Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 7: Em thích nhìn anh chằm chằm như vậy sao?


Quý Noãn điều chỉnh xong tâm trạng, lúc này mới phát hiện sau khi rời giường, cô còn chưa rửa mặt đãđứng trước mặt anh.

Cô lúng túng vội giơ tay cào tóc, che mặt quay người vào phòng tắm.

Mặc Cảnh Thâm nhìn dáng vẻ ngượng ngùng không tự nhiên của cô, ánh mắt sâu lắng tao nhã khẽ chuyển động: "Không phải ngày đầu mới cưới, cũng đâu phải lần đầu anh thấy bộ dạng mới ngủ dậy của em, che cái gì chứ?"

Chuyện này không liên quan đến việc cô kết hôn bao lâu! Mà là vì trước nay Quý Noãn không hề có cảm giác mình đã kết hôn!

Cô không giải thích, chạy vào phòng tắm kiểm tra xem ngủ dậy mắt có bị sưng không. Đến khi cô cúi đầu thì mới phát hiện trong phòng tắm của anh không cóđồ dùng cá nhân của cô.

Sau chuyện tối qua, cô không biết Mặc Cảnh Thâm có dọn luôn đồ cá nhân của anh về phòng ngủ chính hay không.

Cô quyết định nhân lúc Mặc Cảnh Thâm đã rời phòng, chạy về phòng ngủ chính, mở tủ phòng tắm, cầm ít sữa rửa mặt hay dùng chuyển qua phòng anh.

Như vậy dù anh ở phòng nào cũng bị cô chiếm giữ! Để xem anh có thể trốn đi đâu!

Quý Noãn thay đồ rồi xuống lầu ăn sáng.

Trên bàn là món bánh mì trứng sữa mà cô yêu thích.

Vừa ngồi xuống, Mặc Cảnh Thâm đã nhắc chị Trần đặt một ly sữa nóng trước mặt cô.

Quý Noãn ngồi bên bàn ăn, nhận lấy ly sữa, cắn miếng bánh mì nướng, ngước mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm, rồi lại uống một ngụm sữa bò, ngước mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm.

Bữa ăn sáng này, đôi mắt cô không hề rời khỏi người Mặc Cảnh Thâm.

Chị Trần vừa dọn dẹp đồăn bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì mặt mày hớn hở, lặng lẽ kéo người giúp việc bên cạnh trở về phòng bếp.

Quý Noãn lại cắn một miếng bánh mì nướng, mứt đậu phộng dính ở khóe miệng mà không hay, ánh mắt cô vẫn nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi đối diện đãăn xong bữa sáng, đang tự nhiên xem tạp chí kinh tế.

Gương mặt lạnh lùng rõ nét, mũi cao thẳng, đường nét đẹp như tạc, hoàn mỹ không cóđiểm nào đáng chê.

Mặc Cảnh Thâm dừng tay giở tạp chí, không chút dao động nhìn người phụ nữ vẫn luôn dán mắt vào mình như thể anh sẽ bốc hơi bất kỳ lúc nào.

Quý Noãn hoàn hồn, vội giơ miếng bánh mì lên che mặt, cầm ly sữa uống một ngụm lớn.

Kết quả là cô uống vội nên bị sặc, cô liền đặt ly sữa và miếng bánh mì xuống, ho khan mấy tiếng, "Khụ khụ khụ…"

Mặc Cảnh Thâm đưa khăn giấy cho cô, thấy cô ho dữ dội, liền tự tay giúp cô lau mứt đậu phộng ở khóe miệng: "Từ hôm qua em cứ là lạ, thích nhìn chằm chằm anh vậy à?"

"Khụ… khụ khụ…"

Thật ra Quý Noãn không sặc đến mức như vậy, nghe anh nói liền cốý ho thêm vài tiếng.

Lúc này, chị Trần vội ra khỏi phòng bếp: "Bà chủ làm sao vậy? Sao lại ho dữ thế này?"

"Khụ khụ, không có gì, tôi bị sặc sữa thôi…"

"Không sao là tốt rồi. À, hôm qua cô Mộng Nhiên nói hôm nay muốn tới Ngự Viên ở. Tôi có cần phải làm thêm một phần cơm cho côấy không?"

Quý Noãn vẫn không thay đổi sắc mặt, ho tiếp mấy tiếng, rồi quay sang nói: "Chị Trần, chị dọn dẹp lại phòng em gái tôi thường ởđi, sau này đừng để nó ngủ lại Ngự Viên nữa."

"Nhưng hôm nay cô Mộng Nhiên muốn qua đây…"

"Tôi sẽ nói rõ với nó. Ngự Viên không phải nhà họ Quý, nó thường xuyên ra vào nơi này không tiện."

Chị Trần nghe vậy, trong lòng cảm thấy vô cùng thoải mái.

Trước kia, chị thấy cô Hai nhà họ Quý này hay ở lại Ngự Viên, suốt ngày hỏi ông Mặc thích gì, thường xuyên thăm dò hành tung của ông chủ, không hề xem mình là người ngoài, thật sự khiến người khác không ưa.

