Hồ Sơ Bí Ẩn

Chương 27: Diệp thanh và lưu miểu


“Gì vậy?” Tôi chợt nảy ra một dự cảm không tốt.

Giọng nói của Tí Còi rất uể oải, rất bất lực, “Trịnh Tiểu Nhụy kia đã chết bảy năm trước rồi.”

“Hả?...” Tôi thốt lên một âm tiết không ý nghĩa, đột nhiên lại nghĩ đến lời của vị “sếp” kia nói về Trịnh Tiểu Nhụy.

Bảy năm trước, cũng chính là vào năm 15 tuổi, cô gái đó chỉ sống thêm một năm… có phải bởi vì bị “trận bệnh nặng kia” tổn thương sức sống, nên mới không qua khỏi hay không?

“Cô ta chết vì bệnh, nhiều cơ quan bị suy kiệt, hệ miễn dịch sụp đổ, đại khái là như thế… Còn nguyên nhân bệnh thì tìm không ra.” Tí Còi đột nhiên nhỏ giọng, “Có phải bị ma hại chết không nhỉ?”

“Không phải, chuyện của cô ta Thanh Diệp đã giải quyết rồi. Chỉ có điều… cô ta bị dọa hơi nặng, khả năng sẽ không được tốt lắm.” Tôi do dự một lát, không nói ra lời nhận xét đó của “sếp“. Chắc bởi vì trong thâm tâm tôi vẫn còn nghi ngờ về thứ quái dị đó, cũng có thể vì tôi vô ý thức cảm thấy, nếu nói ra những lời đó sẽ có ảnh hưởng không tốt.

“Thế à? Dù sao cô ta đã chết rồi, ba mẹ cô ta cũng không nghe nói gì đến Phòng Nghiên cứu Hiện tượng Quái dị Thanh Diệp, sau khi tôi đề cập với họ, họ còn muốn tìm người tính sổ nữa kia…” Tí Còi oán trách nói, “Chúng tôi vẫn còn muốn tìm thấy cái phòng nghiên cứu đó đây!”

“Khi đó cô ấy đi cùng với một bạn học, tên là Đoàn Thi Thi, bạn học cùng lớp cấp ba, đồng thời cũng là người tìm đến Thanh Diệp. Hay cậu tìm cô Đoàn Thi Thi đó đi.” Tôi cung cấp thông tin cho Tí Còi.

Tí Còi phấn chấn tinh thần: “Được! Ôi, lại phải đi làm phiền Tiểu Cố rồi!”

Tiểu Cố là cảnh sát thuộc đồn công an, nắm giữ hệ thống mạng lưới của đồn, chúng tôi muốn tìm người đều phải nhờ vả anh ta, gần đây cứ nhờ anh ta tìm người chết, nhưng công việc thì lại không có tí khởi sắc nào, đúng là cũng có hơi ngại ngùng, khó xử.

Tôi và Tí Còi nói thêm đôi câu rồi cúp máy, trở về lại sô pha thì thấy ông Vương đang nhìn vào tôi chằm chằm.

“Thật ngại quá ông Vương à, công việc có chút chuyện nên nói chuyện điện thoại hơi lâu. Lúc nãy mọi người nói đến đâu rồi?” Tôi cười xin lỗi.

Chủ nhiệm Mao trả lời: “Nói đến đoạn xử lý sau khi giải tỏa. Đến lúc đó sẽ nhờ đội thi công chú ý dùm xem bà Vương có trở về hay không, Tiểu Quách còn vỗ ngực cam đoan lúc đó sẽ thường đến giúp chú Vương xem thử. Chú Vương à, bên phía Văn phòng xử lý di dời nhà ở thật sự rất có thành ý. Họ cũng thật lòng muốn giúp chú, chú cũng nên giúp đỡ công việc của người ta chứ, mọi người trợ giúp lẫn nhau mới nên, chú nói xem có đúng không?”

