Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 59: Lẽ nào giấy đăng ký kết hôn thật sự có uy lực mạnh đến thế?


Nụ hôn này triền miên kéo dài. Vừa nãy Quý Noãn vẫn chưa cởi áo khoác, lúc này không biết là vì nóng hay vì bị hôn mà gò máửng hồng. Sự nũng nịu khi tỉnh táo còn quyến rũ hơn cảđêm qua, khiến cho trái tim anh càng rung động không thôi.

Mặc Cảnh Thâm hôn lên gò má cô, khàn giọng dụ hoặc: "Ban nãy em có mua áo ngủ anh thích, đêm nay nhớ mặc nhé."

Trong nháy mắt, vẻ mặt Quý Noãn trở nên lúng túng.

Hôm nay, lúc ở cửa hàng, nhân lúc Mặc Cảnh Thâm không nhìn thấy, côđã lén mua một bộáo ngủ gợi cảm.

Thật ra kiểu dáng ấy cũng không tính là quá hở hang, nhưng trông rất mát mẻ.

Lúc ấy, cô nhất thời nổi hứng mua về, nhưng không ngờ anh lại nhìn thấy.

"Không được, đó là kiểu mùa hè."

"Vậy em mua bây giờ làđể dành cho năm sau hả?" Anh cười khúc khích bên môi cô, lại hôn thêm cái nữa.

"Ở nhà em có rất nhiều quần áo mua về sau đó quên mặc, có khi để cả hai năm. Cái này chỉđể một năm cũng sẽ không…"

Còn chưa dứt lời, côđã cảm thấy bàn tay đặt trên eo cô siết chặt, ngước lên chỉ thấy anh đang nhìn cô chằm chằm, tay vẫn đặt trên eo cô.

Bị anh nhìn chăm chúđến tim đập mạnh, Quý Noãn nhìn sang chỗ khác, nhỏ giọng lên tiếng, hơi nũng nịu xin tha: "Được rồi, mặc thì mặc…"

***

Mặc dù cô mua khá nhiều đồ, nhưng cũng may là các phòng trong nhà này đều gọn gàng sạch sẽ, Quý Noãn chỉ cần mở từng túi hàng mới mua về rồi đặt vào đúng vị trí làđược.

Sắp xếp khoảng hơn một tiếng, cô nhìn đồng hồ trên điện thoại di động.

Đã hơn bốn giờ.

Chưa đầy 24 giờ kể từ khi cô xảy ra chuyện vào tối qua.

***

Cửa văn phòng của Tổng Giám đốc Tập đoàn Mặc thị không vang lên tiếng gõ trong giờ làm việc, thế mà một người dáng cao lớn mặc áo khoác dài màu xám đậm bước thẳng vào, không ai dám cản.

Một xấp tư liệu được ném thẳng lên bàn làm việc.

Mặc Cảnh Thâm không nhìn người vừa đến, khép tài liệu công ty lại, cầm tư liệu lên xem qua, giọng điệu nặng nề và lạnh thấu xương: "Tiểu sử nhà họ Chu chỉ có vài trang thế này?"

Người đàn ông băng lãnh đứng trước bàn làm việc hơi nheo mắt lại, cười khẩy: "Nhà họ Chu này không đơn giản, nếu không thì Chu Nghiên Nghiên kia đã không dám to gan ra tay với vợ cậu như vậy."

"Chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ. Cậu đọc hết những tư liệu này sẽ biết mấy năm qua rốt cuộc bọn họđang lén lút làm gì. Với thế lực ngầm của bọn họ, nếu đấu công khai với chúng ta khẳng định sẽ chết rất thê thảm. Nhưng từđầu đến cuối bọn họ vẫn không dám động đến là vì hiểu được đối đầu với chúng ta sẽ không cóích lợi gì."

"Nhưng nếu bọn họâm thầm giở thủđoạn thìđại tiểu thư xuất thân trong sạch không nhuốm chút nhơ bẩn như Quý Noãn sẽ rất dễ trở thành mồi ngon trong cái miệng máu của bọn chúng."

Mặc Cảnh Thâm không lên tiếng mà lạnh lùng liếc anh ta một cái, sau đó ném tài liệu trong tay xuống bàn.

Người đàn ông trước bàn làm việc tùy ý chống hai tay lên bàn, nhíu mày cười giễu, giọng điệu trầm thấp gợi cảm: "Chẳng phải tối qua Quý Noãn vẫn chưa bị thiệt thòi gì sao? Ngược lại bây giờ kẻ họ Chu ngu xuẩn chán sống kia đang sống dở chết dở trong bệnh viện, còn kêu gào rầm trời trong phòng cấp cứu vì rách bộ phận sinh dục."

"Đó là Quý Noãn phản ứng nhanh nhẹn, biết thế nào là tự vệ." Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng: "Nếu tối qua côấy thật sự xảy ra chuyện gì thì bây giờ e rằng kẻ họ Chu kia ngay cả cơ hội nằm trong phòng cấp cứu kêu đau cũng không có."

Người đàn ông trước bàn hừ lạnh. Với tình huống tối qua, quả thật có khả năng Mặc Cảnh Thâm sẽ khiến Chu Nghiên Nghiên chết không có chỗ chôn thây.

Đang làm việc thì cửa phòng bỗng bị gõ vang, Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt nhìn một cái: "Vào đi."

Thẩm Mục vừa đi vào đã thấy ánh mắt lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm ngồi sau bàn làm việc. Sau đó cậu ta lại nhìn vào đôi mắt đen lúng liếng như cười mà không cười của Nam Hành đang đứng trước bàn.

