Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1061: Rơi vào nguy nan (1)


Bởi vậy Giang Văn Huy dựa vào kết giới, muốn ràng buộc hắn, cái kia vốn là một chuyện cười.

Đương nhiên, đây cũng là bởi vì tu vi của Giang Văn Huy không cao, lĩnh ngộ hàm nghĩa không gian không mạnh, nếu như đổi làm bất luận Vũ Hoàng tầng hai nào đến, tuy Diệp Huyền lĩnh ngộ hàm nghĩa không gian cao hơn đối phương, nhưng thực lực hạn chế, muốn tránh thoát vẫn có độ khó không nhỏ.

- Đáng chết.

Thấy Kim Hà Đại Thủ Ấn của mình đối với Diệp Huyền căn bản vô hiệu, Giang Văn Huy nhất thời nổi trận lôi đình, ánh mắt của hắn lạnh lẽo, lạnh giọng nói:

- Coi như ngươi có thể tránh thoát kết giới của bổn Hoàng, cũng không thay đổi được kết cục của ngươi.

Hắn nói xong câu đó, ánh mắt hung tàn, lần thứ hai đánh tới Diệp Huyền.

- Giết!

Mặc dù biết kết giới của mình đối với Diệp Huyền không có hiệu quả, nhưng Giang Văn Huy vẫn thôi thúc kết giới đến cực hạn, bao phủ lại một phương hư không.

Đồng thời Huyền Nguyên trên người hắn chảy xuôi, không ngừng công kích về phía Diệp Huyền, từng cái thủ ấn như một mảnh mây đen che kín bầu trời, bao phủ về phía Diệp Huyền.

Hắn đã nghĩ rõ ràng, nếu Kim Hà Đại Thủ Ấn không cách nào khóa chặt Diệp Huyền, tại sao phải dùng Kim Hà Đại Thủ Ấn, lấy tu vi cấp tám tầng một của hắn, đối phó một Vũ Vương tầng một, mặc cho đối phương nghịch thiên làm sao, còn không phải bắt vào tay?

Nghĩ tới đây, Giang Văn Huy thôi thúc công kích của mình đến cực hạn.

Rầm rầm rầm!

Từng đạo từng đạo thủ ấn, điên cuồng kéo tới, Diệp Huyền múa Tài Quyết Chi Kiếm, ánh mắt sắc bén, điên cuồng bổ vào trên lòng bàn tay, nhất thời trong hư không đâu đâu cũng có tiếng nổ đùng.

Dưới nổ tung kinh người, cây cối nham thạch ở xung quanh không ngừng nổ tung, hóa thành bột mịn.

Hô!

Diệp Huyền ở trong Giang Văn Huy tiến công, thân hình không ngừng rút lui, sắc mặt tái nhợt.

- Quả nhiên cùng Vũ Hoàng tầng một, vẫn có chênh lệch không nhỏ a.

Hắn thở dài, lấy tu vi của hắn bây giờ, đánh giết Vũ Vương tầng ba đỉnh phong không là vấn đề, thế nhưng đối mặt Vũ Hoàng tầng một như Giang Văn Huy, sẽ ngay lập tức thua chị kém em.

Đầu tiên, Vũ Hoàng có lực lượng kết giới.

Những lực lượng kết giới này mặc dù không cách nào triệt để ràng buộc Diệp Huyền, nhưng cũng có thể hạn chế hành động của hắn, làm cho hắn ở quá trình chiến đấu, tốc độ cùng nhạy bén bị hạn chế.

Thứ hai, Giang Văn Huy chính là Vũ Hoàng đến từ Vô Lượng Sơn, công pháp cùng võ kỹ hắn tu luyện, đều không phải phổ thông, uy lực hết sức kinh người.

- Ha ha ha, tiểu tử, có phải rất tuyệt vọng không? Yên tâm đi, ta sẽ không giết ngươi ngay, ta sẽ bắt ngươi, lại chậm rãi bào chế ngươi, để ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong.

Giang Văn Huy cười gằn, không ngừng phát động tiến công, trong nổ vang kịch liệt, Diệp Huyền không ngừng lùi lại.

Oanh ầm!

Không ngừng tiến công, Giang Văn Huy đột nhiên nắm lấy cơ hội, đấm ra một quyền, trong nháy mắt quyền ảnh kia ly thể, lại hóa thành một nộ long rít gào, trong nháy mắt đánh vào trên người Diệp Huyền.

Nộ long ẩn chứa lực lượng đáng sợ, trong nháy mắt nổ nát Huyền Nguyên hộ thể của Diệp Huyền, đầu rồng đánh vào trên ngực.

- Hừ.

Diệp Huyền rên lên một tiếng, bay ngược ra ngoài, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi, huyền giáp cấp bảy trực tiếp nứt ra một cái khe.

