Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1116: Lâm gia chấn động (1)


Hắn có thể rõ ràng cảm nhận được, trên người nhi tử Lâm Thiên phát ra khí tức Võ Tôn mạnh mẽ, Huyền lực hồn hậu, căn bản không phải trước đây Lâm Thiên nắm giữ.

- Ừm.

Lâm Thiên gật gù, vẻ mặt bình thản.

Không ai biết, kỳ thực nội tâm của hắn so với ai khác còn kích động, hắn làm sao không biết mục đích của những thúc bá này tới, chỉ là cố ý làm bộ không biết mà thôi.

- Khá lắm.

Lâm Bác cũng cười lớn một tiếng, trong nháy mắt đi tới trước người Lâm Thiên:

- Để gia gia nhìn.

- Hả?

Đột nhiên, thân thể của hắn chấn động, trong mắt lộ ra kích động ngơ ngác.

- Thiên nhi, ngươi, tu vi của ngươi làm sao là lục giai nhị trọng đỉnh phong?

Hắn mắt lộ ra kinh ngạc, khó có thể tin nói:

- Ngươi là làm sao đột phá, nhanh, nói cho gia gia!

Mọi người dồn dập nhìn chăm chú, lúc này mới phát hiện, khí tức trên người Lâm Thiên, căn bản không phải mới vừa đột phá lục giai nhất trọng, mà đã đạt đến lục giai nhị trọng đỉnh phong, chẳng trách trên người hắn khí tức Võ Tôn mạnh như vậy.

- Là như vậy...

Lúc này Lâm Thiên giảng giải.

Nguyên lai, trước đây không lâu Lâm Thiên đấu giá được Trùng Tôn Đan, không có do dự, trực tiếp vào mật thất bắt đầu bế quan tu luyện.

Bình thường dùng loại đan dược đột phá, đều phải điều chỉnh trạng thái đến tốt nhất, thôi thúc Huyền lực đến mức tận cùng, như vậy tỷ lệ thành công mới cao.

Thế nhưng Lâm Thiên, hắn từ lúc bốn năm trước cũng đã đạt đến ngũ giai tam trọng đỉnh phong, bốn năm qua, hắn mỗi ngày mỗi đêm khổ tu, đã làm Huyền lực trong cơ thể hắn ngưng tụ đến một mức độ có thể nói biến thái, mỗi giờ mỗi khắc đều ở trạng thái đột phá.

Bởi vậy sau khi dùng Trùng Tôn Đan, hắn ngay lập tức vận chuyển Huyền lực, xung kích lục giai.

Lâm Thiên đã từng trải qua vô số lần thất bại, vừa bắt đầu, nội tâm còn có chút thấp thỏm, chỉ lo Trùng Tôn Đan này không có hiệu quả.

Chỉ là để hắn không nghĩ tới chính là, vẻn vẹn một giây sau, hắn liền ngơ ngác phát hiện, bình cảnh lục giai trước kia mình vẫn không cách nào phá tan, dĩ nhiên trong nháy mắt sụp đổ.

Sau nửa canh giờ, hắn đã đột phá đến Vũ Tôn mà bốn năm qua, mỗi giờ mỗi khắc hắn tha thiết mơ ước.

Nhưng mà càng làm cho Lâm Thiên giật mình chính là, sau khi đột phá lục giai nhất trọng, dược hiệu của Trùng Tôn Đan, tựa hồ vẫn không có biến mất, lần thứ hai dẫn dắt Huyền lực của hắn, hướng về tầng cao hơn xung phong.

Dưới mừng rỡ như điên, hắn vội vàng dùng tất cả đan dược trên người, cung cấp Huyền khí cần thiết cho đột phá.

Lần này, hắn hao phí thời gian càng ngắn, mới nửa canh giờ, hắn liền từ lục giai nhất trọng, bước vào lục giai nhị trọng.

Tiến triển nhanh chóng, ngay cả Lâm Thiên cũng trố mắt ngoác mồm, thấp thỏm bất an.

Càng làm cho Lâm Thiên ngơ ngác chính là, sau khi bước vào lục giai nhị trọng, hắn mơ hồ cảm giác được mình, lại còn có tiềm lực xung kích tiếp.

Hắn áp chế lại kinh hoảng cùng kinh hỉ trong lòng, tiếp tục tu luyện.

Chỉ là vào lúc này, đám người Lâm Bạc Hùng vừa vặn đến, ở bên ngoài tranh luận không ngớt.

Mà bởi vì những năm này hắn trước sau không cách nào đột phá, trên người cũng chẳng có bao nhiêu đan dược, tuy còn có tiềm lực xung kích, thế nhưng lập tức đột phá hai cấp, Huyền khí cung ứng không được, hắn mới rốt cục đình chỉ việc tu luyện của mình.

