Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 86: Nghe nói đây là xe của tổng giám đốc mặc thị


Bởi vì Quý Noãn mở miệng thị uy mà thư ký kia khựng lại một chút. Cô ta ngẩng đầu, khinh miệt nói: "Thôi đi, cô ỷ gia đình cô có vài đồng tiền dơ bẩn, mua được hai công ty thì nghĩ mình giỏi lắm sao?"

Quý Noãn như cười như không: "Cô không phục?"

"Sao tôi dám không phục! Cô chính là thiên kim Quý thị! Không phải hiện giờ cô đang sáp nhập công ty thành một công ty gì đó sao? Tôi đoán cô Quý sẽ chẳng bỏ qua cho chúng tôi, thay vì đợi cô đuổi cổ, chi bằng tôi đây tự đi!"

Dứt lời, thư ký kia nháy mắt với các đồng nghiệp, những người còn lại cũng chẳng nói chẳng rằng, im lặng thu dọn đồ đạc.

Quý Noãn nhìn thư ký "Dẫn đầu khởi nghĩa", gật đầu tán thưởng: "Được lắm, tự giác cũng là một loại bản lĩnh. Trước khi đi, cô nhớ tắt đèn văn phòng, điện này không phải để cô núp sau máy tính tô son trát phấn, mà là để chiếu sáng."

Đúng lúc Tiểu Bát vừa chạy về, trên tay cầm hồ sơ cá nhân của từng người. Quý Noãn nhận lấy, tấm hình hồ sơ ở trên cùng chính là hình của người vừa chủ động khiêu khích cô.

Thư ký đó giở giọng chanh chua châm chọc: "Cô Cả nhà họ Quý còn thiếu mấy đồng bạc cắc tiền điện sao? Chúng tôi cũng không hiểu rõ hoàn cảnh cá nhân của cô, nhưng hình như nghe nói cô gả cho nhà họ Mặc nổi tiếng gần xa ở Hải Thành. Tổng Giám đốc Mặc thị là chồng cô đúng không? Cô kết hôn cũng lâu rồi mà đến giờ cái bụng vẫn chẳng có tin tức gì, hay là cô bị vô sinh. Tôi đoán sớm muộn gì cô cũng sẽ bị đá ra ngoài thôi, chắc chắn người nhà họ Mặc cũng không thèm cái loại gà không biết đẻ trứng."

Vừa dứt lời, những thư ký khác đều đồng loạt nở nụ cười châm chọc.

Quý Noãn không giận mà ngược lại còn cười. Cô tiện tay ném một hồ sơ lên bàn: "Hồ sơ này là của cô phải không? Cô đã ba mươi tuổi rồi mà còn chưa lập gia đình, đắm mình trong cái công ty nhỏ này cả năm trời không chịu đi, cô đang ảo tưởng bám víu vào nhà họ Hàn sao? Đừng nói đến việc bây giờ Hàn Thiên Viễn đã không thể bước ra ánh sáng, cho dù là anh ta của trước kia, phụ nữ từng ngủ với anh ta có cả đàn. Với sắc đẹp loại như cô, sợ là ngay cả cái giường của khách sạn đàng hoàng cũng không leo lên được."

Trong khoảnh khắc, thư ký kia trợn mắt lên trừng cô: "Cô nói bậy gì đấy? Tôi mới hai mươi ba tuổi thôi!"

"À, xem ra còn cố ý nói dối tuổi tác với người khác nữa. Nhưng thẻ căn cước trong hồ sơ của cô ghi rõ ràng là ba mươi tuổi, chắc chắn không sai." Đồng thời Quý Noãn nhìn xuống ngực cô ta: "Đúng rồi, tôi đang muốn hỏi cô đây, cô phẫu thuật ngực ở đâu vậy? Có thể từ sân bay mà vươn lên thành sóng cả mãnh liệt như vậy, hơn nữa còn chẳng có dấu hiệu rũ xuống. Trình độ của bệnh viện thẩm mỹ này thật không tệ."

Cô chỉ chỉ tấm hình hồ sơ trên tay, tấm hình này đã chụp hơn một năm, có thể thấy rõ vóc dáng nửa người trên của cô ta.

"Cô Quý muốn vu khống người khác sao? Ngực tôi là đồ thật!" Thư ký kia nổi giận trợn mắt đến nỗi con ngươi sắp lọt ra ngoài.

"Đừng kích động như thế, vật liệu độn trên cằm sắp bị tức đến méo luôn rồi kìa. Mắt hai mí này chắc là đã làm nhiều năm rồi hả? Khóe mắt phẫu thuật không đẹp lắm, chẳng có phong cách mắt to của châu Âu gì cả. Lúc chỗ đuôi mắt xếch lên, ít nhiều gì cũng thấy vài nếp nhăn mỏng." Ánh mắt Quý Noãn rất bình thản, nhưng trong mắt lại mang theo ý cười nhạt.

"Đừng tưởng bây giờ cô là người phụ trách ở đây mà có thể tùy tiện nói bậy!" Thư ký kia tức giận, mở miệng quát.