Ông Vương vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, bỗng đột nhiên hỏi: “Lúc nãy cậu nói đến Thanh Diệp, có phải là Phòng Nghiên cứu Hiện tượng Quái dị Thanh Diệp không?”

Ba người chúng tôi sửng sốt.

Tôi gật đầu: “Vâng, chính là Thanh Diệp đó. Bác Vương biết phòng nghiên cứu đó sao? Có phải bác quen biết ai trong đó?”

Ông Vương vỗ đùi, khẽ thở dài: “Biết chứ. Vốn dĩ mãi vẫn không tìm được vợ tôi, tôi đang muốn nhờ họ tìm giùm. Nhóm người trẻ đó bản lĩnh dữ lắm, không có gì không điều tra được. Nhưng mà… lúc đó họ đóng cửa mất rồi.”

Tôi và Quách Ngọc Khiết nhìn nhau.

“Có thể hỏi một chút về tên những người đó không? Ngoài ra xin hỏi họ có phải là chủ 4 căn nhà tầng 6 tòa nhà số 6 không?

“Bác biết bây giờ họ ở đâu không?”

Tôi và Quách Ngọc Khiết vội vã hỏi.

Ông Vương gật đầu rồi lại lắc đầu: “Tôi biết tên ông chủ của họ là Diệp Thanh, một cậu khác tên là Lưu Miểu, những người khác thì tôi không biết. Chủ nhà không phải họ, là nhân viên của xưởng cũ của chúng tôi, là ai tôi cũng không nhớ nữa, tóm lại là không có liên quan gì đến nhóm thanh niên đó, nhưng người ta giao nhà lại cho Diệp Thanh rồi. Bây giờ họ...” Ông Vương ngừng một chút, lại lắc đầu, “Tôi cũng không biết đã đi đâu. Có đôi lúc họ thường ra ngoài làm việc, còn đi đến những vùng khác hay xuất ngoại, thường xuyên không thấy họ trong một khoảng thời gian. Hơn nữa công việc của họ có chút tà quái, nên người trong khu dân cư đều không muốn tiếp xúc với họ.”

Ông Vương lại thở dài một tiếng: “Nếu như họ vẫn còn, có khi đã có thể tìm thấy được vợ tôi rồi.”

Quách Ngọc Khiết thấy hơi thất vọng.

Nhưng tôi lại nghe ra ẩn ý khác trong tiếng thở dài của ông Vương. Tôi nhìn ông Vương, trông đôi mắt đã hơi đục ngầu của ông dường như có nước mắt ánh lên. Đột nhiên tôi lại nảy ra một suy nghĩ: Có lẽ, không phải ông Vương không biết hy vọng bà Vương trở về rất mong manh, có lẽ ông cũng không hề tin chắc rằng bà Vương vẫn còn sống trên đời này đến thế. Ông chỉ đang đợi hồn của bà Vương có thể trở về, đợi bà ấy báo mộng cho ông, gửi một lời chia tay. Cảnh sát không tìm được và Vương, chắc cũng chỉ có người như Thanh Diệp mới có thể tìm thấy, nhưng đã không còn tìm thấy người của Thanh Diệp nữa rồi.

Không biết vì sao, trong đầu tôi lại hiện lên phòng nghiên cứu tối tăm kia.

Căn phòng đó nằm yên tĩnh trong tầng 6 tòa nhà số 6, có phải nó cũng đang chờ hồn chủ nhân trở về?

Tôi giật mình một cái.

“Diệp Thanh, Lưu Miểu, có phải viết như thế này không?” Quách Ngọc Khiết đang hỏi ông Vương chuyện nghiêm chỉnh.

Ông Vương nhìn: “Đúng vậy, một cái là từ Thanh Diệp lật ngược lại, một cái là 3 chữ thủy.”

“Chủ nhà đã sang tên nhà lại cho họ rồi phải không?”

“Tôi cũng không biết nữa.”

