Hữu Phỉ

Chương 14: Phá tuyết


Nhưng Chu Phỉ lại không hề hoảng.

Nếu một người ngày ngày chui ra chui vào lưới dây trận, vô số lần cọ xát với đám dây có thể gọt vàng chặt ngọc nghiền đá tảng, đồng thời tập mãi thành quen… thì thứ có thể khiến nàng hoảng loạn thực không nhiều lắm.

Chu Phỉ không cần kiên trì đỡ chiêu kiếm này của Lý Cẩn Dung, nàng xem cọc gỗ như đá tảng, nghiêng người né ra một góc độ, vô cùng “tránh nặng tìm nhẹ” giơ thanh đao nát rỉ sét lên trên, đỡ lấy trọng kiếm của Lý Cẩn Dung theo cạnh nghiêng, vỏ đao vô cùng dỏm, chỉ có một lớp sắt chống đỡ, còn phần lớn nguyên liệu đều là gỗ, bị trọng kiếm gọt xuống một lớp gỗ, kình lực hai người giằng co nhau, lớp gỗ bị gọt kéo dài không ngừng, nếu có người nhìn kỹ sẽ thấy lớp gỗ đó có bề rộng như nhau từ đầu đến cuối.

Liền theo đó, lớp gỗ đó đứt ra, cổ tay Chu Phỉ quả quyết trở mình, trường đao bẩy lên, nàng mượn lực của Lý Cẩn Dung đưa bản thân lên chỗ cao hơn trên cọc gỗ.

Vương lão phu nhân “ồ” một tiếng, nheo mắt lại, ngón tay thi thoảng vuốt đầu gậy trong tay.

Trong 48 trại, lúc mới nhập môn là mỗi sư phụ tự dạy đệ tử của mình, nhưng đệ tử khi đã học xong cơ sở, bắt đầu chính thức học võ công thì giữa các môn phái đều không có ranh giới, đệ tử chỉ cần còn tinh lực đều có thể học công phu nhà khác bất cứ lúc nào, các trưởng bối đều biết việc này nên chỉ cần có thời gian sẽ đồng ý dạy, do đó Chu Phỉ tuy theo học dưới trướng Lý Cẩn Dung nhưng công phu học được chưa chắc là của Lý Cẩn Dung dạy.

Đao đầu tiên nàng dùng đẩy ra các phiến đá - “Vãn Sơn Hà” là chiêu thức của một phái trong trại tên là “Thương Hải”, sau đó nàng trốn tránh linh hoạt, thân như ma quỷ, xuất đao kỳ lạ, lại là một phong cách khác.

Mã Cát Lợi nhỏ giọng nói:

- Sao ta nhìn thấy thân pháp này của con bé có xu hướng của “Minh Phong” nhỉ?

“Minh Phong” là một trại vô cùng đặc thù của 48 trại, rất tà môn, người của phái này xưa nay đều xuất quỷ nhập thần, nghe nói trước khi nương nhờ 48 trại là một nhóm thích khách nổi danh thiên hạ, họ tinh thông cơ quan và đủ loại bí thuật, dây trận trong sông Tẩy Mặc chính là một tác phẩm của phái Minh Phong.

Có điều vũ khí của thích khách đa số đều là những thứ nhỏ nhắn kỳ dị, hiếm thấy những thứ thông thường như trường đao đại kiếm, bởi vậy phái này không có kiếm phổ hay đao pháp nào ra hồn, không ngờ Chu Phỉ lại có thể lĩnh hội tinh túy “quỷ dị” của Minh Phong, gán vào đao thuật của mình, dùng để khắc chế Lý Cẩn Dung không chê vào đâu được.

Vương lão phu nhân gật gù, trên mặt lộ ra chút ý cười:

- Nha đầu này cũng thật là…

Ban nãy bà mới yên tâm xong, Chu Phỉ đã khiến bà kinh hoảng, lần này bà chưa khen xong lại thấy giữa sân xảy ra biến cố.

