Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1083: Hồng Đức đại sư (1)


- Không được!

Ngay thời điểm Tương Hoa Vinh căng thẳng muốn xông lên chặn lại, đột nhiên...

Vù!

Một luồng uy thế khủng bố giáng lâm xuống, đồng thời một bóng người đột nhiên xuất hiện ở trước người Tự Văn Lâm, tay vừa nhấc, liền trừ khử một chưởng của Tự Văn Lâm không thấy hình bóng.

- Các hạ, có chuyện gì từ từ nói, ra tay đánh nhau như vậy, là muốn hủy Tú Nhất Các của ta sao?

Tô Tú Nhất lạnh lùng nói.

- Các chủ, ngươi trở về.

Đám người Tương Hoa Vinh nguyên bản căng thẳng lo lắng, đầu tiên là ngốc một hồi, chợt lập tức lộ ra vẻ mặt vui mừng.

- Ngươi là... Tô Tú Nhất!

Trong ánh mắt của Tự Văn Lâm lướt qua một tia bối rối, tựa hồ không nghĩ tới Tô Tú Nhất sẽ xuất hiện vào lúc này, có điều rất nhanh, tia hoảng loạn kia lóe lên một cái rồi biến mất, không thấy hình bóng.

- Hừ, chính chủ đến là tốt rồi, Tô Tú Nhất, nghe nói ngươi là Tú Nhất Các Các chủ, Thiên Đô Phủ không phải là địa phương các ngươi có thể ngang ngược.

Tự Văn Lâm tức giận, lạnh lùng nói.

- Là Tô Tú Nhất.

- Tú Nhất Các Các chủ.

Đám người vây xem phát sinh một trận ồ lên, Tô Tú Nhất, hai mươi năm trước đi tới Thiên Đô Phủ, ở đây thành lập Tú Nhất Các, hơn nữa tu vi hắn Vũ Hoàng tầng một, ở thành tây này vẫn có một ít danh khí, được cho là chúa tể một phương.

Chỉ là Tô Tú Nhất luôn biết điều, rất ít xuất hiện ở trước mặt mọi người, bởi vậy người biết hắn, cũng không phải rất nhiều, nếu không vừa rồi ở trong đám người, sớm đã bị người nhận ra.

- Tú Nhất Các ra ngang ngược? Hiện tại tựa hồ là Thiên Lang tiểu đội ngươi ở Tú Nhất Các ta ra tay đánh nhau a? Nếu như không phải ta xuất hiện, ngươi có phải là muốn hủy Tú Nhất Các của ta không.

Tô Tú Nhất lạnh lùng nói.

Trong lòng Tự Văn Lâm cảm thấy một hơi khí lạnh, nhưng cũng lạnh lùng nói:

- Các hạ, ngươi cẩn thận nhìn rõ ràng, hiện tại là Tú Nhất Các ngươi bán ra giả đan, hại chết huynh đệ ta, chẳng lẽ còn không cho phép chúng ta đến đòi công đạo sao, Tô Tú Nhất, ta biết ngươi là Vũ Hoàng, tu vi cao, thế nhưng Thiên Đô Phủ là địa phương nói lý, không phải ai nắm tay to, liền có thể quyết định tất cả, có bản lĩnh ngươi liền giết tất cả chúng ta, thế nhưng ở đây có nhiều người như vậy, ta cũng không tin, ngươi có thể giết chết tất cả mọi người, bịt miệng cả thiên hạ.

Tự Văn Lâm ngạo nghễ nói, dáng vẻ không sợ Tô Tú Nhất chút nào.

Lúc này Tương Hoa Vinh vội vã tiến lên nói:

- Các chủ, là như vậy...

- Không cần phải nói.

Tô Tú Nhất vung tay, ánh mắt lạnh lẽo:

- Chuyện xảy ra ta đều thấy.

Trong đại sảnh, Tô Tú Nhất quay đầu nhìn về phía Xương Nguyên đại sư, dò hỏi:

- Xương Nguyên, những đan dược này thật sự không phải là do ngươi luyện chế đó chứ?

Xương Nguyên nhất định nói:

- Các chủ, ta dám cam đoan, những đan dược này tuyệt đối không phải là thứ do ta luyện chế.

Tô Tú Nhất nhìn về phía Tự Văn Lâm:

- Ngươi còn có lời gì muốn nói hay không?

- Ha ha ha.

Tự Văn Lâm không nhịn được mà nở nụ cười:

- Ngươi nói không phải là do Tú Nhất Các ngươi luyện chế thì là không phải do ngươi luyện chế hay sao? Ta còn nói Tú Nhất các này là của ta a. Vu khống, chứng cớ đâu? Mọi người nói xem, có phải là đạo lý này hay không.

Đoàn người nhất thời ồ lên lên, quả thực, vào lúc này chỉ dựa vào miệng nói căn bản không thể làm người khác tin phục cho được.

- Xương Nguyên, nếu ngươi nói đan dược này không phải là do ngươi luyện chế, nhất định ngươi đã có chứng cứ, lấy ra đưa cho bọn hắn nhìn xem. Nói thí dụ như đan dược này có vấn đề gì.