“Cảm ơn ông nhiều. Chúng cháu sẽ theo dõi chuyện của ông, nhất định sẽ cố gắng đi tìm bà Vương!” Quách Ngọc Khiết nhìn ông Vương một cách nghiêm túc và đầy chân thành: “Nhưng chuyện nào ra chuyện nấy, việc giải tỏa di dời là chuyện có lợi cho cả khu dân cư. Hơn nữa với tình hình của ông, không phải vô vọng là được. Nếu bà Vương trở về nhìn thấy ông như vậy, chắc chắn sẽ oán trách ông đó!”

Ông Vương cười cười.

Tôi kéo Quách Ngọc Khiết, ra hiệu hôm nay cô ấy dừng lại ở đây thôi.

Chủ nhiệm Mao quan tâm thêm một chút về cuộc sống của ông Vương, rồi sau đó rời khỏi với chúng tôi.

Ra khỏi nhà, chủ nhiệm Mao nói với Quách Ngọc Khiết: “Tiểu Quách à, ông Vương rất cố chấp. Tôi cho các cô số điện thoại của con gái ông ấy vậy, hai người nói chuyện với cô ấy. Tôi nghĩ cô ấy chắc chắn rất vui khi có người có thể khuyên giải ba cô ấy.” Nói một hồi bà ấy lại trở nên ấp úng, “Ôi, nếu như hai người tìm cách khác, thì có thể tìm một bác sĩ tâm lý đến nói chuyện với ông ấy không? Đừng bộc lộ thân phận, cứ giả vờ như người bên Văn phòng xử lý di dời nhà ở là được.”

Tôi tò mò hỏi: “Đây là ý của con gái ông ấy?”

“Đúng vậy, hai năm trước đã muốn dẫn ba cô ấy đi gặp bác sĩ tâm lý rồi. Hai người chưa nhìn thấy dáng vẻ lúc đó của chú Vương đâu, mỗi ngày đều rất bình thường, tối đến đợi bà Vương về nấu cơm, nếu con gái ông ấy không đến đây thì chắc ổng đã chết đói trong nhà từ lâu rồi. Sau đó con gái ông ấy khóc lóc cầu xin ông ấy thì ông ấy mới thừa nhận không còn nhìn thấy bà Vương nữa, nhưng cứ luôn nói bà Vương sẽ trở về. Như thế thì con gái ông ấy không sợ được sao? Đã hỏi qua bác sĩ, bác sĩ nói phải kiểm tra kỹ nhưng ông Vương lại không chịu, còn nói Tiểu Vương muốn tìm người thôi miên ông, để ông quên đi bà Vương... hai cha con gây gổ một trận. Tiểu Vương cũng nhanh trí, kêu con trai ra ôm lấy chân ông ấy mà khóc, ông Vương mới đồng ý đến chăm cháu vào các kỳ nghỉ đông, nghỉ hè hằng năm. Nếu thật sự cứ ở trong ngồi nhà đó, không biết sẽ còn bị nghẹn thành hình dáng gì nữa.” Chủ nhiệm Mao đồng tình lên tiếng.

Chuyện này vốn bà ấy chưa nói với chúng tôi. Quách Ngọc Khiết nghe xong, con tim lại mềm như sắp tan chảy.

“Vậy để tôi nghĩ cách xem.”

Chúng tôi tạm biệt chủ nhiệm Mao, trở về văn phòng.

Trên đường, tôi nói với Quách Ngọc Khiết, có lẽ ông Vương đã sớm nhận rõ hiện thực nhưng không muốn chấp nhận, tự mình gạt mình. Bây giờ nếu tìm được người hoặc tìm được thi thể, đại hỷ đại bi, e rằng ông Vương đều cũng sẽ không thể chịu nổi được.

“Vậy phải làm sao?” Quách Ngọc Khiết buồn rầu.

“Em đừng nghĩ nữa, có thể tìm được hay không còn chưa biết nữa.” Tôi gọi điện thoại cho Tí Còi, thông báo tin tốt lành ấy cho cậu ta.

Bình luận