Nam Hành là khách quen ởđây, nên Thẩm Mục không hề khách sáo, thấp giọng nói: "Mặc tổng, Chủ tịch và Phó Tổng giám đốc Chu thị xin gặp mặt. Họđãđến lâu rồi nhưng tôi nhất mực không cho bọn họ lên đây, vẫn chờđến tận bây giờ. Lúc này đã gần đến giờ tan làm rồi ạ."

Lúc này, ánh mắt lãnh đạm của Mặc Cảnh Thâm nhìn sang ánh mắt bình thản không chút dao động của Nam Hành: "Người của cậu chết hết rồi hả?"

Nam Hành: "… Lão Chủ tịch Chu thị này tuổi tác đã cao, hai ngày trước vẫn còn nằm trong bệnh viện, thế mà hôm nay lại có bản lĩnh đứng dậy đến đây. Ha, rõ ràng lão vẫn luôn muốn né tránh mâu thuẫn trước đó. Nhưng bây giờ lão ta lại không muốn đắc tội với nhà họ Mặc vìđứa cháu gái không hiểu chuyện của mình, nên chỉđành vác cái thân giàđến đây nhằm tô vẽ ra dáng vẻ thái bình."

Nam Hành cười nhạt: "Người của tôi có thể ngăn cản đám phế vật vẫn còn nhảy nhót của nhà họ Chu, cũng có thể quản được động tĩnh của nhà họ Chu, nhưng con m* nó ai biết được lão bất tử này lại có thể nhảy ra khỏi bệnh viện chứ."

Mặc Cảnh Thâm liếc nhìn xấp tư liệu trên bàn, cất giọng lạnh lùng cóý riêng: "Bây giờ bị người của chúng ta theo dõi, lão ta có thể có bản lĩnh như thế nào mà vẽ ra được cảnh thái bình?"

Nam Hành sờ cằm, cúi đầu cười: "Trước đó lão ta dùng thế lực ngầm của nhà họ Chu đểđối đầu với chúng ta, cuối cùng cố lắm mới được ít lợi lộc. Cóđiều lão ta vẫn tính sai nước cờ, bây giờ dù lão bất tử này đích thân tới gặp cũng chẳng có tác dụng gì."

Mặc Cảnh Thâm nhìn chằm chằm vào tư liệu trên bàn, thật lâu sau vẫn không mở miệng.

Im lặng một lát, Nam Hành bỗng nhiên nhíu mày: "Cậu rời Mỹ nhiều năm như thế, đã lâu rồi không tranh giành quyền lợi trong giới thương nghiệp ngầm nhỉ."

Mặc Cảnh Thâm vẫn im lặng như cũ, nhiệt độ trong mắt cực thấp.

Nam Hành nhìn chằm chằm anh ta nửa phút, mặt không đổi sắc, nói: "Đừng nói với tôi là vì cô gái Quý Noãn kia mà cậu muốn…"

Mặc Cảnh Thâm thờơđẩy tư liệu trên bàn, xấp tư liệu trượt xuống cuối bàn, cất giọng nhẹ bẫng: "Nếu đã là bạn cũ, có thể nắm trong tay mạch máu kinh tế trong giới này một lần nữa, lại có thể báo thù cho Quý Noãn, có gì không được?"

Nam Hành nhíu mày, trong mắt ẩn chứa sự châm chọc: "Nhiều năm vậy rồi tôi mới phát hiện ra, thật sự có người phụ nữ có thể làm thay đổi quyết định ban đầu của cậu. Lúc trước dứt khoát rời đi, bây giờ lại vì Quý Noãn mà…"

Nam Hành ngừng lại trong chốc lát, sau đó cười sâu xa: "Lẽ nào giấy đăng ký kết hôn thật sự có uy lực mạnh đến thế? Hay là côấy thật sự có bản lĩnh gì? Xem ra tôi phải thay đổi cách nhìn với cô Quý rồi."

Giọng nói của Mặc Cảnh Thâm lạnh như sương tuyết: "Tôi thấy mặc cảm với người có thể bỏ mặc vợ mới cưới ở Mỹ hai năm, thậm chíđến nay còn chưa từng gặp lại như cậu."

Nam Hành: "…"

Điện thoại trên bàn làm việc rung lên, Mặc Cảnh Thâm nhìn thoáng qua, là Tần TưĐình gọi tới, bèn cầm điện thoại lên nghe.

"Cậu còn ở công ty không?" Giọng nói lười biếng của Tần TưĐình xen lẫn ý cười không rõ.

"Có việc gì?"

"Ban nãy vợ cậu đột nhiên đến bệnh viện của bọn tôi."

Nét mặt Mặc Cảnh Thâm khẽ thay đổi: "Côấy đến bệnh viện?"

"Đúng vậy, Quý Noãn đã gọi điện hẹn trước bác sĩ khoa xét nghiệm đểđến xét nghiệm máu và làm một loạt các kiểm tra khác. Sau khi biết được tối qua mình đã uống thứ gì thì côấy cầm giấy xét nghiệm đi rồi." Tần TưĐình cười nhẹ, lười biếng nói: "Tôi đoán đêm nay côấy sẽ không chịu ngồi yên đâu, có lẽđịnh đi báo thù, bởi vì tôi mới thấy côấy đến cửa hàng đồ chơi tình dục gần bệnh viện mua một lọ thuốc gìđó."

Bình luận