Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 593: Em chắc chắn có thể xuống giường với bộ dạng như thế này không?


Người cô nặng trĩu, cả người đau mỏi tưởng chết đi được, không có chút sức lực nào. Nhưng cơ thể lại sảng khoái dễ chịu, không giống như lúc thấm đẫm mồ hôi bị anh giày vò trên giường đêm qua.

Chắc hẳn anh đã tắm rửa sạch sẽ cho cô rồi, đến cả mái tóc rối bù cũng đã gọn gàng trở lại, còn có mùi thơm của dầu gội.

Có lẽ vì mở mắt ra đã phát hiện mình vẫn còn đang trong phòng khách sạn, đồng thời cảm giác được cơn đau mơ hồ khó chịu ở bên dưới, nên không cần nhớ lại, Quý Noãn cũng biết tất cả mọi chuyện xảy ra đêm qua đều là thật.

Quý Noãn mở mắt ra nhìn trần nhà và đèn trần, vẫn ngơ ngẩn, không hiểu sao mọi chuyện lại đến nông nỗi này.

Cô lại đảo mắt nhìn trời ngoài cửa sổ. Trời sắp tối, rõ ràng là cô đã lỡ chuyến bay về Hải Thành rồi.

Nhưng ý thức của cô giờ rất mơ hồ, cô giơ tay lên sờ trán, chạm phải một miếng hạ nhiệt hình chữ nhật. Cô bóc miếng dán hạ sốt xuống, nhìn một chút rồi lại nhắm mắt để làm giảm cảm giác choáng váng trong đầu, trong lòng thầm mắng Mặc Cảnh Thâm trăm nghìn lần.

Biết rõ đêm qua cô đã phát sốt lên rồi mà còn làm cả đêm. Với chuyện xảy ra đêm qua, nếu không phải mấy năm nay cô để ý rèn luyện cơ thể, kiên trì vận động nên thể chất đã khỏe hơn nhiều, thì chắc có lẽ đã bỏ mạng sau một đêm phóng túng quá độ như đêm qua rồi.

Phải dùng đến cả miếng dán hạ sốt này, hơn nữa bây giờ mới nhớ đến mình không chút sức lực nào, nên cô đoán hẳn là mình sốt cao, mà đêm qua cô còn say rượu.

Chẳng trách bây giờ cô cảm thấy mình choáng váng chóng mặt khó chịu như vậy.

Quý Noãn vẫn nằm trên giường chống chọi với cảm giác trời đất quay cuồng, nhưng dù cố gắng nửa ngày cô vẫn không thể ngồi dậy nổi. Chỉ cần cô hơi nhúc nhích là đã cảm thấy cả thế giới muốn điên đảo.

Say rượu thật là khó chịu. Cô quay đầu liếc nhìn gói thuốc giải rượu trong góc sofa. Mặc Cảnh Thâm biết cô tỉnh dậy sau khi say sẽ rất bức bối nên mua sẵn cho cô. Thế nhưng cô không chỉ không uống, mà cuối cùng còn biến thành như thế này…

Cô lại áp miếng dán hạ sốt lên đầu rồi thả tay xuống, nghiêng đầu sang một bên. Bất chợt khuôn mặt đẹp trai và bóng dáng đàn ông cao lớn xuất hiện trong tầm mắt cô.

Thấy Mặc Cảnh Thâm vẫn còn ở trong phòng, tuy anh đã mặc quần áo, nhưng vết cào đỏ ửng chói mắt trên cổ anh vẫn làm nhức mắt cô. Đây đều là vì đêm qua cô bị hành hạ kêu khóc khàn cả giọng mà phát tiết lên người anh.

Quý Noãn liền ngồi bật dậy, nhưng động tác quá nhanh quá mạnh, khiến cho cô còn chưa kịp trừng trộ thì đã đột ngột đờ người ngã ra sau. Đầu cô đập xuống gối thì không còn đau nữa, nhưng cảm giác choáng váng lại khiến cô khó chịu hừ một tiếng. Cô giơ tay lên ôm đầu, lại đau đớn rên thêm tiếng nữa.

Anh bê cốc nước thủy tinh trong tay, nhìn thấy cô ngã xuống gối như vậy thì đến gần, giọng nói trầm thấp vang lên trên đầu cô: “Nằm yên, tỉnh rồi thì uống thuốc hạ sốt đi.”

Quý Noãn liếc thấy cốc nước được anh đặt ở đầu giường, còn chưa trả lời thì anh đã đỡ người cô dậy, lấy chiếc gối mềm mại kê sau lưng cho cô, để cô tựa người vào giường, dễ dàng uống thuốc.

Quý Noãn không còn chút sức lực nào, nhìn thấy thái độ anh vẫn ngang nhiên thoải mái như chưa có chuyện gì xảy ra thì tức đỏ cả mắt.

