Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 64: Có khóc cũng không dừng lại được đâu


Hai gò má Quý Noãn đỏửng, mái tóc dài xõa lòa xòa trên ghế sofa, bị anh hôn đến cả người nhũn như một vũng nước.

Mặc Cảnh Thâm nhìn bộ dạng của cô mà mỉm cười bên tai cô rồi hôn lên đó: "Tối qua em cầu xin anh ầm ĩ, bây giờđịnh qua cầu rút ván hả?"

Quý Noãn trừng anh, cúi đầu cắn vào ngón tay anh.

Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm càng tối đi, không những không rút tay về, mà ngược lại còn nhân lúc cô không nỡ lòng cắn mạnh mà duỗi thẳng vào miệng cô: "Em xác định tối nay chỉ cắn mỗi chỗ này?"

Quý Noãn cầm gối ôm trên sofa nện mạnh vào mặt anh, anh mỉm cười néđi, sau đóđè cô xuống sofa không cho động đậy.

"Lưu - manh!"

"Trước giờ anh chưa từng nói mình là chính nhân quân tử, trước mặt bà Mặc lại càng không có khả năng đó." Anh vuốt ve khuôn mặt đỏửng của cô.

Anh lại hôn tiếp. Quý Noãn nghĩ tới chữ"cắn" mà anh vừa nói, thế là dứt khoát há miệng ra cắn anh.

Kết quả, nhát cắn này của côđã biến nụ hôn vừa vuốt ve an ủi, vừa kiên nhẫn ban đầu trở thành nụ hôn mưa to gió lớn, lại thêm vài phần áp chế.

"Noãn Noãn." Anh thì thầm bên tai cô.

Quý Noãn đã bị anh hôn đến đầu váng mắt hoa, ngay cả sức phản kháng ban đầu cũng dần cạn kiệt. Nghe thấy anh khàn giọng gọi tên mình thì cô lập tức ngước lên nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh.

Mặc Cảnh Thâm trầm thấp gọi tên cô, rồi bỗng nhiên trong lúc cô mơ màng, anh nắm lấy bàn tay của côđặt xuống thân dưới của mình.

Mặt Quý Noãn nóng bừng lên, vội vàng muốn rụt tay về, nhưng lại bị anh cương quyết đè lại, hoàn toàn không thể giãy khỏi tay anh.

"Mặc Cảnh Thâm, sau khi anh ăn mặn thì không biết tiết chế phải không… Bỏ tay ra! Đừng… A!"

Hơi thở của anh rất nóng, trong đêm khuya yên tĩnh chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh kề sát khóe môi cô: "Anh nghĩ trước đây mình đãđủ thanh tâm quả dục rồi."

Ý là bây giờ anh không cóýđịnh tiếp tục thanh tâm quả dục nữa?

Động tác hôn lên cần cổ của anh làm Quý Noãn run rẩy cả người: "Anh, anh… Chẳng lẽ trước khi kết hôn… Anh không cùng những người phụ nữ khác…"

"Đàn ông nào cũng có nhu cầu sinh lý bình thường, chẳng qua khả năng kiềm chế của anh mạnh hơn những người khác mà thôi."

"Vậy…" Quý Noãn nằm dưới người anh, giọng nói cũng khàn đi rất nhiều: "Vậy anh kiềm chế tiếp đi… Dù sao tối qua cũng mới…"

"Không được." Anh cười khàn, rồi hôn lên tai cô một cái.

Quý Noãn trừng anh: "Tại sao không được? Vừa rồi anh mới nói khả năng kiềm chế của anh mạnh hơn những người khác mà. Bây giờ em vẫn còn đau lắm, em nghỉ ngơi một đêm được không?"

"Đối mặt với em, hai chữ này hoàn toàn vô hiệu."

Câu nói trầm thấp vừa thốt ra, Quý Noãn lại bị hôn lần nữa.

Cùng lúc đó, tay của cô cũng được anh buông ra. Cô vừa mới thở phào lại đột nhiên bị bế bổng lên.

Cô vô thức kêu khẽ một tiếng rồi đưa tay nắm lấy vai và cánh tay anh. Côđã bị hôn đến thần hồn điên đảo, vừa định mở miệng lại bị anh cúi xuống lấp kín cánh môi, chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào.

Quý Noãn đẹp thìđẹp, cơ thể cũng mảnh mai mềm mại, nhưng vì quá gầy nên cũng không được xem như cái kiểu gợi cảm kia. Tuy vậy trước mặt đàn ông, cô vẫn sở hữu một loại quyến rũ chết người.

Khi bị bế vào phòng ngủ rồi ném lên giường, quần áo cô mặc sáng nay chỉ còn lại phân nửa.

Anh hôn lên cằm, cổ, xương quai xanh của cô, sau đó dần dần hôn xuống nơi mềm mại phía dưới.

Không biết có phải vì trong phòng mở nhiệt độđiều hòa quá cao hay không, mà cô cảm thấy ngay cả bàn tay anh mơn trớn thắt lưng trắng nõn của cô cũng có thể kích thích cô bất giác run rẩy.

