càng không nói hai lời, lấy ra Huyền binh, chém về phía Diệp Huyền, uy thế khủng bố hóa thành một cơn bão táp, triệt để bao phủ Diệp Huyền.

Dưới cái nhìn của bọn họ, Diệp Huyền chỉ là Vũ Vương, chỉ cần chốc lát, liền đủ để bị bọn họ chém giết.

Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lẽo, Huyền Nguyên trong cơ thể lưu chuyển.

- Dừng tay!

Đột nhiên một tiếng hét lớn vang lên, truyền vào trong tai vài tên Vũ Hoàng kia, tùy theo truyền đến, còn có một đạo kình khí khủng bố, ầm ầm ngăn cản hai tên Vũ Hoàng ra tay, cái kia khủng bố kình khí càng là chấn động đến mức hai tên Vũ Hoàng liên tiếp lui về phía sau, sắc mặt trắng bệch.

Chợt một bóng người cấp tốc rơi vào trước người Diệp Huyền, trên mặt tràn ngập vẻ kích động.

- Từ Chấn, ngươi làm cái gì?

Hai tên Vũ Hoàng kia cố nén tức giận, lạnh giọng nói.

- Diệp thiếu, đúng là ngươi, ngươi không sao chứ Diệp thiếu?

Từ Chấn căn bản không để ý đến hai người bọn họ, mà nhìn về phía Diệp Huyền, ánh mắt kích động.

Từ Chấn nói, để tất cả mọi người ở đây đều sững sờ, chẳng lẽ thiếu niên này, nhận thức người Từ gia? Càng làm cho bọn họ khiếp sợ, là thái độ của Từ Chấn đối với Diệp Huyền, giọng nói kia, dĩ nhiên mang theo một tia cung kính.

Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Chẳng lẽ thiếu niên kia, là thiên tài của một thế lực lớn nào đó?

Trong lúc nhất thời các loại ý nghĩ lưu chuyển.

- Nghiễm Lâm huynh, này đến tột cùng xảy ra chuyện gì?

Hai tên Vũ Hoàng tam trọng khác nhìn thấy tình cảnh này, sắc mặt cũng nghiêm nghị lên, nhìn Từ Nghiễm Lâm trầm giọng hỏi.

Từ Chấn vẻn vẹn là một Vũ Hoàng nhị trọng, dưới cái nhìn của bọn họ căn bản không quá quan trọng.

Nhưng Từ Chấn không phải một người, nơi đây cường giả Từ gia có tới bốn người, hơn nữa mỗi cái đều là Vũ Hoàng nhị trọng, trong đó Từ Nghiễm Lâm mạnh nhất, cũng là một trong tam đại Vũ Hoàng tam trọng ở đây, thực lực như vậy, đủ để xưng tụng thế lực mạnh nhất nơi đây rồi.

Từ Nghiễm Lâm khẽ mỉm cười, trong ánh mắt lộ ra vẻ khác lạ, vài bước đi tới trước mặt Diệp Huyền, cười nói:

- Không nghĩ tới ở đây thứ nhất gặp phải là Diệp thiếu, quả nhiên là duyên phận a.

Sau khi nói xong, hắn mới quay về hai gã Vũ Hoàng tam trọng khác chắp tay nói.

- Giang Sùng Hoàng, Đao Minh Hoàng, vừa nãy là hiểu lầm, Diệp thiếu là khách nhân tôn kính của Từ gia ta, đều là người mình, ta nghĩ hắn gia nhập chúng ta, hoàn toàn có tư cách này.

Mọi người ở đây chỉ có Diệp Huyền rõ ràng Từ Nghiễm Lâm nói thứ nhất gặp phải, đến tột cùng là có ý gì, là chỉ đám bọn họ tiến vào không gian bí ẩn, chỉ có Diệp Huyền là bọn họ gặp phải thứ nhất.

Vào lúc này, Từ Chinh cùng Từ Bình cũng đi lên phía trước, đối với Diệp Huyền cung kính thi lễ.

Giang Sùng Hoàng cùng Đao Minh Hoàng chính là hai tên Vũ Hoàng tam trọng kia nhìn thấy tình cảnh này, trong con ngươi lướt qua một tia nghi hoặc, đối với thân phận của Diệp Huyền không nhịn được hoài nghi lên.

Bình luận