Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 68: Ừ, phòng làm việc, thì sao?


Nơi này cách Quốc tế Oran không xa, khi trở về cũng chỉ mất vài phút. Buổi sáng Mặc Cảnh Thâm đích thân khao thưởng dạ dày cô, bây giờ cô mời ông xã mình đi dùng bữa trưa xem nhưđáp lễ.

Nhưng không biết bây giờ Mặc Cảnh Thâm có bận hay không.

Lên đến tầng trên cùng của công ty, cô ra khỏi thang máy, lại không ngờ vừa đúng lúc nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm đi từ phòng làm việc ra. Ánh mắt cô và anh chạm vào nhau.

Cơ thể cao lớn của anh đứng trước cửa phóng, kéo một cái bóng thật dài trên đất. Anh đẹp trai tuấn tú, áo sơ mi màu xám đậm ôm lấy nửa thân trên cao gầy, nút cổáo mở ra hai chiếc, ánh nắng chiếu lên xương quai xanh tạo ra một vệt bóng nhỏ màu đen, sắc da hoàn hảo, khuôn mặt cao quý lạnh lùng, điềm đạm ung dung.

Giây phút nhìn thấy Quý Noãn, Mặc Cảnh Thâm chầm chậm nhướng mày. Khuôn mặt lạnh lùng cũng trở nên dịu dàng, môi nhếch thành một hình cung nhỏ, như cười như không.

Chỉ mới hơn hai tiếng không gặp, thế mà thấy anh vừa khẽ cười thì trái tim cô lại như muốn nảy lên ngay lập tức.

Chẳng lẽ do vừa rồi ở bệnh viện, cô nhìn thấy dáng vẻ ngoài nóng trong lạnh của Tần TưĐình, dù chỉ là người đứng xem mà cô còn suýt bị rét lạnh tổn thương. Cho nên bây giờ vừa nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm, cô chỉ muốn mau mau nhào vào lòng anh để sưởi ấm ư?

Quý Noãn bước tới, vừa định lên tiếng, thì Mặc Cảnh Thâm đã dời mắt đi, nói với người phụ nữ mặc vest trông có vẻ trí thức chuyên nghiệp bên cạnh: "Dựán thiết kế này cứ dựa theo những gì chúng ta đã bàn bạc lúc nãy mà tiến hành, có vấn đề gì thì liên lạc với tôi."

Người phụ nữđứng bên cạnh anh cười đoan trang ưu nhã: "Vâng, Mặc tổng."

Dứt lời, người phụ nữđi thẳng về phía thang máy. Khi đi ngang Quý Noãn, cô ta còn lịch sự mỉm cười.

Quý Noãn biết các bộ phận trong tập đoàn Mặc thị có không ít cả nam lẫn nữ, cô cũng chẳng lấy làm lạ nếu như trong công ty anh có kiểu phụ nữ khiến người khác nhìn không rời mắt thế này. Tuy nhiên cô vẫn không nhịn được mà quay đầu nhìn thêm một cái.

Khí chất của người phụ nữ này rất đặc biệt, vừa tự tin lại vừa duyên dáng, tuổi tác chắc khoảng hai mươi hai, hai mươi ba. Lúc đi ngang qua, trên người cô ta tỏa ra mùi thơm nhẹ, là loại mùi thơm của nước hoa Pháp vừa sang trọng vừa tao nhã, rất đẳng cấp.

Điều khiến cho Quý Noãn chúý hơn chính là thân phận của người phụ nữ này.

Thư ký, thư ký Tổng Giám đốc.

Cửa thang máy mở ra rồi đóng lại. Quý Noãn vốn định mời Tổng Giám đốc Mặc cùng nhau đi ăn trưa, nhưng khi cô mở miệng ra lại là: "Lúc trước không phải anh nói vị trí thư ký còn trống sao? Anh có thư ký mới lúc nào mà sao em không nghe nói gì?"

Cô vừa dứt lời, Mặc Cảnh Thâm đã xoay người mở cửa phòng làm việc sau lưng ra, vô cùng tự nhiên ôm Quý Noãn đến gần, dẫn vào phòng.

"Mấy ngày trước anh không ở trong nước, Tập đoàn Shine bên Mỹđãđiều thư kýđến đây. Vị trí quản lý và vị trí thư ký cấp cao không thể bỏ trống quá lâu, nên nhà họ Mặc điều người từ Shine đến đây cũng không phải chuyện lạ."

Quý Noãn im lặng, không đáp lại ngay.

"Sao thế?" Vẻ mặt anh ấm áp, thấp giọng hỏi.

"… Không sao cả, em chỉ tùy tiện hỏi một câu thôi. Đột nhiên phát hiện bên cạnh chồng mình xuất hiện một người phụ nữ giỏi giang xinh đẹp, em chẳng thể giả bộ như không thấy."

Mặc Cảnh Thâm nhìn côđầy ẩn ý: "Em đang ghen?"

"Không có! Tuyệt đối không có!"

Anh cười khẽ, giơ tay lên nhéo mũi cô: "Bà Mặc chính là người phụ nữ xinh đẹp nổi tiếng nhất Hải Thành, vậy mà bây giờ lại đứng đây tán dương người phụ nữ khác xinh đẹp, không phải ghen thì là gì, hửm?"

