Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1236: Hoảng hốt mà chạy (1)


Không gian vô tận rung động như hào quang đầy trời, hoàn toàn tụ tập về phía Diệp Huyền.

- Đây là bảo bối gì?

Diệp Huyền cũng cảm giác được, thân thể của mình dĩ nhiên không cách nào nhúc nhích, hư không của vùng thế giới này, thật giống như hoàn toàn bị phong tỏa.

Cái cảm giác này đã vượt qua phạm trù vực giới mà Vũ Hoàng nắm giữ, mà như lĩnh vực của Cửu Thiên Vũ Đế nắm giữ.

Cửu Thiên Vũ Đế đối với không gian, lĩnh ngộ thường thường đạt đến một trình độ kinh người, có thể ở một vùng không gian hình thành một mảnh lĩnh vực, ở trong lĩnh vực này, hoàn toàn là thiên hạ của hắn, so với Vũ Hoàng vực giới tuyệt đối cao hơn quá nhiều.

Mà thạch châu này tản mát ra không gian sóng gợn, liền cho Diệp Huyền một loại cảm giác như lĩnh vực của Cửu Thiên Vũ Đế.

Vũ Hoàng không gian kết giới, Diệp Huyền còn có thể dựa vào bản thân lĩnh ngộ đối với không gian ảo diệu, tiến hành phá giải, thế nhưng lĩnh vực của Cửu Thiên Vũ Đế, thì tu vi của hắn bây giờ căn bản là không có cách phá tan.

Ong ong ong!

Thạch châu nhanh chóng xoay tròn, mang theo lực lượng không gian vô cùng vô tận, cỗ lực lượng không gian này càng ngày càng lớn mạnh, càng ngày càng đáng sợ, đến cuối cùng, Diệp Huyền dĩ nhiên có loại cảm giác cùng thiên địa đối kháng.

Thậm chí Huyền Nguyên trong cơ thể hắn cũng bắt đầu ngưng kết, bị áp chế cực kỳ lợi hại.

Nếu như còn tiếp tục như vậy, e sợ vùng không gian này sẽ trở thành lĩnh vực của đối phương, đến thời điểm đó hắn tất nhiên sẽ trở thành thịt cá mặc đối phương xâu xé hiếp đáp, căn bản không có sức phản kháng.

Trong lòng Diệp Huyền cảm giác nặng nề, hắn biết mình bất cẩn rồi, trên người đối phương dĩ nhiên có dị bảo đáng sợ như thế, đây là hắn vừa bắt đầu hoàn toàn không có dự liệu được.

Vào lúc này Diệp Huyền đừng nói tránh thoát đối phương không gian ràng buộc, ngay cả bổ Tài Quyết Chi Kiếm ra cũng có chút gian nan.

Hắn vội vàng lan truyền một tia ý niệm đến trong đầu Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc.

Nhị Hắc cũng nhìn ra chủ nhân không đúng, Cô Oa một tiếng kêu quái dị, phốc… phun ra một làn khói độc.

Khói độc mông lung lập tức tràn ngập về phía Vũ Hoàng tam trọng.

Vũ Hoàng tam trọng ánh mắt ngưng lại, lúc trước hai tên thủ hạ của hắn ngã xuống, khiến cho hắn căn bản không dám xem thường khói độc của Nhị Hắc, giơ tay chính là một đạo hào quang bổ ra, đồng thời ý niệm của hắn vững vàng khống chế thạch châu, đây là muốn trực tiếp đè chết Diệp Huyền.

Hào quang óng ánh kích đãng khói độc ra, sau đó ầm một tiếng bổ vào trên người Nhị Hắc, đánh Nhị Hắc bay ra ngoài, xa xa đánh vào trên một núi đá to lớn, đụng núi đá nát tan.

Nhưng không chờ Vũ Hoàng tam trọng kia thở ra một hơi, đột nhiên cảm giác nguy hiểm mãnh liệt từ trong đầu của hắn bay lên, dưới chân hắn chấn động mạnh, một cái bóng màu đen tựa như tia chớp lao tới.

Không được, trong lòng Vũ Hoàng tóc nâu này kinh hãi, vội vàng muốn ngăn cản, thế nhưng thời gian con tê tê ra tay quá xảo diệu, chính là lúc hắn toàn lực trấn áp Diệp Huyền, lại đánh bay Nhị Hắc, lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh.

Oanh ca một tiếng, con tê tê đánh vào trên lồng ngực của hắn, cái lực lượng khổng lồ kia đụng vào, Huyền Nguyên hộ thể trong nháy mắt xuất hiện vết nứt, đồng thời lan truyền lực lượng đáng sợ hơn, cũng khiến ngực hắn đau xót, phát sinh một trận kêu rên.

