Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 659: Con bé là bảo bối của nhà họ tiêu, ai cho phép cô làm nhục


CON BÉ LÀ BẢO BỐI CỦA NHÀ HỌ TIÊU, AI CHO PHÉP CÔ LÀM NHỤC

“Cái gì? Mày…” Trong tích tắc, sắc mặt tái mét của Quý Hoằng Văn đông cứng lại, ánh mắt như đóng băng, ông giơ tay lên ôm ngực, khó tin nhìn Quý Mộng Nhiên đang quỳ dưới chân.

Tất cả người trong nhà họ Quý đều biết Quý Hoằng Văn căm hận Thịnh Dịch Hàn thế nào. Dịp Tết nhiều năm trước, Quý Noãn ở nhà một mình suýt nữa bị Thịnh Dịch Hàn cưỡng bức. Đây là điều đại kỵ trong nhà họ Quý, không ai dám nhắc đến. Bởi vì ai cũng hiểu rõ Quý Hoằng Văn luôn hối hận khôn nguôi vì chuyện này, lại cũng rất nhạy cảm và ghê tởm. Hơn nữa chỉ vì sơ suất của ông mà suýt nữa gây họa cho Quý Noãn, nên đã buồn phiền rất nhiều năm.

Quý Noãn hiểu rõ rằng mình nói ra sự thật như vậy thì sẽ tạo ra tác động lớn như thế nào, nhưng cô vẫn nói.

Có những người cứ tự dồn mình đến bước đường cùng, không thể oán trách người khác.

“Ba, cô ta nói láo, tất cả là nói láo. Hai ngày hôm nay con đều ở trong nhà họ Quý, ba biết lúc nào con cũng ở trong nhà mà… Đêm hôm trước con cũng ở nhà, không hề xuất hiện, cũng không có ở nơi xảy ra sự việc như cô ta nói. Sao cô ta lại vu oan cho con như vậy. Ba, đều là giả, ba đừng tin lời Quý Noãn… Ba, con xin ba… A!”

Tiếng gào khóc của Quý Mộng Nhiên còn chưa dứt thì cô ta đã bị Quý Hoằng Văn đạp một cước ngã lăn ra sàn.

Quý Mộng Nhiên như không cảm thấy đau, vội vàng bò dậy về phía ông: “Ba… ba… con không có…”

“Mày dám dùng thủ đoạn tàn ác như thế mà đối xử với Quý Noãn sao? Cho dù thế nào thì cả hai đứa cũng đều là con gái Thanh Lâm sinh ra, là chị em cùng mẹ! Tại sao mày lại đối xử với chị của mình như vậy? Thằng Thịnh Dịch Hàn kia trước đây có ý đồ đen tối với Quý Noãn nên tao mới đuổi nó ra khỏi nhà họ Quý. Bây giờ nó rắp tâm hãm hại người nhà họ Quý, mày đi theo làm ăn với nó thì thôi đi, bây giờ lại còn dám mang Quý Noãn lên giường nó à?!” Giọng Quý Hoằng Văn tức giận kèm theo hơi thở gấp gáp: “Mày làm sai hết lần này đến lần khác, mỗi một sai lầm đều không thể tha thứ. Nhưng tao nhìn ra được, Quý Noãn nghĩ đến công ơn nuôi dưỡng của nhà họ Quý nên không hề ra tay với mày, cũng không dồn ép mày đến bước đường cùng, thậm chí chỉ cần mày đừng động vào nó thì công việc ở phòng giao dịch của mày sau này cũng cứ yên ổn mà tồn tại. Vậy mà hết lần này đến lần khác mày làm hại nó!”

“Ba, không phải như vậy đâu… Con không chuốc thuốc cho cô ta… Không phải con…” Quý Mộng Nhiên vẫn còn giãy giụa, khóc nghẹn bật dậy quỳ gối bên chân Quý Hoằng Văn, ôm chặt lấy chân ông: “Nếu quả thật con chuốc thuốc cô ta thì làm sao bây giờ cô ta về nhà họ Quý được…”

Quý Noãn lạnh lùng nhìn Quý Mộng Nhiên: “Vì sao hôm nay cảnh sát lại đến chặn cửa nhà họ Quý, cô còn chưa hiểu rõ sao? Cô đưa tôi đến giường của Thịnh Dịch Hàn, chuốc thuốc cho chúng tôi, thậm chí còn bố trí mấy ký giả chầu chực ngoài cửa, chỉ chờ cơ hội là chụp ảnh chúng tôi đang trên giường để hủy hoại tôi. Cô làm như vậy thì hẳn cũng đã nghĩ đến cái giá phải trả. Dù sao thì, cô dùng cách này hủy hoạt tôi thì cũng sẽ liên lụy đến Mặc Cảnh Thâm, chắc chắn anh ấy sẽ không bỏ qua cho cô. Cô biết rõ mình không có được tương lai gì tốt đẹp nên muốn kéo tôi cùng chết chung, để khi tôi bị truyền thông khui hình ảnh lăn lộn trên giường với Thịnh Dịch Hàn thì danh dự của cả tôi và cô đều bị hủy hoại. Đúng không?”

“Điều duy nhất cô tính toán sai là khi còn trong phòng, tôi đã đánh cho Thịnh Dịch Hàn ngất xỉu. Cô còn sai hơn nữa là Mặc Cảnh Thâm đã đến để đưa tôi đi kịp thời. Nếu không thì một kế hoạch hủy hoại lẫn nhau kín kẽ như vậy đúng là rất lợi hại mà, một mũi tên trúng hai đích!”