Giờ khắc này, cô rất tỉnh táo, anh cũng thế.

Cô vịn vào vai anh, cảm nhận được nhiệt độ trên người anh, không kìm được mà khẽ xin tha: "Cảnh Thâm…"

Người đàn ông càng đè chặt hơn vì tiếng gọi này.

Tay anh bắt đầu dần dần thăm dò phía dưới của cô, sắp sửa phá bỏ phòng tuyến cuối cùng.

Quý Noãn hoàn toàn không cách nào khống chế trong vòng tay anh, khẽ kêu lên: "Đừng…Đừng mà…"

Anh lại hôn cô, chặn lại tiếng rên khẽ từ miệng cô, dịu dàng như dụ dỗ.

Anh không hềđể cô có cơ hội thở dốc.

Cô nghe thấy anh cười khẽ bên tai: "Có khóc anh cũng không dừng lại được đâu."

Dưới tầm mắt anh, Quý Noãn không chịu nổi mà quay đầu đi, tay vẫn bấu chặt vào vai anh, bất an giật giật.

"Mặc Cảnh Thâm, anh thật là…" Cô gần như nghẹn ngào, nói cũng không được trôi chảy.

Cô dứt khoát quay mặt lại, vùi đầu vào cổ anh, cả người mềm nhũn.

Một cái tay khác của anh đồng thời sờ soạng khắp người cô, mang theo từng đợt lửa cháy và rung động.

Quý Noãn bị giày vòđến nỗi dây thần kinh toàn thân đều đang kêu gào. Cô cảm thấy mình sắp điên rồi.

Bị anh trêu chọc thành thế này, tình trạng của cô bây giờ và tối qua gần như giống nhau. Cô chỉ muốn trực tiếp đè anh xuống giường, bảo anh như thế này làđang cốý lề mề hành hạ cô!

Vừa rồi cô cứ kêu gào muốn nghỉ ngơi, còn bây giờ rõ ràng là anh đang muốn ép cô cầu xin anh.

Quý Noãn cắn môi, im lặng chịu đựng, nhưng Mặc Cảnh Thâm lại cố tình không cho cô dễ chịu, ép cô mở cánh môi bằng nụ hôn, rồi cạy mở hàm răng cô ra. Quý Noãn dần dần không kìm được mà rên rỉ giữa bờ môi của cả hai.

Ngón tay… dừng lại…

Nhẹ nhàng khuấy động, mang theo sóng to gió lớn.

Quý Noãn vô thức muốn né tránh, nhưng không thể tránh được.



Cho đến khi anh rốt cuộc không trêu cô nữa, nháy mắt đâm mạnh vào nơi sâu nhất.

Quý Noãn nức nở một tiếng rồi cắn vào vai anh.



Quả nhiên, người đàn ông Mặc Cảnh Thâm này cuối cùng cũng đập tan những hiểu biết của cô về anh lúc trên giường.

Vẻấm áp, tao nhã và lạnh lùng của anh biến mất không còn dấu vết, ngược lại nhu cầu vô cùng mãnh liệt. Còn đâu dáng vẻ gọi là kiềm chế và thanh tâm quả dục chứ?

Sáng nay mới thay ga giường, qua đêm nay đoán chừng cô lại phải thay nữa rồi.

Côôm chặt cánh tay anh, hoàn toàn thất thủ.

Mặc Cảnh Thâm nheo đôi mắt sâu thẳm lại, khàn giọng bật cười nhìn cô, sau đó cúi xuống thì thầm bên tai cô một câu.

Quý Noãn: "… Lưu - manh!"

Mặc Cảnh Thâm nâng cằm, hôn lên gương mặt chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất của cô.

Cuối cùng, cô thều thào như kiệt sức: "Em vẫn chưa tắm…"

Mặc Cảnh Thâm hôn vào gáy cô, cười khàn: "Lát nữa rồi tắm."



Chưa đầy một lát sau, quả nhiên anh bế cô vào phòng tắm.

Kết quả, cô lại bị anh chèn ép trong phòng tắm hồi lâu!

Lúc Quý Noãn được anh bế về phòng, ga giường đãđược thay mới. Côđoán có lẽ vừa nãy nhân lúc cô ngâm mình trong bồn, anh đã về phòng thay ga khác.

Vừa chạm xuống giường là cô liền trở mình, kéo chăn đắp kín mình lại, chỉ muốn quấn mình thành một cái kén.

Vẫn chưa ngủ thì côđã bị người đàn ông vừa mới tắm xong, cả người thơm phức mùi sữa tắm giống cô vén chăn chui vào. Anh ôm lấy cơ thể trần trụi của cô vào lòng rồi đắp kín chăn lại lần nữa.

Quý Noãn nằm yên trong lòng anh, sợ lại vô tình chọc phải anh nên ngoan ngoãn vùi mặt vào ngực anh, kiên quyết bất động!

Bình luận