Thạch châu không ngừng tỏa ra không gian sóng gợn đáng sợ lập tức lung lay.

Diệp Huyền bỗng dưng cảm giác được cả người buông lỏng, hắn không chờ đối phương lần thứ hai khống chế thạch châu, đã một kiếm bổ ra ngoài.

- Tinh Thần Kiếm Pháp... Nhất Kiếm Tinh Hà!

Tinh Thần Kiếm Pháp là một bộ kiếm pháp cực kỳ nghịch thiên mà kiếp trước Diệp Huyền nắm giữ, đồng thời tu luyện tới đỉnh phong, mà Nhất Kiếm Tinh Hà này, chính là một thức mạnh nhất của Tinh Thần Kiếm Pháp, có hiệu quả phá không.

Diệp Huyền bổ ra chiêu kiếm này, ánh chớp óng ánh ở trong thiên địa trong nháy mắt hình thành một vùng ngân hà, cái Ngân hà kia cuồn cuộn mờ ảo, chạy chồm về phía Vũ Hoàng tóc nâu.

Kèn kẹt ca!

Kiếm ý nồng nặc cùng thạch châu hình thành lĩnh vực va chạm, phát sinh vô số âm thanh vỡ tan.

Tiếp theo Diệp Huyền không chút do dự sử dụng tới Hạo Quang Đại Thiên Kính, một đạo ánh sáng mông lung bao phủ hắn ở trong đó.

Làm xong tất cả những thứ này, Diệp Huyền mới thở một hơi.

Trước đó Vũ Hoàng tóc nâu kia nắm lấy thời cơ quá mức xảo diệu, ở khe hở hắn liền giết hai tên Vũ Hoàng, đối với hắn đột nhiên ra tay, hơn nữa hắn cũng không ngờ tới Vũ Hoàng kia dĩ nhiên có dị bảo như thế, có thể thả ra không gian thần thông tương tự lĩnh vực, lúc này mới dính chiêu.

Bằng không coi như tu vi của đối phương cùng thạch châu lợi hại đến đâu, Diệp Huyền cũng không đến nổi ngay cả sức phản kháng cũng không có.

Vừa nãy ở tình huống kia, Diệp Huyền thậm chí đã quyết định nếu như Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc không cách nào đẩy lùi đối phương, hắn sẽ thả ra Thôn Phệ Võ Hồn đánh lén.

Bởi vì tình huống vừa rồi thực sự quá nguy hiểm, nếu như không thể đúng lúc phá tan không gian ràng buộc, hắn tất nhiên sẽ bị cỗ lực lượng đáng sợ này càng khốn càng chặt, cuối cùng ngã xuống ở trên tay đối phương.

Thời khắc này, ánh kiếm đầy trời hóa thành Ngân hà, trong đó có chòm sao lóng lánh, phá tan không gian ràng buộc, bao phủ về phía Vũ Hoàng tóc nâu kia.

- Kiếm ý thật là đáng sợ.

Vũ Hoàng tóc nâu kia trước tiên bị con tê tê đánh lén một hồi, lập tức nhìn thấy Diệp Huyền phá tan Định Không Châu lĩnh vực của mình, nhắm mình thả ra một chiêu kiếm xán lạn như vậy.

Trong lòng hắn nhất thời kinh hãi, chiêu kiếm này của Diệp Huyền uy lực thật đáng sợ, hắn thậm chí có loại cảm giác mình muốn hóa thân một đạo tinh thần trong đó.

Không đúng, hắn lập tức tình ngộ, không phải uy lực kiếm pháp của đối phương đáng sợ, mà là trong đó ẩn chứa ý cảnh đáng sợ.

Đây thật sự là thanh niên chỉ chừng hai mươi tuổi sao? Trong chiêu kiếm này ẩn chứa kiếm đạo ý cảnh, hắn coi như là ở trên người những Vũ Hoàng đỉnh phong kia, cũng xưa nay chưa từng nhìn thấy.

Tiểu tử này coi như từ trong bụng mẹ liền bắt đầu luyện kiếm, cũng mới bao lâu thời gian a, làm sao có khả năng tu luyện ra kiếm pháp kinh khủng như thế?

Nhưng lúc này hắn đã không có thời gian chấn kinh rồi, trong kinh hãi, hắn giơ tay ném ra một bảo vật như khăn tay, chiếc khăn tay này ở trên không trung cấp tốc lăn lộn, hóa thành một bình phong như màn trời, che ở trước người của hắn.

Xé tan!

Thanh âm vải vóc xé rách chói tai truyền tới, hắn kinh hãi nhìn thấy, trên pháp bảo phòng ngự của mình dĩ nhiên xuất hiện một vết rạn nứt, từng ánh kiếm từ bên trong phun trào ra.

Bình luận