Huyền Thiên Hồn Tôn

Chương 1054: U Hồn ấn ký (1)


Cát Phác Tử cùng đám người Cửu Trần liếc mắt nhìn nhau, trong mắt loé ra vẻ cô đơn, cười khổ nói:

- Có chuyện ta vẫn không nói cho các ngươi, ta đã một năm thời gian liên lạc không được viện trưởng đại nhân, ta hoài nghi, viện trưởng đại nhân hắn đã ngã xuống.

- Cái gì?

Tin tức này vừa ra, mọi người tất cả đều kinh ngạc đến ngây người.

Tô Tú Nhất cũng hoàn toàn biến sắc, kinh ngạc nói:

- Cát Phác Tử, lời này ngươi cũng không thể nói lung tung a.

Cát Phác Tử thống khổ nói:

- Ta cũng không muốn nói như vậy, nhưng mà từ thái độ của Vô Lượng Sơn ở sau lưng Huyền Cơ Tông, cùng với bọn họ làm việc và trong giọng nói, ta cảm thấy không hẳn không phải thật sự.

Tô Tú Nhất cũng nhớ lại, lúc trước Thiên Dịch lão nhân xác thực là nói, Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng đã ngã xuống.

Lấy thân phận của Thiên Dịch lão nhân, tự nhiên không cách nào hiểu rõ đến sự tình ở Huyền Vực, như vậy nói cho hắn tin tức này, tất nhiên là Vô Lượng Sơn.

Mà làm một trong bảy đại tông môn của đại lục, Vô Lượng Sơn tám chín phần mười sẽ không nói dối.

Mọi người chỉ cảm thấy trong lòng bị đánh một chuy, không nhịn được bi thống.

- Đáng chết, đáng chết, chẳng trách Huyền Cơ Tông kia dám kiêu ngạo như thế, nguyên lai... Nguyên lai...

- Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng, không, không thể.

Mọi người hoàn toàn không có cách nào tiếp thu sự thực này.

Ánh mắt Tô Tú Nhất lạnh lẽo âm trầm nói:

- Chuyện này, ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng, có điều cứ như vậy, Lam Quang học viện chúng ta...

Hắn đột nhiên trầm mặc không nói, lấy sức lực của một mình hắn, căn bản là không có cách cùng Vô Lượng Sơn đối kháng.

Trong lúc nhất thời phải đi con đường nào, tất cả mọi người cảm giác xa vời.

- Hả?

Đột nhiên, Diệp Huyền bỗng nhiên ngẩng đầu, nhíu mày.

Cát Phác Tử nghi ngờ nói:

- Huyền Diệp, ngươi làm sao vậy?

Ánh mắt Diệp Huyền ngưng trọng nói:

- Có người ở ngoài thung lũng tấn công Ẩn Hư Chi Trận.

- Cái gì? Không thể.

Đám người Cát Phác Tử nhất thời cả kinh.

Lúc này Tô Tú Nhất đứng lên, nhìn bầu trời, trầm giọng nói:

- Huyền Diệp nói không sai, xác thực có người đang tấn công Ẩn Hư Chi Trận.

Ngay cả Tô Tú Nhất cũng nói như vậy, mọi người hoàn toàn tin tưởng, từng cái từng cái cau mày:

- Làm sao có thể?

Vào lúc này có ai sẽ công đánh Ẩn Hư Chi Trận, mọi người chỉ ngẫm lại, liền cảm thấy lạnh cả tim.

Diệp Huyền chau mày, từng luồng từng luồng hồn lực vô hình từ trên người hắn tản mát ra, đột nhiên, hắn nhìn về phía Cửu Trần, hơi nhướng mày.

- Cửu Trần cung phụng, vấn đề nên ra ở trên thân ngươi a.

Mọi người kinh ngạc nhìn về phía Cửu Trần, hoàn toàn biến sắc.

Cửu Trần đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó trầm giọng nói:

- Huyền Diệp, ngươi hoài nghi ta?

Diệp Huyền lắc đầu nói.

- Cửu Trần cung phụng, ta không phải hoài nghi ngươi làm người, mà là trên người ngươi, nên có lạc ấn gì đó.

Hồn thức hắn đảo qua mọi người ở đây, phát hiện trên người Cửu Trần có một chút dị dạng.

Cửu Trần kinh hãi, liền triển khai huyền thức, ở trên người trên dưới tìm kiếm, chỉ là chốc lát sau, hắn không thu hoạch được gì, không khỏi ngạc nhiên nói:

- Không có a.