Lại thêm những chuyện đêm qua ào ạt trở lại khiến cơn giận của cô bùng nổ. Cô không chút do dự, ngồi thẳng dậy cố sức đẩy người đàn ông đang định cho cô uống nước ra.

Nhưng cô làm gì có sức, vừa rồi còn không thể ngồi vững được. Mặc Cảnh Thâm không bị đẩy xuống giường, nhưng ly nước trong tay anh suýt chút nữa bị cô làm đổ. Anh giữ vững ly nước rồi đặt lên cạnh giường, đồng thời một tay kia cầm lấy cổ tay Quý Noãn, giữ lấy cơ thể sắp đổ của Quý Noãn.

“Sốt nguyên một ngày một đêm rồi, đừng tự phí sức nữa, em ngoan ngoãn uống thuốc đi.”

Quý Noãn ngước mắt lên nhìn dáng vẻ ung dung bình thản của anh thì lại phát hỏa, hít thở vài lần mới nói ra được một câu trọn vẹn, vừa lạnh lùng vừa cố nén giận: “Anh còn biết tôi sốt một ngày một đêm sao? Vậy sao đêm qua anh vẫn không chịu dừng lại? Tôi đã cầu xin anh như vậy mà anh cũng không chịu dừng! Anh muốn tôi chết phải không?”

Anh ngồi xuống bên mép giường, nhìn ánh mắt như sắp đóng băng của cô, chạm vào gò má nóng hầm hập như đang dỗ dành. Anh thoáng nở nụ cười, ấm áp nói: “Em càng cầu xin thì anh càng không thể khống chế được chính mình. Xin lỗi, sau này anh sẽ nhẹ hơn một chút.”

“Anh còn muốn sau này?” Ánh mắt Quý Noãn lạnh lùng cắt ngang người anh. 

Một đêm phóng túng, hiện tại trên người Quý Noãn không có mảnh vải nào. Cô thấy Mặc Cảnh Thâm đã ăn mặc nghiêm chỉnh thì máu nóng lại càng sôi trào, cô mấp máy môi, ngoài mắng chửi ra thì không còn muốn gì nữa.

Sau này?

Chắc chắn không có sau này!

Cô đang định đánh người thì anh đã nhét thuốc vào miệng cô. Vị đắng lập tức tràn ra khắp trong miệng, anh cũng lập tức kề ly nước bên miệng cô.

Quý Noãn không thể không nhanh chóng uống nước để nuốt thuốc xuống.

Nhưng cổ họng vẫn còn đau, bây giờ lại uống không ít nước nên lập tức bị sặc. Cô ho khan vài tiếng, anh liền đặt tay lên lưng cô vỗ nhẹ nhàng vài cái. Dù anh có nhẫn nại thì cũng không thể xóa được hành động cưỡng ép tối qua được đâu.

Hôm qua vật lộn như vậy, quần áo của Mặc Cảnh Thâm trên sofa đã không thể mặc được nữa. Bộ quần áo bây giờ của anh chắc là có người đưa đến. Thấy bây giờ anh đã ăn mặc nghiêm chỉnh, lại nhớ đến cử chỉ xâm lược đàn áp không thể ngăn cản được của anh đêm qua, Quý Noãn hắng giọng vài cái rồi nghiêng đầu đi ho tiếp, không muốn nhìn mặt anh nữa.

“Lúc sáng anh mới gọi bác sĩ đến đây kê thuốc cho em. Em mới tắm nước ấm lại bị dính mưa thu, bị nhiễm lạnh quá nhanh nên mới sốt cao mãi không hạ được. Uống thuốc đúng giờ và nghỉ ngơi nhiều, hết sốt là sẽ khỏe thôi.” Tay của anh vẫn dán lên lưng cô, lúc Quý Noãn ho khan thì lại vỗ về.

Quý Noãn muốn vùng khỏi anh, muốn đi xuống giường, nhưng động tác nhẫn nại dịu dàng không ngừng của anh vẫn vững vàng giữ cô lại trên giường, không để cho cô dễ dàng rời khỏi.

“Em chắc chắn có thể xuống giường với bộ dạng như thế này không?” Giọng nói của anh đều đều bình thản, nhưng câu nói này dường như có hai nghĩa.

Bộ dạng hiện nay của cô?

Đây là đang nhắc nhở cô à?

Quý Noãn lại xô anh nhưng không được, cuối cùng đành phải giật lấy cái chăn bên cạnh, túm một góc chăn trùm lên người mình, quấn kín người không một khe hở để che đi mấy dấu vết hồng hồng tím tím trên cơ thể.

Thấy cô sốt cao đến mức gương mặt đỏ hây hây mà còn có sức nổi giận giằng co với mình, Mặc Cảnh Thâm khẽ cười: “Nằm xuống đi, anh đắp chăn giúp em.”

Quý Noãn kéo một góc khăn, tức giận nói: “Không cần!”

Bình luận