Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 710: Xảy ra chuyện gì vậy? sao mặc tổng lại đến đây?


“Đừng nói thế chứ, từ nhỏ cô ta đã giỏi giả ngu rồi, làm gì cũng khiến người ta không thể soi mói, nhưng kỳ thật trong lòng lại vô cùng xảo quyệt.” Yiyi vừa dứt lời, liền nhìn tới quần áo trên người Quý Noãn.

“Cho dù là hôn nhân không hạnh phúc, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục đúng không? Có điều tôi thấy bây giờ cô vẫn trẻ đẹp, hãy còn chút vốn liếng. Nếu như ông chồng bây giờ không tốt, tôi có thể giới thiệu vài người đàn ông có tiền cho cô. Nhưng mà đa phần bọn họ đều lớn tuổi, còn có có vợ con, chỉ thích vui chơi qua đường, song ngủ một lần là có thể cho cô không ít tiền, có muốn gặp không?”

Dường như Quý Noãn hoàn toàn để ngoài tai những lời cô ta nói, chỉ giơ tay lên day cái trán đau nhức.

Quý Noãn không thèm để ý, còn những lời nói ác ý của Yiyi lại giống như đánh vào bông. Cô ta vẫn còn nhớ rõ tính cách trước kia của Quý Noãn, b"ê ngoài như không sao, nhưng thực tế lại là một kẻ không chịu thua thiệt. Nếu không tại sao trước đây lại có tin đồn cô cả nhà họ Quý xảo quyệt ương ngạnh chứ?

Hơn nữa, miệng lưỡi Quý Noãn lại vô cùng độc.

Hiện giờ, vẻ mặt này của cô khiến Yiyi cảm thấy khó hiểu, cũng không thoải mái vì bị ngó lơ.

Lúc này, hai nữ khách hàng ở bên trong bước tới bên cạnh Yiyi: “Chị họ, chúng em đã làm xong đơn đặt hàng bánh ngọt rồi, còn cần chúng em mua giúp chị thứ gì không?”

“Không c"ân, hai em về trước đi. À đúng rồi, gọi chồng chị tới đây.” Yiyi nói vô cùng ngọt ngào.

Hai người đẹp kia gật đẫu một cái rồi bỏ đi.

Quý Noãn cũng muốn đi, nhưng lại bị Yiyi kéo cánh tay lại, lôi kéo giống như rất thân thiết, giằng co tới lui không chịu thả người. Đến lúc Quý Noãn nhịn hết nổi, thì một người đàn ông cao ráo bước vào. Người đàn ông này có mái tóc đen, mắt đen, còn có bộ râu quai nón hợp mốt, nhưng xương cốt và ngũ quan lại giống người phương Tây, đây là người Argentina chính gốc.

“Ông xã!” Yiyi nhìn người đàn ông bước vào, lập tức buông tay Quý Noãn ra, xoay người bước tới bên cạnh người đàn ông đứng trước cửa, thân mật ôm ấp nhau, sau đó lại xoay người chỉ Quý Noãn nói: “Em giới thiệu với anh một người, cô ấy tên là Quý Noãn, là bạn thuở nhỏ ở Hải Thành trước đây của em, chúng em cùng nhau lớn lên đấy.”

Người đàn ông kia nhìn về phía Quý Noãn, không tỏ vẻ gì, chỉ kéo Yiyi: “Em yêu, anh còn tưởng em muốn anh qua lấy bánh ngọt giúp em. Loại bạn thuở bé đã nhiều năm không liên lạc thì có gì hay mà giới thiệu? Còn bánh kem thì nhân viên ở đây sẽ phụ trách vận chuyển, mọi chuyện đã giải quyết xong chưa? Bây giờ chúng ta về nhé?”

“Vâng! Anh đợi một chút, để em dặn dò họ vài câu.” Yiyi vừa thân mật nói, vừa xoay người dặn thêm hai câu với nhân viên cửa tiệm.

Nhân viên kia gật đầu, lập tức đảo mắt, nói với Quý Noãn đang đau đầu: “Chúng tôi phải chuyển bánh kem ra này ra ngoài, cô đừng đứng ở đây cản đường, đừng cản trở chuyện kinh doanh của chúng tôi. Nếu bánh kem của cô Yiyi không đến đúng giờ, phí tổn thất của chúng tôi đều bắt cô đền đấy!”

Quý Noãn cảm thấy đám người này thật kỳ quái, nói toàn những lời kỳ lạ. Mặc dù cô không hiểu, nhưng đột nhiên cảm thấy không được thoải mái.

Cô đảo mắt nhìn ra ngoài cửa, khi nhìn thấy bóng dáng bên ngoài, lúc này tâm trạng có chút khó chịu mới ổn định lại. Tuy nhiên, cho dù cô có muốn cười cũng không cười nổi, nên đành miễn cưỡng nặn ra nụ cười gượng.

