Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 71: Khắp phòng đều bay mùi giấm của em


Giọng điệu Mặc Cảnh Thâm trầm thấp lãnh đạm: "Thư ký An là do ba anh trực tiếp điều từ bên Mỹ về. Bất luận là vì lý do gì cũng không thể bắt bẻđược điểm nào trong sự nghiêm túc tỉ mỉ và trình độ chuyên nghiệp trong công việc của cô ta."

Quý Noãn hờ hững nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Ông nội khen cô ta rất ưu tú, xem ra làđúng thật, ngay cả anh cũng không thể tìm được lỗi nào trên người cô ta. Vậy bây giờ có phải em nên có cảm giác nguy cơ không?"

Mặc Cảnh Thâm cong ngón tay, gõ nhẹ lên trán cô: "Khắp phòng đều bay mùi giấm của em rồi. Cô ta ởđây chỉ giới hạn trong quan hệ công việc. Ở công ty, ngoại trừ công việc, anh và cô ta chẳng mấy khi gặp mặt."

Quý Noãn rất muốn nói bản thân cô không phải nhỏ mọn, nhưng dù sao ba anh đã cóý muốn cài người vào, cô chẳng thể xem như không có gì xảy ra được.

"Em không cóăn giấm lung tung, nhưng ông Mặc à, em có mấy câu muốn nói rõ với anh." Giọng điệu Quý Noãn nhẹ nhàng nhưng lãnh đạm, hơn nữa càng lộ ra vẻ bình tĩnh: "Nếu em đã là bà Mặc, thì em sẽ không dễ dàng nhường vị trí này cho bất kỳ người phụ nữ nào. Em cũng rất rõ, dù sao ông nội cũng nói phía người lớn đã cóýđẩy cô họ An đó cho anh từ lâu, nhưng anh vẫn chẳng có hứng thú. Nếu anh đã không có hứng thú, với tính cách của anh, mấy chục năm sau này cũng sẽ không nảy sinh bất kỳ hứng thú nào với cô ta."

Mặc Cảnh Thâm không lên tiếng, lẳng lặng nhìn cô.

Không khó mà nhìn ra được, vì lời nói của cô mà tâm trạng anh rất tốt.

"Nhưng cho dù em biết như vậy, thì cô thư ký An này cũng không chỉ là thư kýđơn thuần. Mỗi ngày cô ta ở trong công ty, lúc làm việc, lúc họp bàn, lúc đi công tác hoặc đi xã giao thì hai người khó tránh sẽ có tiếp xúc. Khi ấy trong lòng em sẽ có vướng mắc, càng sẽ vì thời gian lâu dài mà khó tránh khỏi nghĩ ngợi lung tung, ảnh hưởng tâm trạng, đồng thời ảnh hưởng tư duy phán đoán về niềm tin đối với anh.

Nói xong, Quý Noãn xoay người đi thẳng ra ngoài: "Em chỉ nói như vậy thôi, sau này em sẽ không bao giờđề cập thêm chữ nào về chuyện này nữa. Em đói rồi, mình đi ăn lẩu đi."

Mặc Cảnh Thâm nhìn dáng vẻ"Hôm nay bà côđây nói huỵch toẹt ra thếđấy" của Quý Noãn thì bật cười.

Côđúng là hào sảng.

Quý Noãn sắp bước ra khỏi phòng, chẳng thèm quan tâm xem rốt cuộc bây giờ anh có thời gian đưa côđi ăn không, thì bỗng nhiên có một sức lực nắm lấy tay cô. Giây tiếp theo, cơ thể Quý Noãn đã bị giật về phía sau, suýt nữa đụng vào ngực anh. Cô theo bản năng lui về sau để giữ thăng bằng, nhưng Mặc Cảnh Thâm lại ấn cô vào ngực mình, không chừa đường lui cho cô.

Khóe môi anh hàm chứa ý cười: "Nhìn dáng vẻ nửa tức nửa không này của em kìa, anh thấy em có lý trí cao hơn cảm tính cũng không phải hoàn toàn là chuyện tốt. Chi bằng để anh hạ hỏa cho em nhé."

"Em không có nóng giận, người ta giỏi giang như vậy, sao em lại giận chứ." Quý Noãn dời mắt, không thèm nhìn anh.

Rốt cuộc Mặc Cảnh Thâm vẫn không nhịn được mà bật cười. Anh vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngập tràn ý mỉa mai ngầm của cô: "Anh không định giữ cô ta lại lâu."

Lúc này Quý Noãn mới liếc mắt nhìn anh một cái: "Không lâu là bao lâu?"

"Thư ký An được trưởng bối hai nhà rất coi trọng. Cô ta có quan hệ với nhà họ Mặc, cũng có quan hệ với anh, anh không thể trở mặt quá nhanh màđuổi cô ta đi được. Cho anh thời hạn hai tuần, nhất định anh sẽ cho em đáp án khiến em hài lòng, nhé?"

Mặt Quý Noãn không cảm xúc: "Có quan hệ với anh? Thật ra cô ta thích anh đúng không? Nếu không, cô ta cũng không ngoan ngoãn trở về nước như vậy. Dù sao Shine mới là cơ sở thật sự của tập đoàn họ Mặc, cô ta ởđó sẽ phát triển hơn. Nếu cô ta đãđến đây, chắc chắn mục đích của cô ta chỉ có thể là anh."

Quý Noãn chợt nhớđến kiếp trước.

Lúc anh bỏđi mười năm.