"Hình ở đây là chụp trước khi chỉnh sửa à, không biết nếu ban đầu Hàn Thiên Viễn xem kỹ hồ sơ của cô, anh ta còn cho cô cơ hội ở lại làm thư ký hay không." Quý Noãn tiện tay đặt hồ sơ của đám người kia qua một bên.

Thư ký kia bất chợt bước nhanh lên phía trước, giật lấy hồ sơ trong tay cô, nhanh nhẹn nhét vào túi, xoay người định bỏ đi.

Nhưng vừa nhìn ra bên ngoài thấy trời đang đổ mưa to, cô ta quay lại trừng Quý Noãn rất ác liệt rồi lấy điện thoại ra gọi. Điện thoại vừa nối máy, cô ta đã mở miệng nũng nịu: "Cưng à, em tan làm rồi, ngoài trời mưa to quá, anh có thể lái xe đến đón em không?"

Sau khi cúp điện thoại, cô ta quay đầu lại khinh khỉnh nhìn Quý Noãn.

Cô ta rất đắc ý, nói: "Hàn tổng cũng chỉ là một trong những người đàn ông theo đuổi tôi thôi. Chỉ cần tôi ngoắc một đầu ngón tay, đám đàn ông giàu có sẽ xếp hàng từ đầu này đến tận đầu kia văn phòng. Bà cô đây chẳng thèm ở lại chỗ rách nát này của cô đâu!"

Dứt lời, cô ta lắc mông đi thẳng vào thang máy.

Quý Noãn nhìn bóng dáng kia, vô thức cong khóe môi.

Cô không định tranh cãi ầm ĩ với người khác, nhưng đám phế vật và bình hoa di động này đều là do Hàn Thiên Viễn tuyển vào, cô chẳng rảnh đâu mà đi nuôi bọn họ.

Quý Noãn xoay người, trở về phòng làm việc của mình.

Mười phút sau, Quý Noãn rời khỏi công ty, bước xuống lầu. Tại cửa xoay ở mặt tiền tòa nhà, cô nhìn thấy cô thư ký vừa rồi đang đứng ở đó, bên cạnh còn có hai thư ký đồng nghiệp khác.

Một chiếc siêu xe trị giá tiền triệu đỗ lại trước cửa, thư ký kia nhất thời đắc ý, nhướng mày. Cô ta quay đầu lại thì thấy Quý Noãn cũng đứng đó, vì vậy càng trưng ra nụ cười khoái chí với cô.

Trước ánh mắt hâm mộ của hai đồng nghiệp bên cạnh, cô ta giơ túi che trên đỉnh đầu, chạy xuống bậc thềm. Khi đến cạnh cửa xe, cô ta mở cửa ra, cúi người nói với người ở bên trong: "Cưng à, đồng nghiệp em không có người đến đón, anh có tiện đường đưa họ về nhà được không?"

Thư ký kia quay đầu gọi hai nữ đồng nghiệp lên xe, sau đó xoay đầu nhìn Quý Noãn bằng nửa con mắt. Cô ta lắc chiếc eo thon ngồi vào trong xe, vô cùng sảng khoái, nghênh ngang đóng cửa xe lại.

Trong xe, hai nữ đồng nghiệp không ngừng thán phục tán dương: "Đúng là có tiền mà! Đây là chiếc Porsche kiểu dáng mới nhất đấy!"

"Tôi cũng muốn có một người bạn trai giàu có như vậy… Thật ngưỡng mộ quá đi…"

"Ôi, trên xe còn có bó hoa hồng xanh dương nữa! A a a, cục cưng à, bạn trai của cô thật là lãng mạn…"

Thư ký kia vui vẻ cười rộ, quay đầu hôn người đàn ông trong xe một cái, đồng thời quét ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía Quý Noãn vẫn đang đứng đơn độc trước cửa tòa nhà.

Tiếng hâm mộ trong xe kéo dài không dứt. Trong đêm mưa, đột nhiên có tiếng động cơ bên ngoài truyền đến.

Thân xe màu đen quý phái dễ dàng vượt qua dòng xe ách tắc, nhanh nhẹn dừng lại trước cửa cao ốc.

"Ôi mẹ ơi!" Đôi mắt một trong hai nữ đồng nghiệp kia nhìn ra phía ngoài: "Rolls-Royce Ghost phiên bản kỷ niệm giới hạn…"

"Hả? Chính là chiếc Ghost trong truyền thuyết, trị giá hơn sáu chục triệu đó sao? Trời ạ, xe đẹp quá đi mất…"

"Đúng là quá phong cách! A a a, chiếc xe này chất quá đi! Thiết kế thân xe thật đẹp mắt! Đúng là chiếc xe khiến vô số siêu xe phải ngẩng đầu ngước nhìn! Nếu có thể ngồi trên đó, đời này của tôi xem như sống không uổng phí…"

"Xe này tới đón ai thế nhỉ?"

"Tôi nghe nói hình như đây là xe của Tổng Giám đốc Mặc thị…"

Trong nháy mắt, trong xe trở nên im bặt.

Tổng Giám đốc Mặc thị? Mặc Cảnh Thâm?

Cho nên Mặc Cảnh Thâm cố ý đến đón Quý Noãn sao?

Bình luận