- Ồ, ở dưới cú đấm này công kích, lại không có gì đáng ngại.

Giang Văn Huy ngạc nhiên nghi ngờ mở miệng, cú đấm kia của hắn, Vũ Vương tầng ba đỉnh phong phổ thông phỏng chừng cũng sẽ trọng thương, nhưng Diệp Huyền một Vũ Vương tầng một, lại chống đỡ được, để hắn khá bất ngờ.

- Khà khà, có điều ta ngược lại muốn xem xem, tiểu tử ngươi có thể ngăn cản bổn Hoàng mấy lần công kích.

Giang Văn Huy cũng không nóng lòng, trên mặt thậm chí lộ ra một tia hí ngược, hắn phát hiện mình chỉ cần không kiêu không vội, chậm rãi tiến công, Diệp Huyền chỉ có thể vội vàng chống đối, căn bản không có năng lực phản kích, tiếp tục như vậy, đối phương sớm muộn cũng sẽ bị hắn bắt, nhiều nhất thời gian hao phí dài mà thôi.

- Xem ra vẫn không được a.

Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lùng, lạnh lẽo nhìn Giang Văn Huy.

Trong lòng hắn vừa rồi cũng sợ đến chảy mồ hôi lạnh.

May là thời điểm ở Cổ Dương Thành, Cửu Chuyển Thánh thể đột phá đến đệ ngũ chuyển, sức phòng ngự tăng lên rất nhiều, bằng không vừa nãy một đòn kia, hắn tất nhiên sẽ bị thương nặng.

Chỉ là tiếp tục như vậy, Diệp Huyền biết rõ, hắn cuối cùng vẫn khó thoát kết cục bị chém giết.

Diệp Huyền mắt sáng lên, thầm nói:

- Xem ra chỉ có biện pháp này, hy vọng có thể có hiệu quả.

Hắn sở dĩ đơn độc hấp dẫn Giang Văn Huy ra đây, chính là bởi vì hắn có một phương pháp đánh giết đối phương, chỉ là cái phương pháp này có thể có hiệu quả hay không, hắn cũng không phải rất khẳng định, nhưng dựa theo tình huống bây giờ, không làm như vậy, liền không xong rồi.

Hắn hơi suy nghĩ.

Vù!

Một luồng hồn lực vô hình từ trong thân thể Diệp Huyền phóng thích ra, những hồn lực này ở trong hư không lấp loé, hình thành từng đạo từng đạo Hồn ấn quỷ dị, sau đó những Hồn ấn này lẫn nhau liên tiếp, lại hóa thành một đại trận bao phủ, Giang Văn Huy ở trong đó.

Giang Văn Huy nhất thời giật nảy cả mình, cả kinh nói:

- Đây là Hồn ấn trận pháp?

Hắn cùng Lương Vũ liên thủ lâu như vậy, tự nhiên biết Hồn ấn trận pháp là cái gì, đó là một loại lấy hồn lực làm chủ đạo, hồn thức làm xiềng xích, hình thành một loại đại trận, uy lực kinh người.

Chỉ là Hồn ấn trận pháp triển khai độ khó cực cao, hắn nghe Lương Vũ đại sư nói, ngay cả Lương Vũ đại sư, cũng chỉ biết một chút Hồn ấn trận pháp thô thiển nhất, bởi vậy Diệp Huyền vừa triển khai ra, nhất thời liền để hắn giật mình.

Ong ong ong!

Diệp Huyền thả ra Hồn ấn trận pháp, không ngừng bốc lên từng đạo lưu quang, một luồng hồn lực đáng sợ bao phủ ở trên người Giang Văn Huy.

Giang Văn Huy lập tức cảm giác được đầu óc của mình có chút mê muội, Huyền Nguyên trong cơ thể vận chuyển cũng có chút chậm chạp.

- Đi chết.

Cùng lúc đó, Diệp Huyền đột nhiên quát lạnh, một chiêu kiếm đâm tới Giang Văn Huy, chỉ thấy Tài Quyết Chi Kiếm trong nháy mắt hóa thành một ánh chớp, đánh vào thân thể Giang Văn Huy.

Oanh ầm.

Huyền Nguyên hộ thể của Giang Văn Huy không ngừng rung động, bởi vì Huyền Nguyên trong cơ thể bị áp chế, lại có chút không chịu nổi công kích muốn phá nát ra.

Điều này làm cho khuôn mặt Giang Văn Huy đỏ lên, hắn một Vũ Hoàng tầng một, không ngăn được một Vũ Vương tầng một công kích, truyền đi, hắn phỏng chừng sẽ bị các trưởng lão khác ở Vô Lượng Sơn cười chết.

Bình luận