Khi đó Mặc Cảnh Thâm đã trở thành người nắm quyền thật sự của Tập đoàn Shine ở Mỹ, lật tay làm mây, úp tay làm mưa. Những năm đó, anh và thư ký An đã cùng trải qua những gì?

Nghĩ tới chuyện này, trái tim vốn đang bình tĩnh của cô lập tức sôi trào. Lý trí nói cho cô biết cô không thể vì chuyện này mà bất mãn, nhưng dù sao tâm trạng vẫn bị tác động phần nào. Quý Noãn mím môi, muốn đẩy anh ra, cô mở miệng cáu: "Em đói bụng, muốn đi ăn, anh buông ra."

Kết quả chẳng những cô không thể thoát khỏi ngực anh, ngược lại cơ thể còn bị lùi về sau mấy bước.

Đợi khi cô phản ứng lại, lưng của côđã dựa lên cửa phòng làm việc.

Vừa rồi tay người đàn ông này còn ôm bên hông, nay lại chống trên cánh cửa sau tai cô.

Trong phút chốc, trái tim Quý Noãn co lại, nhưng cô vẫn cố lên giọng, giận dỗi nói ra giới hạn cuối cùng của mình: "Mặc Cảnh Thâm, anh làm gìđấy! Em đói bụng, em muốn ăn cơm! Nếu anh không có thời gian thìđể em tựđi!"

"Muốn nói gì thì nói cho rõ ràng, anh chẳng thểđể em nổi giận đùng đùng màđi ra ngoài như vậy được." Mặc Cảnh Thâm cúi đầu nhìn gương mặt Quý Noãn, thong thả nói: "Tâm trạng em bất ổn, nếu không làm vậy, sao anh có thể nói chuyện đàng hoàng với em?"

"Em không cần anh phải nói với em cái gì! Vừa rồi không phải bảo em cho anh hai tuần sao? Em không phản đối tức làđãđồng ý, anh còn muốn gì nữa?" Bây giờ Quý Noãn không muốn nói chuyện với anh trong khoảng cách gần như vậy.

"Vợ của anh hiện giờ là em, sau này cũng chỉ là em."

Giọng điệu anh lạnh lùng điềm tĩnh, nhưng vẻ nghiêm túc trong đó lại khiến người ta không thể bỏ qua.

Quý Noãn lập tức im bặt, mím môi nhìn anh.

Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy dáng vẻ rõ ràng ấm ức mà không chịu nói của cô thì lặng lẽ thở dài một hơi. Anh cúi đầu hôn lên môi cô một cái, rồi dừng lại trên đó, khàn giọng nói khẽ: "Bà Mặc, tuy rằng ghen tuông chứng tỏ em rất quan tâm anh, nhưng nếu vì vậy mà khiến em chịu ấm ức, anh sẽ rất đau lòng."

Quý Noãn trừng anh.

Sợ em đau lòng mà còn muốn em nhẫn nhịn suốt hai tuần lễ hả?

Mặc Cảnh Thâm chợt cười trầm thấp, kề bên môi cô, nói khẽ: "Một tuần lễ, nhé?"

Quý Noãn: "…"

Chẳng lẽ người đàn ông này đọc được suy nghĩ sao?

Dù sao Quý Noãn cũng không phải là người ngang ngạnh: "Một tuần lễ thì một tuần lễ, anh nói được phải làm được đấy. Mấy ngày tới, anh không được có bất kỳ tiếp xúc tay chân nào với cô ta! Cho dù là lúc họp, cô ta đưa tài liệu cho anh, hai người cũng không được chạm tay nhau!"

Mặc Cảnh Thâm không nhịn được cười: "Được."

Lúc này Quý Noãn mới dịu xuống, không chống cự nữa.

"Hết giận rồi?" Anh thấp giọng nói.

"Em có tức giận bao giờđâu." Quý Noãn vẫn mạnh miệng như cũ.

Mặc Cảnh Thâm cười cười: "Đi thôi."

"Đi đâu?"

"Chẳng phải em muốn đi ăn lẩu sao?"

Quý Noãn ngạc nhiên: "Bây giờđã qua một rưỡi rồi, đang trong giờ làm việc, anh đi như vậy có sao không?"

"Anh làông chủ, ai dám nói một chữ không?"

Tuy là nói vậy, nhưng Quý Noãn vẫn dời mắt về nhìn về phía cửa. Thấy Mặc Cảnh Thâm xoay người cầm áo vest bước đến, trong lòng Quý Noãn vẫn còn một vướng mắc nhỏ, cho nên cô hỏi thẳng: "Có phải thư ký An đó thích anh không?"

"Có lẽ vậy, anh không đểý lắm."

"…"

Cái này mà gọi là câu trả lời sao?

"Không phải nhà họ Mặc và gia đình cô ta rất thân sao? Chẳng phải hai người biết nhau lâu rồi à?"

"Trưởng bối giữa hai nhà Mặc – An là thâm giao nhiều đời. Thời gian anh ở trong nước lâu hơn, lúc đi Mỹ du học thì cả người nhà cũng chưa từng liên lạc, sao có thể có gì qua lại với nhà họ An?" Hiển nhiên Mặc Cảnh Thâm không muốn tiếp tục đề tài thư ký An không mấy quan trọng này nữa, giọng điệu rất lãnh đạm: "Anh từng gặp vài lần, ấn tượng không sâu. Khi anh đi công tác về thì bỗng nhiên xuất hiện một thư ký mới. Lúc đó, anh mới nhớ ra là có người như vậy."

Bình luận