Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1146: Đột phát bất ngờ (2)


Sở dĩ Huyền Thạch quý giá, là bởi vì võ giả có thể hấp thu thiên địa Huyền khí tinh khiết trong đó, thế nhưng cái hấp thu này cũng có hạn chế, như Diệp Huyền, há mồm hô hấp liền có thể hấp thu nhiều Huyền khí như thế, bọn họ đừng nói từng thấy, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe nói.

Đại sau khoảng nửa canh giờ, Diệp Huyền rốt cục mở hai mắt ra.

Mà một vạn Huyền Thạch trung phẩm nguyên bản chồng chất ở trong phòng tu luyện, đã từ óng ánh long lanh biến thành tảng đá xám trắng, thiên địa Huyền khí bên trong hoàn toàn bị hấp thu, trở thành một đống phế thạch.

- Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết của ta mạnh thì có mạnh, đáng tiếc cần hấp thu thiên địa Huyền khí thực sự quá nhiều, những ngày qua không ngừng tu luyện, mới miễn cưỡng bước vào thất giai nhất trọng đỉnh phong, đổi làm những võ giả khác, đừng nói đến thất giai nhất trọng đỉnh phong, nhiều thiên địa Huyền khí như vậy e là đủ hắn đột phá đến Vũ Hoàng.

Trên mặt Diệp Huyền lộ ra một tia khổ não.

Có lúc công pháp quá mạnh, cũng không phải một chuyện tốt.

Ầm ầm!

Đúng lúc này, toàn bộ Huyền Quang Các đột nhiên truyền tới một tiếng nổ vang rền kịch liệt, tùy theo truyền đến, là tiếng gầm lên ầm ỹ.

- Xảy ra chuyện gì?

Diệp Huyền hơi nhướng mày, thân hình loáng một cái, đã đi tới trong đại sảnh Huyền Quang Các.

Lúc này trong đại sảnh, vô số khách hàng cũng bị nổ vang cùng tiếng gầm lúc trước sợ hết hồn, từng cái từng cái ngẩng đầu nhìn tới, lẫn nhau dồn dập nghị luận, trên mặt mang theo ngạc nhiên nghi ngờ.

Diệp Huyền cũng ngẩng đầu nhìn lại.

Ngay lập tức cảm nhận được tiếng nổ vang rền trước đó là từ nơi Luyện Hồn truyền tới, hơn nữa còn là ở lầu ba.

Sắc mặt của hắn nhất thời biến đổi.

Luyện Hồn tầng thứ ba, như luyện đan tầng thứ ba, thuộc về cấp bậc cao nhất của Huyền Quang Các, chỗ đó, do Đông lão tọa trấn, bình thường là làm cho người tăng lên Võ Hồn, trị liệu thương thế Võ Hồn, bây giờ phát sinh chấn động như vậy, lẽ nào Đông lão xảy ra chuyện gì?

Chỉ là không chờ hắn bay tới, một bóng người đột nhiên từ lầu ba của Huyền Quang Các bay ra, tầng tầng rơi ở trên mặt đất, sau đó xì xì phun ra một ngụm máu tươi.

Đây là một lão giả mặc dược sư bào, râu tóc hoa râm, dáng dấp khá tiên phong đạo cốt, chỉ là giờ khắc này trên áo bào của hắn, máu tươi điểm điểm, sắc mặt cũng hoàn toàn trắng bệch, có vẻ chật vật đến cực điểm.

- Ồ, này không phải Cổ Đan Lâu Chân Ly đại sư sao? Tại sao hắn lại ở chỗ này, hơn nữa còn chật vật như vậy?

Người lão giả này vừa lộ diện, những khách hàng xung quanh tất cả đều chấn động.

Khu tây thành nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, Cổ Đan Lâu trước đây vẫn là thế lực đan đạo lớn ở khu tây thành, tán tu ở nơi đó mua đan dược đếm không xuể, mà Chân Ly làm Dược Vương của Cổ Đan Lâu, người biết hắn càng không phải số ít.

Bên trong lập tức liền có vài tên tán tu chạy tới, nâng Chân Ly lên.

- Chân Ly đại sư, ngươi làm sao vậy?

Phốc!

Chân Ly lần thứ hai phun ra một ngụm máu tươi, trên mặt của hắn có vẻ kinh sợ, chỉ vào trên lầu nói:

- Huyền Quang Các này quả thực là hắc điếm, bên trong Luyện Hồn Sư tất cả đều là tên lừa đảo, lão phu tới nơi này là chữa trị Võ Hồn bị thương, ai biết trong quá trình chữa trị, thương thế không những không có chữa trị, trái lại càng ngày càng nghiêm trọng, suýt chút nữa dẫn đến Võ Hồn của lão phu tan vỡ, nếu như không phải lão phu đúng lúc gián đoạn quá trình trị liệu, chỉ sợ cũng muốn mất mạng ở đây.