Tô Tú Nhất nói với Xương Nguyên đại sư.

- Vâng, Các chủ.

Xương Nguyên gật gật đầu, từ trong hộp lấy ra một viên đan dược, thả vào trên tay, một luồng huyền thức lập tức bao vây lấy khỏa đan dược, bắt đầu cẩn thận phân tích lên. Huyền thức vốn là đồ vật vô hình, thế nhưng khi phân tích đan dược thỉnh thoảng lại phóng ra một đạo quang mang. Hiển nhiên đang phân tích kết cấu đan dược này, muốn từ bên trong tìm ra chỗ bất đồng của khỏa đan dược này.

Sắc mặt Tự Văn Lâm cũng vô cùng nghiêm túc, ánh mắt lập lòe nhìn Xương Nguyên phân tích, dường như trong lòng vô cùng căng thẳng.

Chỉ là theo thời gian trôi qua, ánh mắt của Xương Nguyên bắt đầu trở nên nghi hoặc, tựa hồ đã phát hiện ra chuyện cổ quái gò đó. Trên trán dần dần cũng xuất hiện mồ hôi lạnh.

- Không thể nào.

Sau một nén nhang, Xương Nguyên đại sư đột nhiên cả kinh kêu thành tiếng.

Tô Tú Nhất cau mày nói:

- Làm sao vậy?

Sắc mặt Xương Nguyên trắng bệch, hiển nhiên đã tiêu hao quá lớn, trên trán chảy ra vô số mồ hôi. Hắn cau mày, có chút khó có thể tin nói:

- Các chủ, Chướng Nguyên Đan này có thành phần giống như đúc Chướng Nguyên Đan của Tú Nhất Các chúng ta, cũng không có vấn đề gì.

- Ha ha.

Tự Văn Lâm cười nhạo nói:

- Chư vị, các ngươi có nghe hay không, bởi vì Chướng Nguyên Đan này vốn là thứ của Tú Nhất Các bọn họ. Đương nhiên sẽ không thể nào phân biệt được a. Bây giờ để xem Tú Nhất Các các ngươi còn có lời gì muốn nói hay không.

Tô Tú Nhất trầm giọng nói:

- Xương Nguyên, ngươi chắc chắn chứ?

- Để thuộc hạ phân tích lại một lần.

Xương Nguyên đã cảm thấy mức độ nghiêm trọng của sự việc, hắn không dám khinh thường, lại lần thứ hai phân tích. Lần này, trong quá trình phân tích, ánh mắt của hắn nghiêm túc, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, thân thể cũng có chút run rẩy, hiển nhiên tiêu hao rất lớn.

Chỉ là, sau một nén nhang, hắn vẫn cười khổ lắc lắc đầu nói:

- Các chủ, thành phần quả thực giống như đúc.

Hiện trường lập tức ồ lên, Xương Nguyên đại sư của Tú Nhất Các hai lần kiểm nghiệm đều nói thành phần giống như đúc. Thế mà hắn vẫn còn nói đây không phải là đan dược mà Tú Nhất Các bọn họ bán ra, trước sau mâu thuẫn như vậy lập tức khiến cho mọi người hoài nghi.

Sự tình bắt đầu dần dần phát triển hướng về bên không có lợi cho Tú Nhất Các.

Lúc này, mắt Tô Tú Nhất sáng lên, nói:

- Mang một con chó tới.

Tinh thần đám người Xương Nguyên đều chấn động, đã rõ ý tứ của Tô Tú Nhất. Người Thiên Lang tiểu đội nói đan dược này độc chết đội viên của bọn họ, bởi vậy mọi người vẫn lo lắng về việc đan dược này có độc. Thế nhưng giả như người của Thiên Lang tiểu đội không phải dùng đan dược trong hộp bị độc chết thì sao?

Đan dược trong hộp nói không chừng vốn không có độc, thứ này chỉ là vì hãm hại bọn họ mà thôi.

Tô Tú Nhất vừa nói thì mọi người ở đây cũng tỉnh ngộ lại, mỗi một người đều nghị luận sôi nổi.

Chỉ là Tự Văn Lâm vẫn trấn định tự nhiên, khóe miệng vẫn mang theo nụ cười gằn.

Không lâu sau, một con chó hình thể khổng lồ bị lôi tới đây, người của Tú Nhất Các ở tại chỗ cho con chó kia ăn một viên Chướng Nguyên Đan. Chỉ thấy sau khi con chó kia nuốt đan dược vào không lâu thì ngay lập tức đã co giật, không được mấy lần thì đã ngã xuống mặt đất. Hai mắt trắng bệch, miệng sùi bọt mép, cả người cứng lại, chết không thể chết lại được nữa.

Sau đó mặt con chó kia đen thui, tử trạng giống như đúc người của Thiên Lang tiểu đội.

- A, quả nhiên có độc.

- Chướng Nguyên Đan này thật sự có độc a.

Mọi người lập tức ồ lên lên, bắt đầu liên tục nghị luận, đặc biệt là người trước đó mua Chướng Nguyên Đan càng sợ đến mức cả người ứa ra mồ hôi lạnh, nếu như bọn họ nuốt vào đan dược này, như vậy...

&

Bình luận