“Cô đừng nói nữa!!!” Quý Mộng Nhiên gân cổ gào lên: “Quý Noãn! Tôi hận cô! Cô im đi… Không cho phép cô nói nữa!”

Nước mắt Quý Mộng Nhiên giàn giụa trên mặt: “Ba, không phải như vậy, chỉ là hiểu lầm…” Cô ta còn chưa nói dứt câu thì đã bị Quý Hoằng Văn dùng chân hất ra, đạp thêm một cái. Cô ta lảo đảo ngã nhào ra đằng sau, vô cùng chật vật.

Quý Hoằng Văn tái mặt, lạnh lùng chỉ vào mặt cô ta, nói: “Mày đúng là độc ác táng tận lương tâm! Tao vốn chỉ nghĩ mày là đồ vô dụng, nhưng thật không ngờ mày còn làm được những chuyện cực kỳ ngu xuẩn như thế này!”

“Không phải vậy đâu, ba…”

“Mày im ngay! Bây giờ tao chỉ muốn cảnh sát mau đưa mày đi. Đời này Quý Hoằng Văn này sẽ không bao giờ thừa nhận một đứa con gái như mày nữa!” Quý Hoằng Văn đứng lên, không thèm đoái hoài đến cô ta, cau mày đưa mắt nhìn Quý Noãn: “Noãn Noãn, Mặc Cảnh Thâm chạy đến kịp lúc không? Con không sao chứ?”

“Con không sao, chỉ có Thịnh Dịch Hàn gặp chuyện không may thôi. Vì tự vệ nên con lấy gạt tàn đánh anh ta ngất xỉu, nghe nói bây giờ vẫn hôn mê trong bệnh viện chưa tỉnh dậy.” Quý Noãn lạnh lùng nói.

Quý Hoằng Văn nhắm mắt lại như muốn nén cơn giận rồi thở hắt ra một hơi thật dài: “Cả hai đứa đều là con gái của ba, mang họ Quý hay không mang họ Quý thì có quan hệ gì đâu? Đứa con gái mang họ Quý thật sự thì lại điên đến mức này!”

Tiếng khóc của Quý Mộng Nhiên lại vang lên một lần nữa, cô ta kêu gào khản cổ: “Cũng vì từ nhỏ ba luôn thiên vị Quý Noãn nên con mới càng ngày càng ghét cô ta! Chuyện đến nước này, chẳng lẽ không phải là lỗi của ba sao?”

“Mày còn dám nói ba thiên vị à? Từ khi nhỏ đến bây giờ mày đã nhắc đi nhắc lại chuyện này, ba cũng đã nhắc nhở mày nhiều lần, ba chưa từng thiên vị ai trong hai chị em chúng mày, thậm chí có gì tốt đẹp Quý Noãn cũng vẫn nhường cho mày. Mày còn muốn thế nào nữa?”

“Ba còn nói được như thế à. Chẳng phải vì Quý Noãn giống mẹ, nên ba càng thiên vị cô ta hơn sao? Ba nói đi?” Quý Mộng Nhiên khản giọng hét.

“Kể cả con bé có giống Thanh Lâm đi nữa thì dù sao mày cũng là con gái tao, tao có cần thiết phải thiên vị như vậy không?” Quý Hoằng Văn tiếp tục quở mắng.

Quý Mộng Nhiên hoảng loạn ngồi dưới đất, lập tức nở nụ cười lạnh: “Vậy đấy, chính ba cũng thừa nhận, cô ta rất giống mẹ. Nếu không phải vì chuyện này thì sao ba cam lòng nuôi dưỡng con gái của người ngoài chứ! Con thật sự nghi ngờ không biết mẹ con mang thai của dòng giống cặn bã nào, đến cả ba ruột của mình là ai cũng không biết thì có cái gì mà ngang ngược vênh váo. Nhà họ Quý chúng ta cho cô ta ăn, cho cô ta mặc. Nếu không có ba và nhà họ Quý thì chỉ sợ cô ta đã chết đói từ lâu rồi. Cái đồ cặn bã này sao lại dám tranh giành nhà họ Quý với con, tại sao…”

Một giọng nói trầm thấp nghiêm nghị bất chợt vang lên ngoài cửa: “Kể cả không có nhà họ Quý, thì chỉ cần trước đây mẹ con bé đưa nó về nhà họ Tiêu thì bây giờ con bé cũng là bảo bối của nhà họ Tiêu, ai cho phép cô dám sỉ nhục con bé?”

Quý Mộng Nhiên nghẹn họng, ngước mắt nhìn cửa chính nhà họ Quý bị đá văng ra, một người đàn ông hơn năm mươi tuổi bước vào.

Nếu cô ta nhớ không nhầm, đây chính là Chủ tịch Tập đoàn Lăng Tiêu, Tiêu Chấn Quân.

Quý Noãn nghe thấy những lời này thì sống lưng cũng cứng đờ, quay sang thì nhìn thấy ông Tiêu đang bước qua cửa chính nhà họ Quý.

Ngay khi nhìn thấy Tiêu Chấn Quân, sắc mặt giận dữ tái mét của Quý Hoằng Văn lại càng tái hơn. Ông lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông trạc tuổi mình.

Bình luận