- Cái này còn chưa tính, lão phu tìm Huyền Quang Các Luyện Hồn Sư chất vấn, người này lại còn muốn hạ sát thủ với ta, nỗ lực ẩn giấu chân tướng, cũng may thực lực của lão phu vẫn tính không yếu, rốt cục trốn thoát, bằng không chắc chắn phải chết.

- Cái gì?

Chân Ly nói như sấm sét, nổ đến tất cả mọi người trợn mắt ngoác mồm, từng cái từng cái chấn động.

Mọi người dồn dập ngẩng đầu nhìn lên, liền nhìn thấy khí tức trên người Chân Ly uể oải, xác thực như là bị trọng thương.

Diệp Huyền khẽ nhíu mày, cảm nhận của hắn so với thường nhân nhạy cảm, hơn nữa còn là một Luyện Hồn Sư, liếc mắt đã nhìn ra rồi, trên người Chân Ly này xác thực tản mát một luồng lực lượng Võ Hồn hỗn độn, hiển nhiên là Võ Hồn chịu đến trọng thương, cũng không phải giả bộ.

Chỉ là, đối phương đến từ Cổ Đan Lâu, vẫn khiến trong lòng hắn cảnh giác lên.

Lúc này, phát sinh chuyện lớn như vậy, chư vị quản sự của Huyền Quang Các cũng dồn dập chạy tới.

- Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Tô Tú Nhất nhìn thấy phòng khách hỗn độn, cùng với Chân Ly trọng thương, lông mày nhất thời nhíu lại.

- Chân Ly đại sư, xảy ra chuyện gì?

- Ngươi không phải đến trị liệu Võ Hồn sao? Làm sao bị thương?

Cùng lúc đó, vài tiếng kinh ngạc thốt lên đột nhiên vang lên, từ trong góc Huyền Quang Các, cấp tốc chạy đến một người, cũng không biết lúc trước trốn ở nơi nào, lúc này phần phật một hồi liền vây quanh Chân Ly, tất cả đều nổi giận đùng đùng, hung thần ác sát nhìn chằm chằm đám người Tô Tú Nhất.

Sát khí nồng nặc, ở trong Huyền Quang Các tràn ngập ra

- Kỳ Lập Minh, Hồng Đức...

Ánh mắt của Tô Tú Nhất đột nhiên ngưng lại.

Người đến chính là Cổ Đan Lâu Hồng Đức đại sư, Kỳ Lập Minh lâu chủ, Hề Nghi Xuân phó lâu chủ.

Chỉ thấy dưới con mắt mọi người, Chân Ly lần thứ hai ho ra hai ngụm máu tươi.

- Tô Tú Nhất, này chính là việc Huyền Quang Các các ngươi làm sao? Quả thực là hắc điếm, người khác tới trị liệu Võ Hồn, không những trị liệu thất bại, trái lại còn muốn giết người diệt khẩu, thực sự là quá coi trời bằng vung.

Sau khi Hề Nghi Xuân nghe xong, giận tím mặt, uy thế Vũ Hoàng khủng bố thả ra ngoài, như một ngọn núi lớn, trấn áp ở trên người hết thảy thành viên của Huyền Quang Các.

Xì xì.

Một ít nhân viên phục vụ tu vi thấp, sắc mặt tái nhợt, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo muốn ngã, biểu hiện kinh hoảng.

- Hề Nghi Xuân, ngươi làm càn.

Sắc mặt Tô Tú Nhất tái xanh, vung tay lên, Hề Nghi Xuân thả ra uy thế trong nháy mắt biến mất hầu như không còn.

- Hả?

Hề Nghi Xuân hơi nhướng mày, trong lòng khiếp sợ.

Thực lực của Tô Tú Nhất, hắn quá rõ ràng, tuy từng có một ít kỳ ngộ, nhưng giống như hắn vẻn vẹn là Vũ Hoàng nhất trọng.

Thế nhưng vừa nãy Tô Tú Nhất vung tay, dĩ nhiên trong nháy mắt liền tiêu trừ uy thế của hắn, khiến cho sát khí trên người hắn, cũng không còn cách nào thả ra, tuyệt không phải cùng cấp có thể làm được.

- Chẳng lẽ hắn...

Trong lòng Hề Nghi Xuân thầm giật mình.

Bình luận