Mi tâm Quý Noãn bỗng nhíu lại, chuyện này mà anh cũng nhìn ra được?

Rõ ràng chỉ là quan hệ công việc, nhưng nhìn vẻ mặt mỉm cười vừa rồi của thư ký kia, đột nhiên cô có cảm giác không thoải mái.

"Anh là cấp trên, cô ta là cấp dưới, chẳng qua em chỉ tùy tiện hỏi thôi." Quý Noãn mạnh miệng, xoay người muốn tránh khỏi lòng anh.

Mặc Cảnh Thâm không để cô trốn tránh, dắt cô ra sau bàn làm việc, ôm cô ngồi trên đùi. Tay anh xoa xoa eo cô, khóe môi tựa như nở nụ cười.

Nhìn thế nào cũng giống như anh đang dùng ánh mắt chế nhạo cơn ghen đang lan tràn khắp cơ thể cô.

"Giờ này em đến công ty làm gì? Sao không ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn?" Giọng nói anh trong trẻo, ngữđiệu ung dung bình tĩnh cũng dịu dàng hơn nhiều trong vòng ôm ấm áp có hơi khác thường này.

"Vừa rồi em đến chỗ bác sĩ Tần lấy kết quả kiểm tra thuốc. Trên đường trở vềđi ngang qua đây, em muốn mời Tổng Giám đốc Mặc đi ăn lẩu." Quý Noãn nói rõ lý do, cốý phớt lờ mấy chữở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn của anh.

Tuy rằng buổi sáng lúc cô ngồi dậy đúng là chân mềm nhũn. Nhưng chỉ cần cô tắm một cái, nghỉ ngơi vài tiếng, thì cũng không đến mức không thể bước ra khỏi cửa được. Chẳng qua ban đêm bị anh ép buộc quá lâu, hôm nay cô mới mất hết sức lực mà thôi.

"Kết quả thế nào?"

"Thuốc em đưa không kiểm tra được điều gì bất thường, nhưng cũng không thể kết luận hoàn toàn. Hôm nào em ghé qua nhà họ Quý, tìm cơ hội điều tra thêm những loại thuốc khác." Quý Noãn vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ, đuôi mắt nhướng lên, giọng nói vẫn lộ ra chút ghen tuông nhè nhẹ: "Anh ăn cơm chưa? Có nể mặt em màđi ăn lẩu chung không?"

Mặc Cảnh Thâm xoa nhẹđầu cô, vò rối cả tóc, tựa như cười, khẽ nói: "Rõ ràng ánh mắt em viết hai chữ không vui, nếu anh không nể mặt, chẳng phải tối nay đến giường cũng không có mà ngủ sao?"

"Vậy anh xem như nể mặt em, tối nay đừng ngủ chung với em nhé." Quý Noãn giả bộ hờn giận: "Chẳng có nổi một ngày để cho người ta nghỉ ngơi sao? Đã hai ngày rồi em không được ngon giấc!"

Nhìn khuôn mặt đầy hờn giận trách cứ của cô, trái tim Mặc Cảnh Thâm lỗi nhịp. Anh lại kéo gáy cô xuống, cúi đầu hôn lên.

Dù chỉ hôn một lát rồi ngưng, nhưng suýt nữa Quý Noãn nhảy dựng lên trong lòng anh. Cô vội vã nhích ra xa một chút, khi anh lại sáp đến gần hôn, cô khẽ tiếng nói: "Đây là phòng làm việc của anh đấy…"

"Ừ, phòng làm việc, thì sao?" Tựa như anh đang cốý trêu chọc cô, trong lúc Quý Noãn nhìn chằm chằm, anh vẫn còn hôn lên môi cô hai cái. Thấy vẻ mặt tức giận của Quý Noãn, anh lại hôn tiếp.

Vừa rồi Quý Noãn còn nghe thấy thỉnh thoảng ngoài cửa có tiếng người đi ngang qua. Cho dù là phòng làm việc của Tổng Giám đốc Tập đoàn Mặc thị nằm ở tầng trên cùng, phòng thư ký và trợ lýđều ở dưới một tầng, nhưng đây là nơi công cộng, khó tránh khỏi vẫn sẽ có nhân viên lên tầng này. Cơ thể cô cứng đờ, lúc anh càng hôn càng sâu thì bất chợt há miệng khẽ cắn cô một cái.

Đôi mắt đen của Mặc Cảnh Thâm dường như tối thẫm lại khi nhìn thấy vẻ mặt vừa bối rối vừa mẫn cảm của cô gần trong gang tấc. Anh nán lại ở vành môi cô, vừa cười vừa vuốt mái tóc dài phía sau của Quý Noãn, dịu dàng thì thầm bên môi cô: "Em có biết, dáng vẻ xấu hổ của em càng khiến cho đàn ông khó mà nhịn nổi không."

Quý Noãn bị anh dán lên môi mà trừng mắt nhìn anh: "Quả nhiên tối qua em nói không sai. Sau khi anh đã nếm được mùi thì chẳng còn biết kiềm chế gì nữa!"

"Anh mà không biết kiềm chế thì em cho rằng hôm nay em có bản lĩnh ra khỏi cửa sao?"

"…"

Đúng là không thể tiếp tục chủđề này mà!

Bình luận