Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 9: Đàn ông như anh ấy, chẳng lẽ em không thích?


Quý Noãn không ngờ Mặc Cảnh Thâm cũng có tiềm năng ngoài lạnh trong nóng, cô lén lút liếc anh một cái.

Sự tương tác mập mờ nhưng lại không hề che giấu giữa hai người trước mặt khiến giọng nói của Quý Mộng Nhiên trở nên rất chói tai: "Chị, hai người đang làm gì vậy? Cứ liếc mắt đưa tình! Em vẫn còn đứng đây đấy!"

"Anh chị còn có thểđang làm gì nữa? Cử chỉ cũng không có gì quá thân mật, chẳng qua chỉ là giao lưu ánh mắt với nhau thôi mà cũng cần em cho phép à?" Quý Noãn tựa đầu lên vai Mặc Cảnh Thâm, nở nụ cười lười biếng, cô nhìn gương mặt tuấn tú của anh dưới ánh mặt trời: "Ông xã, đã hơn 8 giờ rồi, nếu anh còn không đi thì sẽảnh hưởng đến cuộc họp ban quản trị sáng nay đấy."

Quý Mộng Nhiên trợn trừng hai mắt.

Ông xã?

Chị ta gọi anh ấy làông xã?

Từ trước đến nay, Quý Noãn luôn giấu nhẹm chuyện kết hôn. Cô không chỉ cấm đoán mọi người gọi cô là bà Mặc, mà còn căm ghét tất cả những ai gán ghép tên cô với Mặc Cảnh Thâm. Mãi đến bây giờ, cô vẫn chưa từng thừa nhận cuộc hôn nhân này.

Nhưng sao bây giờ chị ta lại gọi ông xã rồi?

Đây… là chuyện gì chứ?

Quý Mộng Nhiên không hiểu, bối rối cả ngày, trong lòng nổi lên đủ loại tín hiệu cảnh giác.

Theo đà này, làm sao cô ta có cơ hội cướp được anh đây?

Mặc Cảnh Thâm nhìn đồng hồ. Quả thật hôm nay công ty có cuộc họp quản trị rất quan trọng, nhưng vì một tiếng 'ông xã' của cô nhóc bên cạnh mà anh có nổi ý"Quân vương không lên triều" hiếm có.

Anh cười khẽ, ánh mắt chứa chan tình cảm ấm áp vui vẻ chỉ dành cho riêng Quý Noãn, tay vuốt ve đầu cô: "Hai chị em trò chuyện đi, anh đi làm đây."

Động tác vuốt đầu này thiếu chút nữa làm Quý Mộng Nhiên bất tỉnh. Cô ta nhẫn nhịn thật lâu mới có thể duy trì nụ cười trên mặt: "Anh Cảnh Thâm, em mới đến mà anh đã vội đi rồi sao?"

"Anh rể em có chuyện phải làm ở công ty. Chẳng lẽ anh ấy phải dời giờ họp vìở lại đây tán gẫu chuyện nhà với em hả?" Quý Noãn liếc nhìn cô ta ý tứ sâu xa.

"Em không cóý này, em…" Quý Mộng Nhiên hiếm khi bị Quý Noãn chặn họng như vậy.

Trước kia mình nói thế nào, Quý Noãn cũng đều nhường nhịn, đồng ý hết thảy. Thế mà hôm nay cô ta lại có cảm giác mình bị quản chế khắp nơi!

Mặc Cảnh Thâm sửa sang lại tay áo sơ mi, nhận lấy áo vest từ tay người giúp việc bên cạnh, không nhìn Quý Mộng Nhiên lấy một lần

"Em mặc ít như vậy, đừng đứng trước cửa quá lâu nhé!" Mặc Cảnh Thâm dịu dàng nhắc nhở Quý Noãn rồi bước ra ngoài bầu trời trong xanh gió mát, trong tiếng cười giòn tan của Quý Noãn.

Thấy anh ra ngoài, Quý Mộng Nhiên xoay người muốn đi theo.

Cô ta nghi ngờ mấy hôm nay Quý Noãn đã nói gìđó với anh. Nếu không, tuy ngày thường Mặc Cảnh Thâm không quan tâm tới mình, nhưng vì nể tình Quý Noãn, ít nhiều gì anh cũng sẽ nói vài câu với cô ta. Nhưng hôm nay cô ta lại cảm thấy rất bất an.

