Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 591: Không phải anh lợi dụng khi người ta gặp khó khăn, mà hôm nay – anh phải có được em!


Anh đè người cô xuống, hơi thở như chiếc lưới vô hình vây hãm cô lại.

Quý Noãn ngã ngửa trên sofa, vì tư thế nằm dưới người anh mà ánh mắt cô thoáng thảng thốt.

Mặc Cảnh Thâm đè ở phía trên, mặc kệ cô giãy giụa đấm đạp, đôi mắt anh đen láy như biển sâu không đáy nhìn cô, ánh mắt như ngọn lửa bình ổn lẳng lặng thiêu đốt cô.

Trước ánh mắt của anh, Quý Noãn như rối loạn. Cô lập tức né tránh, lại liếc thấy ngón tay thon dài lộ rõ khớp xương của anh đang tự cởi nút áo sơ mi của mình ra.

Quần áo của anh cũng bị ngấm mưa từ lâu nhưng nó vẫn là một màu đen tuyền. Cổ áo của anh từ từ mở rộng, Quý Noãn nhìn yết hầu anh chuyển động ngay trước mắt mình, cả người chợt căng cứng lại.

“Em nói lại không yêu nữa đi, hửm?” Một tay anh ghì lấy cô, một tay anh cởi quần áo của mình, tạm thời không còn rảnh để tiếp tục hôn cô. Giọng nói nặng nề của anh khiến cho cô cảm nhận được rõ ràng, anh thật sự bị cô chọc giận rồi.

Quý Noãn nhìn áo sơ mi thẳng thớm của anh bị cởi ra thì rụt người lại, nhưng chân cô lại bị đầu gối của anh chắn lại. Cô gắng sức xô anh ra nhưng không có chút tác dụng. Nhìn thấy lồng ngực ngày càng lộ rõ trước mặt mình, những tiếng nổ ầm ầm cứ vang lên trong đầu cô.

Chiếc áo choàng tắm sũng nước trên người cô bị lơi ra không ít vì dây lưng đã bị tháo xuống. Anh dễ dàng lột bỏ lớp áo choàng, áp người xuống. Quý Noãn giơ tay lên chống mạnh vào người anh: “Mặc Cảnh Thâm, anh định làm gì? Anh muốn gì?”

Một tích tắc sau đó, cổ tay cô bị anh ghì chặt lại, ấn lên sofa đằng sau. Mặc Cảnh Thâm cúi đầu, hơi thở phả lên mặt cô: “Em.”

Thoạt đầu Quý Noãn không phản ứng kịp, đợi đến khi cô liên tưởng một chữ anh vừa nói với câu phía trước của mình thì lập tức hiểu ra, đôi mắt và gương mặt của cô đều đỏ ửng lên, nhưng vẫn không thể thốt thành lời. Anh lại tiếp tục hôn xuống, lần này không cho phép cô tránh né nữa.

Hai tay hai chân cô bị anh giam cầm, nụ hôn này lại không hề dịu dàng. Thậm chí vì cô không ngừng muốn cắn anh nên nụ hôn nhuốm mùi máu.

Từ trước đến giờ, Mặc Cảnh Thâm luôn rất chiều chuộng cô. Cô không đồng ý thì anh sẽ không ép buộc quá mức.

Thế mà vào giờ phút này, khi bị anh đè trên sofa, Quý Noãn cảm giác được rất rõ rằng, anh đang dùng đến bản năng chinh phục nguyên thủy nhất của đàn ông để trấn áp cô. Nụ hôn này của anh tràn đầy ý đồ chiếm đoạt cướp bóc, thỏa thuê tàn phá khiến cho cơ thể cô không ngừng run rẩy bên dưới anh.

“Đừng… A…” Quý Noãn vẫn còn vùng vẫy. Áo tắm nặng nề trên người không biết từ bao giờ đã bị cởi mất, bên trong cô không hề mặc gì hết.

Anh chặn môi cô lại. Hai tay cô bị một tay của anh ấn ngược lại vào sofa ở đằng sau, đầu gối của anh vẫn chặn cô, ngăn không cho cô nhúc nhích.

Kể cả khi anh chấm dứt nụ hôn chiếm đoạt, sâu và nóng bỏng trên môi cô thì anh vẫn tiếp tục miết một đường đi xuống dọc theo cổ cho đến tận xương quai xanh. Khí thế bạo lực bức ép chưa từng xuất hiện ở Mặc Cảnh Thâm bỗng biến anh trở thành một con người hoàn toàn khác với khi anh mặc âu phục chỉnh tề.

Cô càng giãy giụa chống đối thì anh lại càng khao khát đàn áp. Cô càng vùng vẫy mạnh mẽ thì anh càng mất kiểm soát. Mà một khi đã vậy thì dù môi hay tay, anh đều không hề kiềm chế mà càng lúc càng dùng lực mạnh hơn.

Nhiệt độ trên người Quý Noãn nóng hầm hập, khiến cho nhiệt huyết người đàn ông vốn đang muốn kiềm chế lại càng sôi trào, không hề có ý buông tha cho cô.

