Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1055: U Hồn ấn ký (2)


Nam tử tay cầm trận bàn kia cười lạnh nói, ngữ khí hí ngược, thần thái cao cao tại thượng, phảng phất như đã khống chế sinh mệnh của tất cả mọi người ở đây.

- Đáng ghét.

Cửu Trần nổi giận gầm lên một tiếng, phóng lên trời, đám người Cát Phác Tử cũng không cam lòng lạc hậu, từng cái từng cái đứng ngạo nghễ phía chân trời, trong lúc nhất thời, Lam Quang học viện còn sót lại hơn mười tên Vũ Vương, tất cả đều lạnh lùng trôi nổi ở trên chân trời.

Mỗi người, đều tản mát ra khí tức Vương giả khủng bố, phong tỏa hư không xung quanh.

Hai người cao cao tại thượng kia, không khỏi lộ ra một tia trào phúng, cười nhạo nói:

- Các ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ còn muốn phản kháng.

- Các ngươi là người phương nào?

Trong đám người, Tô Tú Nhất lạnh lùng đi ra, ánh mắt như điện, trầm giọng quát lên.

- Ồ, lại có Vũ Hoàng.

Người cầm trong tay trận bàn kia, thoáng kinh ngạc lên tiếng, chợt nói:

- Ngươi chính là lá bài tẩy của Lam Quang học viện a? Chà chà, một tên Vũ Hoàng tầng một, lá gan không nhỏ a? Ngươi có biết, chúng ta là ai không?

Tô Tú Nhất ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị.

- Ta không quản các ngươi là ai, lập tức cút khỏi nơi này cho ta.

Người tay cầm trận bàn ánh mắt nhất thời phát lạnh, lạnh lùng nói:

- Vũ Hoàng, rất đáng gờm sao? Chỉ bằng câu nói mới vừa rồi kia của ngươi, ta có thể sáng tỏ nói cho ngươi, ngày hôm nay, ngươi hẳn phải chết.

Ánh mắt của hắn lạnh lùng, đã tuyên án Tô Tú Nhất tử hình.

Lúc này ánh mắt Cửu Trần đỏ như máu đi lên trước, nói:

- Ngươi là làm sao tìm được chúng ta?

Người tay cầm trận bàn kia hơi ngẩn ra, chợt nở nụ cười, cười rất nham hiểm nói:

- Chuyện này có khó khăn gì, trong các ngươi, có nội ứng của chúng ta, vì lẽ đó nhất cử nhất động của các ngươi, kỳ thực đều ở trong lòng bàn tay của chúng ta.

Quả nhiên...

Đám người Cửu Trần không khỏi bừng tỉnh, trong lòng suy đoán lập tức bị chứng thực, từng cái từng cái sắc mặt tái xanh, ánh mắt đảo qua lẫn nhau, mỗi người đều nghi ngờ không thôi.

Nhìn hành động của đám người Cửu Trần, người tay cầm trận bàn kia cười rất vui sướng, nói:

- Vì lẽ đó các ngươi hẳn phải biết, các ngươi căn bản không thể chạy trốn chúng ta lần theo, bỏ vũ khí xuống, ngoan ngoãn đầu hàng, ta có thể cân nhắc cho các ngươi một con đường sống.

Khóe miệng hắn mỉm cười, loại cảm giác khống chế sống chết kẻ khác kia, làm cho hắn hưởng thụ không ngớt.

- Nói láo.

Đúng lúc này, Diệp Huyền đột nhiên cười lạnh thành tiếng, một mặt trào phúng.

- Ngươi nói cái gì?

Nam tử cầm trong tay trận bàn, sắc mặt không khỏi chìm xuống, mắt lộ ra hung mang.

Diệp Huyền nói:

- Chư vị, vừa nãy ta không phải đã nói, để cho các ngươi không nên suy nghĩ bậy bạ, đối phương có thể tìm tới nơi này, cũng là bởi vì U Hồn ấn ký kia.

- Ồ.

Nam tử cầm trong tay trận bàn hơi kinh hãi:

- Ngươi lại biết U Hồn ấn ký.

Đột nhiên hắn ngẩn ra, nhìn về phía Cửu Trần, cau mày nói:

- U Hồn ấn ký trên người ngươi, tại sao không có? Lẽ nào bị người phá? Không thể, Mộng Cảnh Bình Nguyên này tại sao có thể có người phá giải U Hồn ấn ký?

Hắn không khỏi khiếp sợ không thôi.