Huyền thức của đám người Cát Phác Tử, cũng dồn dập đảo qua ở trên người Cửu Trần, tương tự không có phát hiện cái gì, không khỏi nhìn về phía Diệp Huyền.

Diệp Huyền vượt trước hai bước, nói:

- Cửu Trần cung phụng, ngươi đừng nhúc nhích.

Hai mắt hắn đột nhiên bắn ra hai đạo hào quang vô hình, một luồng hồn lực khủng bố giáng lâm ở trên người Cửu Trần, càng để hắn là cấp bảy đỉnh phong cũng cảm thấy từng trận hoảng sợ.

Hồn lực xẹt qua, Cửu Trần đột nhiên cảm giác trên bả vai mình có một tia dị dạng, quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy một đạo lạc ấn màu đen nhạt, mắt thường hầu như có chút phân không ra chậm rãi trôi nổi lên, sau đó trực tiếp tiêu tan ở trong không trung.

Diệp Huyền giải thích:

- Đây là U Hồn ấn ký, là một loại ký hiệu do hồn lực tạo thành, vô cùng bí mật, coi như bám vào ở trên người, người bình thường cũng rất khó nhận ra được, thế nhưng năng lực lan truyền tin tức của nó cực mạnh, cho dù người thi thuật ở ngoài vạn dặm, cũng có thể rõ ràng cảm ứng được vị trí cụ thể.

Trong lòng Cửu Trần phát lạnh, lạnh lùng nghiêm nghị nói:

- Ta biết là ai.

Mọi người hỏi:

- Ai?

Cửu Trần lạnh giọng nói:

- Chính là Vũ Hoàng thần bí phá tan trận pháp của viện trưởng đại nhân, người này đồng dạng là một tên Luyện Hồn Sư, lạc ấn này nhất định là thời điểm trước ở Lam Quang học viện chiến đấu, người này đánh vào trong cơ thể ta, buồn cười ta lại vẫn không phát hiện.

- Không đúng.

Đột nhiên Cửu Trần lại cau mày nói:

- Coi như hắn ở trong cơ thể ta đánh vào U Hồn ấn ký, nhưng Ẩn Hư Chi Trận này, có thể che đậy tất cả hồn thức gợn sóng, ta xưa nay chưa từng đi ra ngoài thung lũng, người này là làm sao tìm tới?

Mọi người cũng bắt đầu nghi hoặc, đặc biệt đám người Cát Phác Tử, cũng chau mày.

Lúc trước thời điểm Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng bố trí xuống Ẩn Hư Chi Trận, rõ ràng đã nói, ở trong Ẩn Hư Chi Trận, có thể che đậy đi bất cứ rung động gì, sẽ không bị người phát giác, đối phương căn bản không thể căn cứ U Hồn ấn ký tìm tới nơi này.

Cũng chính là nói, U Hồn ấn ký căn bản không phải nguyên nhân đối phương tìm tới nơi này, lẽ nào...

Mọi người liếc nhìn nhau, nhìn về phía các học viên, lộ ra vẻ cảnh giác.

- Các ngươi đừng suy nghĩ nhiều...

Diệp Huyền lắc đầu, vừa mới chuẩn bị giải thích, đột nhiên ngẩng đầu, cả kinh nói:

- Không được, Ẩn Hư Chi Trận sắp bị phá.

Ầm ầm!

Trên hư không mọi người, đột nhiên xuất hiện vô số sóng gợn dập dờn, thật giống như mặt hồ nổi lên gợn sóng, từng vệt sóng gợn lăn tăn không ngừng khuếch tán, cuối cùng phảng phất như mặt kính phá nát, toàn bộ hư không ầm ầm nổ bể ra.

Ẩn Hư Chi Trận ẩn giấu không gian, lập tức xuất hiện ở ngoại giới, cùng toàn bộ thung lũng hợp hai làm một.

Đồng thời hai cường giả toả ra uy thế ngập trời, cũng lạnh lùng đứng ngạo nghễ trong thiên địa, một người trong đó tay cầm trận bàn, khóe miệng ngậm lấy nụ cười trào phúng nhàn nhạt.

Đạo sư cùng đệ tử Lam Quang học viện ở trong thung lũng nghỉ ngơi, dồn dập bị luồng rung động này kinh động, từng cái từng cái ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai người giữa bầu trời kia, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ hoảng sợ.

- Quả nhiên là hai người bọn họ!

Cửu Trần cắn răng nói, ánh mắt đỏ như máu.

- Khà khà, các ngươi cũng thật là biết chạy, lại trốn ở chỗ này, lãng phí thời gian của chúng ta.

Bình luận