Áo choàng tắm bị anh ném xuống dưới sofa nên cả người Quý Noãn không còn mảnh vải. Còn anh, ngoại trừ áo sơ mi đã mở thì quần áo trên người vẫn còn nguyên vẹn. Cô bị anh giam hai tay thì giận đến đỏ bừng mắt, nghiến răng nghiến lợi gọi tên anh: “Mặc Cảnh Thâm!”

Anh lại áp môi xuống hôn cô, chặn lại tiếng mắng chửi của cô, đồng thời dùng răng gặm nhấm đôi môi sưng đỏ vì bị hôn kia. Quý Noãn run rẩy yếu ớt, đến cả tay đang chống giữa hai người cũng mềm nhũn lại, mái tóc rối trải dài lên sofa, cảnh xuân e ấp, vừa phóng túng vừa gợi cảm khó cưỡng.

“Mặc Cảnh Thâm, tối nay tôi uống rượu nhưng vẫn còn tỉnh táo. Anh đừng lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.”

Một tay anh siết bên hông cô, một tay kia chống bên cạnh, đôi mắt đen láy nóng bỏng không kiêng dè nhìn cô chằm chằm. Anh khẽ hé đôi môi mỏng, giọng nói khàn mà kiên quyết: “Có tỉnh hay không thì cũng tự tay em làm súng của anh lên nòng. Không phải là anh lợi dụng lúc người ta khó khăn, mà hôm nay – anh phải có được em.”

Quý Noãn không dám tin mà nhìn anh chằm chằm, hơi thở cô tắc nghẽn vì lời nói của anh.

Cô cuống quýt cố gắng đẩy anh ra nhưng anh vẫn như trước, chỉ dùng một tay đã dễ dàng giam cầm hai tay cô, thậm chí còn mạnh tay hơn, ấn cô xuống sofa.

Quý Noãn phẫn nộ: “Anh…”

Cô còn chưa dứt lời thì anh đã lại cúi đầu hôn, miết từ môi cô đến gò má rồi đến vị trí rất nhạy cảm ở tai, cuối cùng mút lấy dái tai cô.

Bị xâm chiếm dần dần từng chút một, tất cả dây thần kinh của Quý Noãn rung lên. Chân Quý Noãn vẫn bị chặn, cô muốn vùng vẫy, muốn chộp lấy đồ gì đó đập vào người anh mà vẫn không thể làm được. Thậm chí cô muốn nói mình không yêu anh, nhưng lần nào mở miệng ra cũng bị anh dùng miệng ngăn lại, một lời trọn vẹn cũng không thể nói ra được.

Đến khi cánh tay Quý Noãn lại bị anh kéo xuống một lần nữa, sắc mặt cô lập tức cứng đờ, cả người run lẩy bẩy dưới ánh mắt đầy khao khát của anh.

“Tối nay anh không giữ được, có tắm nước lạnh cũng vô ích, ngoan ngoãn đi, hửm?” Hơi thở của anh phả bên tai cô, giọng nói khản đặc.

Ý của anh thế này… là đang nói cho cô biết, đêm nay dù thế này thì anh cũng không chừa cho cô con đường sống.

Nhưng đúng là Quý Noãn cũng có đường trốn thoát. Cô bất chợt hối hận nghìn lần vì tự nhiên uống quá nhiều rượu, làm cho bây giờ người mềm nhũn đến không có cả một cơ hội chống cự.

Hơn ba năm không làm chuyện này, trong lòng Quý Noãn có chút trống rỗng, cũng có chút mông lung.

Cô nhớ đến ba năm trước, lúc người đàn ông này ghì cô vào cánh cửa trong phòng bệnh ở Los Angeles, liên tục dùng lời nói cứa từng nhát dao vào tim cô. Cô nhớ đến năm đầu tiên ở Luân Đôn, nếm trải mùi vị thất tình không ngủ được, mỗi ngày đều bán mạng làm việc như cái máy. Cô nhớ đến lời chị Trần nói, sau khi cô ký tên ly hôn thì anh đập hết đồ đạc ở Ngự Viên…

Cô vươn tay lên định gạt mạnh khuôn mặt anh ra, nhưng vừa nâng tay lên thì ngay lập tức bị anh chộp lấy. Đôi môi mỏng của anh kề sát vào tai cô, giọng nói trầm khàn: “Bây giờ bất kỳ cử chỉ nào của em cũng sẽ kích động làm anh mất lý trí. Nếu không muốn anh làm em đau thì ngoan ngoãn đi, đừng lộn xộn.”

Quý Noãn dữ tợn nghiến chặt đôi môi đã bị chính mình cắn đến trắng bệch. Người đàn ông này còn uy hiếp cô?

Cô nhìn anh chằm chằm, cảm giác người mình lúc lạnh lúc nóng, thỉnh thoảng còn lên cơn run, thấy anh đang bình tĩnh cởi bỏ thắt lưng ngang hông.

Bình luận