Một chiêu kiếm của Lý Cẩn Dung bị Chu Phỉ trượt qua, bà không hề nhảy nhót đuổi theo mà đầu không thèm ngẩng, xoay tay chưởng vào cọc gỗ, quát:

- Xuống!

Mã Cát Lợi tựa như bị Lý đại đương gia chưởng vào ngực vậy, cắn răng căng thẳng.

Phải, với công lực của Lý Cẩn Dung, bà thực sự không cần khoa tay múa chân các chiêu thức với tiểu bối mà có thể một mình đấu cả mười người.

Từ xưa có cách nói “đánh trâu qua không khí”, còn Lý Cẩn Dung là đánh qua một cái cọc gỗ hai cánh tay ôm không hết, sức mạnh của một chưởng truyền trực tiếp không chút sứt mẻ đánh vào người Chu Phỉ.

Chu Phỉ không kịp thở lấy hơi, bị bà cách một cọc gỗ đánh bay ra ngoài.

Lần đánh này rất tàn nhẫn, ngực nàng khí huyết cuồn cuộn, cổ họng có chút ngòn ngọt. Nàng ngồi dưới đất, không khỏi nghiêng đầu ho khan vài tiếng, có chút không thở nổi.

Lý Cẩn Dung không hề rời khỏi phạm vi cọc gỗ, bà xách ngược trọng kiếm, không nói một lời nhìn nàng.

Một người giữ cọc bên cạnh có chút không đành lòng, khom lưng đỡ Chu Phỉ dậy, nhỏ giọng nói:

- Khắp sân có 32 cọc, sao cứ phải qua đó chịu đòn? Xem thường các sư huynh à?

Vị sư huynh này nhìn thanh đao rỉ sét trông như bị cắn một miếng thì vô cùng sốt ruột:

- Ôi… còn cái đồ nát này nữa, chuyện lớn như thi Tú Sơn Đường mà muội cũng quá tùy tiện rồi, mau đi tìm Mã thúc đổi binh khí rồi lại tới.

Chu Phỉ quay đầu nhìn nén nhang tính giờ bên cạnh, cây nhang đầu tiên sắp cháy hết, rồi lại nhìn giấy hoa trên cọc Lý gia trại mới bị một chưởng của Lý Cẩn Dung đánh cho run rẩy, kế đó lại nhìn vị sư huynh tốt bụng miệng quạ đen mà nở nụ cười, cố sức vặn mấy cái, cuối cùng cũng xem như mài hết rỉ sét, rút đao tiến tới.

Chu Phỉ phủi đất trên người nhảy lên, vẫn cứ hướng về cái cọc đó.

Nàng ngay cả khoảnh khắc do dự cũng không có, nếu đã có thể ba năm như một thì có thể 30 năm như một, có thể 300 năm như một____rung núi lắc biển còn chưa chắc không thể huống hồ Lý Cẩn Dung chỉ là một ải trên đài hái hoa mà thôi.

Lý Cẩn Dung cuối cùng cũng keo kiệt gật đầu một cái với nàng.

Liền theo đó, Chu Phỉ bất ngờ tung người vọt lên cọc gỗ, kiếm của Lý Cẩn Dung còn nhanh hơn bóng dáng nàng, chớp mắt hai người đã đấu hơn mười chiêu ở chỗ chỉ lớn cỡ một tấc vuông, mỗi lần đao kiếm giằng co, Vương lão phu nhân ở một bên quan sát đều cảm thấy đao của Chu Phỉ sắp gãy, nào ngờ thanh đao rỉ “kẽo cà kẽo kẹt” đó cứ đong đưa hung hiểm, không hề có ý muốn về chầu tổ tiên.

Cọc gỗ của Lý gia trại có chút chịu không nổi kiếm phong liên tiếp của đại đương gia, hơi hơi lắc lư. Chu Phỉ liếc lên trên, đẩy ra một kiếm của Lý Cẩn Dung ngay ngực, tức thì đổi thân pháp, giở mánh cũ, lại dùng thân pháp của Minh Phong, dường như định cưỡng chế leo lên cọc gỗ.