Chị Trần không chậm trễ, chạy nhanh đi thu dọn phòng khách.

Đột nhiên, chiếc di động Mặc Cảnh Thâm đặt trên bàn ăn rung nhẹ một cái.

Quý Noãn nghĩ là tin nhắn linh tinh của 10086, lại thấy Mặc Cảnh Thâm đang xem bài tổng kết bằng tiếng Anh trên tạp chí kinh tế, không đểý tới điện thoại, cho nên cô nhìn thoáng qua hàng chữ trên màn hình. Vừa nhìn thấy vài chữ trên màn hình, cô liền cầm di động của anh lên.

136xxxxx: "Anh Cảnh Thâm, anh đừng giận chị em nhé! Em không ngờ tối hôm trước chịấy lại chuốc thuốc anh. Chịấy định đưa người phụ nữ khác lên giường anh, em khuyên mãi mà chịấy không nghe. Hai người cứ hành hạ nhau như vậy, sẽ có kết quả tốt sao? Em rất thương chịấy nhưng lại càng cảm thấy không đáng thay cho cho anh!"

Đọc xong tin nhắn, Quý Noãn nhướng mày.

"Nhiều người biết số di động của anh lắm à?" Quý Noãn ngước mắt lên.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, tiện tay đặt tờ tạp chí sang bên.

"Nhiều người là em nói ai?"

Quý Noãn nhớ không có mấy người biết sốđiện thoại riêng của Mặc Cảnh Thâm, và anh càng không dễ nói cho người ngoài biết được.

"Em không nghĩ Mộng Nhiên lại quan tâm đến chuyện tình cảm của chúng ta như vậy. Vì chuyện của em mà thường xuyên nhắn tin cho anh." Quý Noãn cười, ánh mắt lộ ra vẻ ghen tuông rõ rệt.

Mặc Cảnh Thâm nhìn vẻ mặt bực bội cố nén của cô, hỏi lại: "Không phải em là người đưa số của anh cho cô ta sao?"

"…"

Hình như, đúng là có chuyện như vậy…

Quý Mộng Nhiên thường xuyên nghịch di động của cô, không biết từ lúc nào cô ta đã lén nhớ sốđiện thoại riêng của Mặc Cảnh Thâm. Trước kia Quý Noãn có bao giờ chúýđến vấn đề này.

"Cô ta nhắn, nhưng anh không xem." Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt đáp.

Quý Noãn nghe vậy, vô thức nhìn xuống, phát hiện có mấy chục tin nhắn chưa đọc tới.

Ngoại trừ một sốít tin nhắn công ty gửi đến, đúng là có rất nhiều tin Quý Mộng Nhiên gửi, đều hiện thị chưa đọc.

Cô tiện tay mở xem, nội dung cơ bản đều là sắm vai em gái tử tế. Ngoài mặt cô ta nói tốt cho chị mình, nhưng thực tế lại bảo Quý Noãn không hiểu đạo lý, lập dị và cay nghiệt.

Đúng làđầy dã tâm!

Mặc Cảnh Thâm thấy côđột nhiên im lặng, lãnh đạm nói: "Nhỏ tuổi không có nghĩa làđơn thuần. Dù ruột thịt em cũng không nên tin tưởng hoàn toàn. Em sớm nhìn ra cũng không phải là chuyện xấu."

Quý Noãn kinh ngạc nhìn người đàn ông dường nhưđã sớm biết tất cả.

Thảo nào mỗi lần Quý Mộng Nhiên tới đây ở, Mặc Cảnh Thâm rất ít khi về nhà. E rằng anh đã nhìn thấu dã tâm của Quý Mộng Nhiên từ lâu.

Lẽ ra mình phải tỉnh ngộ từ mười năm trước! Sao lại rộng lượng vậy chứ!

Quý Noãn gõ mạnh mấy cái lên đầu mình, kết quả chạm vào vết thương hôm qua, cô kêu "A" một tiếng, đau đến mặt mày nhăn nhúm.

Mặc Cảnh Thâm liền đứng dậy đi tới, gạt tay cô ra, nhìn cái trán vẫn còn hơi sưng đỏ, cau mày: "Còn chưa đủđau à? Phải làm nó nặng hơn thì em mới vừa lòng đúng không?"

Quý Noãn ngước lên, dùđau chảy nước mắt, nhưng vừa thấy gương mặt nghiêm nghị của anh thì cô lộ vẻăn năn: "Em không bao giờđể người khác tùy tiện ở lại Ngự Viên nữa đâu. Có phải trước đây em gây rất nhiều phiền toái cho anh, đúng không?"

"Những chuyện liên quan đến em đều không phải phiền toái. Mấy việc này em tự quyết định đi." Mặc Cảnh Thâm giữđầu cô, kiểm tra vết thương trên trán, quay sang gọi người giúp việc tới: "Mang thuốc tối qua của côấy tới đây."

Bình luận