Diệp Huyền không để ý đến hắn, tiếp tục nói:

- Chư vị, trận bàn trong tay người này, tên là Truy Linh Bàn, là một loại bảo vật chuyên môn tìm kiếm trận pháp, hơn nữa có thể tìm ra nhược điểm của trận pháp. Mà trình độ trận pháp của người này, nên ở cấp bảy đỉnh phong, lấy tu vi của hắn, thêm vào Truy Linh Bàn, tự nhiên có thể căn cứ các ngươi cưỡi Truyền Tống trận không gian rung động, đại thể tìm ra phương vị vùng thung lũng này.

- Ngoài ra, thời điểm Cửu Trần cung phụng đưa tin cho Cát viện phó, khẳng định mở ra Ẩn Hư Chi Trận, bởi vậy bị hắn cảm ứng được khí tức U Hồn ấn ký, nếu như ta không đoán sai, hai người này nên đã sớm đến Ngân Phong sơn mạch, chỉ là vẫn không có thể tìm tới vùng thung lũng này.

- Mà lúc trước, sau khi chúng ta đi tới thung lũng, Cát viện phó lần nữa mở ra Ẩn Hư Chi Trận, làm cho hắn lần thứ hai cảm ứng được U Hồn ấn ký, cộng thêm hiệu quả của Truy Linh Bàn, lúc này mới rốt cuộc tìm được vị trí nơi đây.

- Cho nên nói, mặc dù người này có thể tìm tới nơi này, hoàn toàn cũng là bởi vì U Hồn ấn ký, cùng phản bội nội ứng gì đó, căn bản không quan hệ.

Diệp Huyền nói, để mọi người không khỏi tỉnh ngộ.

Ngay cả nam tử cầm trong tay trận bàn kia, cũng kinh ngạc nhìn Diệp Huyền nói:

- Tiểu tử ngươi, không chỉ biết U Hồn ấn ký, ngay cả Truy Linh Bàn cũng biết?

Diệp Huyền cười nhạo nói:

- Chỉ là U Hồn ấn ký cùng Truy Linh Bàn, thiên hạ có người nào không biết, phương pháp phá giải, càng là người người đều biết, chỉ có ngươi loại người đến từ nơi hẻo lánh, mới sẽ coi là chuyện đáng kể.

- Nói láo.

Nam tử cầm trong tay trận bàn kia tức giận không ngớt, cả giận nói:

- Bổn hoàng chính là...

- Lương Vũ đại sư...

Một bên kim bào trung niên, đột nhiên khẽ quát một tiếng, đánh gãy hắn nói chuyện.

Nam tử cầm trận bàn hoàn toàn tỉnh ngộ, ánh mắt trở nên âm lãnh, lạnh giọng nói:

- Tiểu tử, ngươi muốn lừa ta?

- Ha ha, tất yếu sao?

Diệp Huyền xem thường nở nụ cười:

- Nếu như ta không đoán sai, hai vị hẳn là đến từ Vô Lượng Sơn đi.

Sắc mặt hai người nhất thời biến đổi, trong ánh mắt phóng ra sát cơ lạnh lẽo.

Kim bào trung niên lạnh lùng nói:

- Tiểu tử, ngươi thật giống như biết rất nhiều a? Thế nhưng lẽ nào ngươi chưa từng nghe nói, trên đời này, biết càng nhiều, liền càng không an toàn sao?

Diệp Huyền cười nhạt:

- Thật không, đáng tiếc ta không chỉ biết các ngươi tới từ Vô Lượng Sơn, ta còn biết, các ngươi ở Lam Quang học viện tìm kiếm một bảo vật.

Sắc mặt của hai người càng thêm khó coi, lạnh lẽo nói:

- Tiểu tử, ngươi còn biết cái gì.

Hai người ánh mắt lạnh lẽo, phảng phất như rắn độc nhìn chằm chằm Diệp Huyền.

- Không nên gấp.

Diệp Huyền mỉm cười nói:

- Ta biết đồ vật còn rất nhiều, tỷ như, món bảo vật này, cùng thế gia lánh đời Đông Lăng Hạ gia có quan hệ.

Thân thể hai người chấn động, tròng mắt đột nhiên co rút lại.

- Ha ha, nói đúng sao?

Diệp Huyền cười nhạt, tâm tư xoay một cái nói:

- Có muốn ta lại nói chút tin tức kinh bạo, tỷ như năm đó Đông Lăng Hạ gia diệt môn, kỳ thực là Vô Lượng Sơn ngươi làm hay không...

Diệp Huyền nói tới đây, ngữ khí im bặt đi.

Nhưng hai người đối diện phản ứng cực lớn, khí tức trên người chấn động mạnh một cái, con ngươi sau khi co rút lại lại đột nhiên phóng to, lộ ra vẻ hoảng sợ, cả kinh nói:

- Tiểu tử, ngươi đến cùng biết cái gì?

Bình luận