Vương lão phu nhân thở dài___một chưởng vừa nãy của Lý Cẩn Dung đánh Chu Phỉ rớt xuống, chính là đang nhắc nhở nàng, trước mặt cao thủ chân chính, tất cả thủ đoạn đều vô dụng, tiểu nha đầu này nhanh như vậy mà không nhớ được, e là phải chịu chút cực khổ.

Quả nhiên, Lý Cẩn Dung hình như nhíu mày, lập tức ném vỏ của thanh trọng kiếm cầm trong tay lên trên, vỏ kiếm rộng bình thường này thét lên một tiếng, nhanh như tên bắn xẹt qua Chu Phỉ, lần này đại khái là nàng đã có kinh nghiệm bị đánh nên tách khỏi cọc gỗ, vỏ kiếm rộng đập mạnh vào cọc, tay cầm va mạnh vào một bên bắn ra ngoài, vụn gỗ tung bay…

Giấy hoa trên đỉnh cũng đong đưa theo, đột nhiên thoát khỏi móc treo nho nhỏ, lung la lung lay rơi xuống!

Chu Phỉ cầm đao bổ xuống giữa không trung, chém vào vỏ kiếm chưa kịp rớt xuống của Lý Cẩn Dung, đồng thời mượn lực nhún người nhảy lên, chụp vào giấy hoa.

Một kiếm của Lý Cẩn Dung đã đuổi tới, Chu Phỉ hai tay nhấc đao, cong người giữa không trung, hít mạnh một hơi, dồn sức mạnh toàn thân vào hai tay, chỉ nghe “rắc” một tiếng, thanh đao nát trong tay nàng không chịu nổi sức ép từ hai mặt, vỡ thành bốn năm mảnh ngay tại chỗ, mũi đao rơi xuống đâm thẳng vào đài hái hoa, trọng kiếm của Lý Cẩn Dung tức thì bị lệch, Chu Phỉ bay ra ngoài như con diều, nàng cầm giấy hoa đỏ trong tay, đồng thời sau lưng va mạnh vào cọc gỗ bên cạnh, khóe môi phun máu, chật vật lăn xuống.

Nhưng Chu Phỉ không để ý tới cơn đau, nàng lau mặt, giấy hoa đỏ trong tay trải ra dán xuống nền đất, đó là một tấm giấy hình heo nhỏ ngây thơ đáng yêu ôm chữ “Phúc”, cười toét miệng với nàng, Chu Phỉ nhìn hai mắt nó, chỉ cảm thấy khí tích tụ nhiều năm trong ngực bỗng chốc tản đi, vui sướng không thốt nên lời.

Nàng ngẩng đầu lên, cười với Lý Cẩn Dung ở cách xa mấy bước, nói:

- Một tấm.

Vẻ mặt Lý Cẩn Dung hơi kinh ngạc.

Mã Cát Lợi há miệng không khép lại được, hồi lâu sau, ông thấp giọng hỏi:

- Đây là…

Vương lão phu nhân vuốt ve đầu gậy gỗ, nói:

- Là “Phá Tuyết Đao”.

Đao pháp Lý gia chân chính do tổ tiên truyền xuống, lão trại chủ bỏ ra hai mươi năm chỉnh sửa toàn vẹn, lại qua Lý Cẩn Dung xông qua Bắc đô canh phòng nghiêm ngặt mà vang danh thiên hạ, toàn bộ có chín thức, yêu cầu cực cao về tư chất, ngộ tính, thậm chí là nội ngoại công của người luyện tập.

Lý Cẩn Dung hỏi:

- Ai dạy cho con?