Lúc này Yiyi đã không thèm nhìn sắc mặt Quý Noãn, nên đương nhiên cũng không chú ý đến biểu cảm của cô.

Vốn dĩ hai người chẳng có thâm thù đại hận gì, chẳng qua cô ta chỉ muốn chèn ép Quý Noãn vài câu, khoe khoang chồng mình để cô thấy được cô ta bây giờ sống tốt đến cỡ nào mà thôi. Dù sao khi còn bé, nhà cô ta cũng chẳng có nhiều tiền như nhà họ Quý. Mặc dù quan hệ giữa cô ta và Quý Mộng Nhiên tốt, nhưng việc nhà cô ta thấp hơn nhà họ Quý một bậc vẫn là bóng ma tâm lý trong lòng cô ta. Cuối cùng sau nhiều năm, hai người cũng hòa nhau một ván trên vùng đảo này. Hiện giờ cô ta cảm thấy toàn thân thật sảng khoái.

“Ông xã, chúng ta đi thôi.” Khoe khoang đủ rồi, Yiyi ôm cánh tay người đàn ông, hai người thân mật xoay người ra ngoài.

Kết quả trong khoảnh khắc vừa xoay người, chồng Yiyi liền ngẩn ra nhìn người đàn ông không biết đã đứng ngoài cửa bao lâu. Đầu tiên anh ta không dám chắc chắn, nhưng sau khi nhìn kỹ vài giây, vẻ mặt anh ta lập tức có biến hóa: “Mặc tổng?”

Vừa nghe thấy cách xưng hô này, Yiyi sửng sốt một chút, nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra.

Chồng cô ta chính là tổng phụ trách được điều đến khu du lịch trên đảo này, nhưng ông chủ thật sự của hòn đảo lại là boss lớn của Tập đoàn Shine. Người có thể khiến chồng cô ta vừa cẩn trọng vừa kinh ngạc gọi như vậy, khẳng định là boss Mặc - Mặc Cảnh Thâm trong truyền thuyết.

Yiyi vội vàng bày ra gương mặt tươi cười khách sáo: “Xin chào Mặc tổng.”

Khuôn mặt Mặc Cảnh Thâm lạnh tanh, đứng quay lưng về phía đám người qua lại trên đường, người như đông kết thành một lớp băng, ánh mắt đặt trên người bọn họ cũng rất lạnh lẽo.

Yiyi bị ánh mắt này chiếu tướng thì chân hơi nhũn ra, vô thức quay sang chồng mình.

Ngay lúc chồng cô ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì thì ánh mắt Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng lướt qua hai người họ, nhìn Quý Noãn ở bên trong: “Em thích bánh kem nào à?”

Quý Noãn mím môi, không nói. Cô biết bản thân bị bệnh, cũng biết đầu óc mình không tỉnh táo, nên không muốn gây thêm phiền phức cho Thâm Thâm. Vì vậy, cô im lặng lắc đầu, không nhiều lời.

Ngay lúc Mặc Cảnh Thâm nói chuyện với Quý Noãn bằng giọng điệu hết sức nhẫn nại thì không chỉ nhân viên tiệm bánh mà ngay cả Yiyi và chồng cô ta đều đơ mặt ra.

Bầu không khí trong tiệm bánh kem dường như bị đông kết thành sương trong tích tắc.

“Mặc tổng, anh…” Chồng Yiyi dè dặt mở miệng, thử dò xét.

Yiyi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Mặc Cảnh Thâm đã hoàn toàn phớt lờ bọn họ, bước vào. Khoảnh khắc lướt qua nhau, khí thế lạnh lùng của anh khiến Yiyi không nhịn được mà run rẩy, nhìn chồng mình ra vẻ cầu cứu: “Xảy ra chuyện gì vậy? Sao Mặc tổng lại đến đây?”

Hơn nữa sao dáng vẻ của anh lại giống như rất thân quen với Quý Noãn vậy?

Giác quan thứ sáu của phụ nữ lập tức khiến cô ta có dự cảm thật tồi tệ, chẳng lẽ…

Mặc Cảnh Thâm bước tới trước mặt Quý Noãn, nhìn dáng vẻ ấm ức nhưng lại nhẫn nhịn không muốn nói của cô thì giơ tay lên xoa đầu cô vỗ về: “Anh xếp hàng mua trà sữa giúp em, nhưng vừa đảo mắt đã không thấy em đâu, thích bánh kem à? Hửm?”

Lúc này Quý Noãn mới giơ tay lên chỉ chiếc bánh kem chín tầng màu xanh lam phía sau: “Em thấy cái này đẹp mới bước vào nhìn, nhưng bọn họ nói bánh kem này rất đắt, em không mua nổi.”

“Thật sao?” Mặc Cảnh Thâm không giận, ngược lại còn quay về phía nhân viên cửa tiệm cười, dường như nụ cười nơi khóe môi còn mang theo vài phần băng tuyết lạnh lẽo.

Bình luận