Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 444: Đại thần đùa bỡn tiện nhớ (24)


Lăng Mạt Mạt đang muốn né tránh, liền cảm thấy một sự ấm áp bao trùm trán mình, cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, lập tức nghe thấy giọng nói ân cần, dịu dàng của Lý Tình Thâm: "Cơ thể không thoải mái sao?"

Lúc này đã gần hoàng hôn, bên trong nhà không có mở đèn, ánh sáng có chút mờ tối, người đàn ông lại cúi đầu đứng nghịch sáng, hình dáng có chút thâm thúy.

Anh nhìn cô, trong ánh mắt luôn bình tĩnh tràn đầy lo âu, chân thật như vậy, dịu dàng ấm áp như nước, từng chút từng chút vây lấy cô.

Tầm mắt Lăng Mạt Mạt nhìn Lý Tình Thâm kéo thành một đường dài, dừng lại trên người người đàn ông, ánh mắt của cô dần trở nên mông lung, mơ màng.

Lý Tình Thâm nhìn cô gái đang thất thần, nhíu mày, không chút che giấu ánh mắt ấm áp cùng say đắm, vẫn là giọng điệu từ tốn như trước, nhưng lại dìu dàng như nước, làm người khác không tự chủ được mà tìm đập thình thịch: "Mạt Mạt, nói cho anh biết, khó chịu chỗ nào?"

Tinh thần Lăng Mạt Mạt ngày càng hoảng loạn.

Lý Tình Thâm thấy cô không nói lời nào, cho rằng cô khó chịu, cúi người bến cô lên, "Anh đưa em đi bệnh viện."

Lăng Mạt Mạt hồi hồn, phát hiện mình nằm trong ngực Lý Tình Thâm, hai cánh tay người đàn ông đỡ lấy lưng và chân của cô, tư thế như ôm kiểu công chúa, khuôn mặt cô đỏ lên, vội vàng lắc đầu, lúng túng nói: "Em không sao, buổi trưa có ăn chút đồ, hiện tại không thấy đói"

Lý Tình Thâm nghe cô nói như vậy, thở phào nhẹ nhõm, anh cũng không thả cô xuống, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, ánh mắt của anh cực kỳ có sức quyến rũ, làm tim của Lăng Mạt Mạt đập mạnh hơn.

Lăng Mạt Mạt dáng chặt vào lòng ngực ấm áp rộng rãi của anh, cảm thấy một sự khác thường từ trên người của anh, từng chút từng chút truyền vào huyết mạch của cô.

Cô không nhịn được giương mắt lên nhìn gương mặt của Lý Tình Thâm, thậm chí cảm thấy có chút vui vẻ, quên mất cả thở và tiếng tim đập.

Cô chỉ cảm thấy nơi miềm mại nhất trong lòng mình hơi xúc động, lập tức có một loại tình cảm phức tạp không rõ ràng đan xen vào lòng cô.

Lý Tình Thâm vốn nhìn chằm chằm cô gái đang thất thần, đột nhiên thấy co sững sờ nhìn mình, không khỏi có chút khẩn trương, ngón tay run lên, làm quấy rầy đến trạng thái thất thần của cô.

Lăng Mạt Mạt cả kinh, giống như đứa trẻ làm việc sai bị bắt tại chỗ, bối rối dời tằm mắt, vẻ mặt mang theo vài phần khẩn trương và co quắp.

Lý Tình Thâm theo bản năng giữ lấy chân và eo của cô, có một cảm giác tê liệt lan tràn trong lòng Lăng Mạt Mạt, làm thân thể cô run lên, mặt nóng như lửa, hốt hoảng tránh khỏi lồng ngực anh.

Lý Tình Thâm nhìn trước ngực trống rỗng, chớp mắt, giống như có chút không yên lòng, hỏi thăm lần nữa: "Thật không có việc gì?"

Lăng Mạt Mạt đỏ mặt, cắn môi dưới thật chặt, lắc đầu một cái.

Lý Tình Thâm gật đầu, lại bổ sung một câu: "Vậy bao giờ em đói bụng, tôi sẻ kêu khách sạn mang lên."

Bình luận