Còn chưa kịp đi thì cô ta đã bị Quý Noãn níu tay lại.

"Mộng Nhiên, chị muốn nói chuyện với em." Quý Noãn làm như không thấy bộ dạng vội vàng muốn bỏđi của cô ta.

Quý Mộng Nhiên bị kéo tay đột ngột, cô ta bực mình quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Quý Noãn.

Cô ta lập tức bình tĩnh lại: "Em nhận ra hôm nay anh Cảnh Thâm rất vui vẻ. Chị nên lợi dụng lúc anh ấy đang vui mà nói rõ ràng đi. Nếu như chị dùng thái độ cởi mở, lại bình tĩnh lý trí, bày tỏý nguyện không muốn sống chung với anh ấy nữa thì có lẽ chuyện ly hôn của hai người đãđược giải quyết từ sớm rồi."

"Hình như em còn sốt ruột chuyện anh chị ly hôn hơn cả chị." Quý Noãn nhìn chằm chằm cô ta.

Vẻ mặt của Quý Mộng Nhiên lập tức thay đổi: "Chị cóý gì? Không phải từ trước tới nay chị là người sống chết đòi ly hôn sao? Lúc chị và anh Cảnh Thâm kết hôn, là ba ép chị gả cho nhà họ Mặc, chị vẫn luôn chống đối chuyện này! Nếu từ nhỏ chị ngoan ngoãn nghe lời ba thìông ấy đã không nổi giận mà gả chị cho người ta như thế! Em sợ chị nghĩ không thông, cho nên thường xuyên đến đây giải sầu cho chị. Thấy chịđau khổ, em vắt óc giúp chị nghĩ cách để chị mau chóng được tự do! Chẳng lẽ là em làm sai sao?"

Nếu như không phải đã sống lại, Quý Noãn thật sự sẽ tin những lời này.

Trải qua hai đời, giờ cô mới biết Quý Mộng Nhiên ngụy trang thâm sâu cỡ nào.

"Em không sai. Nhưng hiện tại, chị và Mặc Cảnh Thâm rất hòa thuận. Nếu có thể duy trìđược mối quan hệ như thế này, chị thà không ly hôn." Giọng Quý Noãn đều đều, nhưng người khác lại không dám lên tiếng chất vấn.

Quý Mộng Nhiên trầm lặng vài giây, sau đó giọng nói hơi quái gở vang lên: "Chị không muốn ly hôn?"

Quý Noãn khẽ cong môi: "Cho dù là gia thế hay năng lực, bề ngoài hay tính cách, Mặc Cảnh Thâm đều vượt trội, đàn bà yêu thích anh ấy đếm không xuể. Thế thì tại sao chị phải khăng khăng đòi bỏ anh ấy, nhường đường cho đám phụ nữ kia?"

"Có phải chịđã suy nghĩ quá nhiều…" Quý Mộng Nhiên âm thầm chột dạ.

"Ầy, nếu Mặc Cảnh Thâm không phải là anh rể của em, đàn ông như anh ấy, chẳng lẽ em không thích?" Quý Noãn vẫn nhìn chăm chú vào mắt cô ta.

"Chị! Chị nói gì vậy!" Tim Quý Mộng Nhiên bất chợt nhảy loạn, ánh mắt hốt hoảng không kịp che giấu.

"Chị chỉ nói đùa thôi, em cuống lên làm gì?"

"Em có cuống lên đâu! Em chỉ rất ngạc nhiên… Thật ra thì vậy cũng tốt." Quý Mộng Nhiên lắp bắp, miễn cưỡng nở nụ cười gượng ngạo: "Ba sẽ không nhồi máu cơ tim vì chuyện ly hôn của chị, còn em thì khỏi phải lo lắng chị nghĩ không thông suốt."

"Em không cần lo lắng, cũng không cần vất vả lui tới Ngự Viên nữa." Quý Noãn vừa nói vừa nhìn bên trong, cao giọng: "Chịđã bảo người giúp việc dọn dẹp phòng dành cho khách. Đồđạc của em sẽđược thu xếp đàng hoàng, ngày mai chị bảo người đưa qua nhà cho em."

Quý Mộng Nhiên há miệng, ánh mắt kinh ngạc, nửa ngày trời mà không thốt ra được một lời.

Đây là chị muốn đuổi cô ta đi?

Bình luận