Bà chưa từng truyền lại Phá Tuyết Đao, vì Lý Thịnh dùng đoản kiếm, tính cách lại hay lo hay nghĩ, thiếu quyết đoán, ngộ tính cũng không đủ. Chu Phỉ lại có tướng mạo khá giống Chu Dĩ Đường, còn khung xương không chênh lệch lắm với bà, khung xương của nữ tử đều nhỏ nhắn, tự nhiên khinh công được trời ưu ái, nhưng Phá Tuyết Đao lệ khí quá nặng, có nhuệ khí “phá vạn quân (1) không xứng”, không thích hợp với nàng, nếu miễn cưỡng luyện tập sẽ làm nhiều được ít, không cẩn thận còn có thể tổn thương đến kinh mạch gân cốt.

(1) Quân: đơn vị đo trọng lượng thời cổ, 1 quân = 30 cân = 15 kg.

- Xem Ngư thái sư thúc từng đánh hai chiêu.

Chu Phỉ dửng dưng nhảy lên, đưa tay về phía Lý Cẩn Dung nói:

- Mẹ, con mượn kiếm dùng.

Lý Cẩn Dung nhìn nàng, thảy trọng kiếm trong tay qua.

Chu Phỉ một phát bắt lấy, đâm về phía người giữ cọc gần nhất, người này vẫn chưa phục hồi tinh thần lại từ một chiêu Phá Tuyết “gãy đao chuyên nghiệp” của Chu Phỉ, thấy một kiếm của nàng đâm tới thì tránh lui theo bản năng, ai dè Chu Phỉ chỉ là hư chiêu, sau khi vượt qua đệ tử giữ cọc ấy liền nhảy lên, đến giữa không trung thì đâm trọng kiếm vào cọc gỗ, xoay người giẫm lên chuôi kiếm, chỉ một cú nhún chân đã lấy được giấy hoa đỏ trên móc xuống, động tác nhanh nhẹn khiến đệ tử giữ cọc hoàn toàn không kịp phản ứng.

Chu Phỉ đưa hai tấm giấy hoa đỏ đến trước mặt Mã Cát Lợi bàn giao kết quả.

Khóe miệng Mã Cát Lợi co rút:

- Nén nhang thứ hai vẫn chưa cháy hết, sao con lại xuống đây rồi?

Chu Phỉ ngạc nhiên nói:

- Mã thúc, không phải thúc nói hai tấm là được sao?

Mã Cát Lợi:

- Không sai, nhưng… nhưng chuyện này, đệ tử trong trại chúng ta cả đời chỉ lên đài hái hoa một lần, thành tích của mỗi người đều được Tú Sơn Đường ghi chép lại, con hiểu không?

Sau này sẽ khoe khoang với các hậu bối rằng “năm xưa ta đã hái được mười lăm tấm giấy hoa ở đài hái hoa”____không cần hỏi, đây đích xác là người xuất sắc trong thế hệ năm đó.

Còn “năm xưa đi thi ở Tú Sơn Đường, ta hái được hai tấm, cuối cùng cũng xem như qua ải”___vừa nghe đã thấy không ra gì, không chừng còn là hối lộ sư huynh sư tỷ giữ cọc mắt nhắm mắt mở cho qua.

Chu Phỉ tùy tiện gật đầu:

- Thì ghi lại là hai tấm chứ sao.

Nàng nói rất hời hợt, nhưng mười phần ngạo mạn ngông cuồng, dường như đang nói “chuyện này có gì hay mà khoe khoang” vậy. Trước đó ánh mắt Lý Thịnh nhìn nàng có chút phức tạp, nghe được câu này, sắc mặt hắn lập tức xanh mét, nếu không phải đại đương gia còn đang đứng trên đài hái hoa thì hắn đã phẩy tay áo bỏ đi rồi.

Lý Cẩn Dung xuống đài hái hoa, nói với Mã Cát Lợi:

- Chuyện bảng tên phiền Mã huynh nhé____hai đứa theo ta qua đây, Vương lão phu nhân có việc sai phái.

Bình luận