Mặc dù như thế, hắn vẫn đạt đến lục giai nhị trọng đỉnh phong, khoảng cách lục giai tam trọng chỉ có một bước, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá.

Nghe xong Lâm Thiên giảng giải, tất cả mọi người đều trợn mắt ngoác mồm.

- Ý của ngươi là, ngươi còn có tiềm lực xung kích lục giai tam trọng?

Lâm Bác càng kinh ngạc mở miệng, ngơ ngác nói.

- Ừm.

Lâm Thiên gật đầu nói:

- Gia gia, ta cảm giác ta đột phá tựa hồ vẫn không có đến cực hạn, chỉ là bởi vì Huyền khí không đủ, hơn nữa lập tức đột phá hai cấp, vì lẽ đó tạm thời không thể tiếp tục đột tiến, nhưng ta tin tưởng, chỉ cần ta củng cố một quãng thời gian, hơn nữa có đầy đủ Huyền khí bổ sung, trong vòng một tháng đột phá lục giai tam trọng nên không phải vấn đề gì.

Tất cả mọi người nghe nói như thế, con ngươi đều trợn tròn.

Lập tức đột phá một cảnh giới lớn, cộng thêm hai cảnh giới nhỏ, Lâm Thiên này thực sự là không lên tiếng thì thôi, một tiếng hót lên làm kinh người a.

Loại đột phá này, bất kể là trên thực tế, hay ở trong truyền thuyết, bọn họ đều căn bản chưa từng thấy.

- Lẽ nào thiên tài kia, lại quay về?

Lúc này trong đám người không biết là ai, đột nhiên nói một câu như vậy, thức tỉnh tất cả mọi người ở đây.

Đúng a, nếu như không phải bởi vì năm đó bị thương, e là trong thời gian bốn năm, bây giờ tu vi của Lâm Thiên không thể chỉ lục giai nhị trọng đỉnh phong a.

- Ha ha ha, hiện tại ai dám nói Tôn nhi ta là tên rác rưởi.

Lâm Bác đột nhiên cười to, âm thanh ở trong Lâm gia ầm ầm nổ vang.

Trong tiếng nói của hắn ẩn chứa tức giận, không cam lòng, ẩn chứa hắn bốn năm qua thừa nhận áp lực, cùng thống khổ.

Cười cười tầm đó, lão giả ở trong gia tộc vẫn đại diện cho cường quyền, giờ khắc này dĩ nhiên lão lệ tung hoành.

Xoạt xoạt xoạt!

Giờ khắc này trên bầu trời phủ đệ Lâm Thiên, mấy bóng người lặng yên xuất hiện, những bóng người này, tất cả đều toả ra khí tức kinh khủng.

- Là các trưởng lão hạch tâm của trưởng lão đoàn.

Trưởng lão đoàn, là sức chiến đấu chủ yếu nhất của Lâm gia.

Mà trưởng lão hạch tâm bên trong, mỗi một cái đều là Vũ Hoàng, nắm giữ quyền uy lớn lao.

Bọn họ bình thường không tham dự sự vụ gia tộc, chuyên tâm tu luyện, nhưng một khi gia tộc có đại sự gì, trưởng lão đoàn sẽ xuất hiện, quyền lực cực lớn, thậm chí có thể trực tiếp kết tội tộc trưởng, đồng thời cướp đoạt thân phận tộc trưởng.

- Hừ, lão nhị, lão ngũ, lão lục, các ngươi lại đây, lẽ nào cũng muốn trục xuất cháu trai của ta?

Lâm Bác hừ lạnh một tiếng, nhìn mấy người giữa bầu trời, nước mắt trong nháy mắt bốc hơi lên, cả người cũng khôi phục yên tĩnh.

Lúc này tuy Lâm Bác vẫn râu tóc hoa râm, nhưng tinh khí thần của hắn, lại đặc biệt dồi dào, phảng phất như trong nháy mắt trẻ mấy chục tuổi.

- Lâm Thiên hắn...

Những trưởng lão hạch tâm này, kỳ thực dù lúc trước người chưa đến, nhưng huyền thức vẫn quan sát nơi này, nhìn thấy Lâm Thiên đột phá, lúc này mới vội vã tới.

Bây giờ nghe Lâm Bác cười gằn, không khỏi khá lúng túng.

Chỉ là, bọn họ càng nhiều ánh mắt, vẫn đặt ở trên người Lâm Thiên, từng cái từng cái kinh ngạc không thôi.

Một tên lão giả trong nháy mắt hạ xuống, hai tay trực tiếp nắm lấy Lâm Thiên, sau đó huyền thức như dòng lũ nhảy vào trong cơ thể Lâm Thiên, cẩn thận thăm dò.

Bình luận