Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 588: Mặc cảnh thâm… anh đi ra ngoài…


Vừa chạm mắt với người đàn ông trong thang máy, chân Quý Noãn lập tức hóa đá.

Có phải cô uống nhiều quá nên xuất hiện ảo giác không?

Sao Mặc Cảnh Thâm lại tới đây giờ này được?

Nhưng, không đợi cô nói câu nào, anh đã bước ra với vẻ mặt không cảm xúc, liếc qua căn phòng VIP nồng nặc mùi rượu vẫn đang có người gào thét hát karaoke phía sau cô.

Quý Noãn cố gắng đứng thẳng người, nhưng anh chỉ bước đến cạnh cô thì cô đã vô thức tránh sang bên. Kết quả, cô vừa nhấc chân đã lảo đảo, trong khoảnh khắc suýt ngã thì eo đột nhiên bị siết chặt, Mặc Cảnh Thâm dễ dàng ôm eo cô lại, sau đó cụp mắt lạnh lùng liếc cô: “Đầu tiên là đến bệnh viện anh anh em em với tên BGY kia, sau đó lại ra ngoài uống rượu xã giao đến hơn nửa đêm với những người này, còn uống say như thế, đây là cách em tuyên chiến với anh sao?”

Đầu óc Quý Noãn hỗn loạn, rối như tơ vò, hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì, cô vô thức giơ tay muốn đẩy anh ra. Nhưng vừa chạm vào vai anh thì cả người cô đã mềm oặt, ngã vào lòng anh. Trong khoảnh khắc va đầu vào ngực anh, cô nhíu mày giãy giụa muốn lùi về sau, nhưng anh lại kéo cô vào lòng, không hề có dấu hiệu buông ra.

“Mặc Cảnh Thâm, anh thả tôi ra… Tôi không say…” Quý Noãn lại nghe thấy tiếng cửa thang máy mở. Lúc bị anh dìu vào thang máy, cô hơi loạng choạng, khó khăn lắm anh mới đưa cô vào được. Cô giơ tay đẩy anh ra hai lần, lại đánh vào người anh hai cái. Biết không thể đẩy ra được, cô quyết định thôi không giãy nữa, chỉ bất động tựa vào ngực anh. Tuy nhiên, càng hít mùi hương mát lạnh quen thuộc trên người anh là cơn say trong người cô lại càng lúc càng cuộn trào mãnh liệt.

Cô định lắc đầu để tỉnh táo hơn, kết quả, còn chưa kịp lắc thì bàn tay đang ôm vai cô đã đổi thành ôm eo, ấn mạnh một cái, cả người cô đều áp sát vào người anh.

“Ưm…” Quý Noãn áp mặt vào ngực anh, có một khoảnh khắc cô không thể nào hít thở được, gắng gượng quay đầu ra, miệng rên hừ hừ, lên tiếng: “Tôi thật sự không say… Tôi vẫn có thể nhận ra anh là Mặc Cảnh Thâm… Thật đó…”

Từ đầu đến cuối anh không nói gì thêm, đến khi cô được đưa ra khỏi câu lạc bộ, có một chiếc ô tô đã đỗ sẵn trước cửa, vị trí đó không bị mưa giội đến. Nhưng Quý Noãn vẫn nhìn ra ngoài, bỗng nhoẻn miệng cười, mơ hồ nói: “A, trời mưa… Ôi, mưa lớn quá… Ha, tốt quá…”

Cô vẫn chưa nói xong thì đã bị người đàn ông đột ngột ấn vào trong xe.

Quý Noãn ngã nhào trong xe. Bây giờ cô đã say đến nỗi xụi lơ như bùn nhão, không thể để cô ngồi yên ở vị trí kế bên tài xế. Hiện giờ gần như là cô nằm sấp ở băng ghế sau. Cô định thử bò dậy, nhưng sau mấy giây cố gắng thì vẫn nằm nhoài xuống ghế xe, sau đó cau mày ôm bụng. Tư thế nằm sấp này khiến dịch rượu trong dạ dày cuộn lên, cô cảm thấy hơi buồn nôn.

“Muốn nôn hả?” Anh thấy cô ôm bụng thì hỏi một câu trước khi đóng cửa xe.

Quý Noãn không đáp lại, vẫn nằm im ở ghế sau. Cô muốn cử động, nhưng thật sự không còn sức, vừa khẽ cựa mình đã cảm thấy trời đất quay cuồng, dạ dày đang cuộn trào.

Thấy cô không lên tiếng, Mặc Cảnh Thâm liền đóng cửa xe.

Xe lái rất nhanh, chiếc xe và tài xế mà Quý Noãn hẹn đến đón cô trước đó đều bị để lại bên ngoài câu lạc bộ. Bây giờ cô hoàn toàn chẳng nhớ ra gì cả.

Khách sạn cô đang ở khá gần câu lạc bộ vừa rồi, nhưng lại cách khách sạn Thịnh Đường khoảng hai ba kilomet. Xe dừng trước cửa khách sạn cô ở, trong cơn mưa xối xả, chiếc xe lóe lên ánh sáng sắc lạnh. Cửa xe vừa mở ra, không biết Quý Noãn lấy sức lực từ đâu, bỗng ngồi bật dậy, đẩy mạnh người đàn ông khi anh đang định đưa cô ra khỏi xe, nhào xuống, lao ra trời mưa, khom người nôn xuống mặt đường.

Nhịn đến bây giờ, không nôn trên xe đã là tia lý trí cuối cùng mà còn sót lại.

“Oẹ…” Nôn hồi lâu cũng chỉ nôn ra ít rượu. Tối nay cô ăn không nhiều, nhưng thật sự đã uống rất nhiều, nhất là bia.

Mấy năm nay Quý Noãn đã rèn được tửu lượng, nhưng cũng chỉ giới hạn ở rượu Tây hoặc Champagne. Rượu đế và bia trong nước thì cô vẫn không chịu nổi.

May mà mưa lớn, những dịch rượu mà cô nôn ra lập tức được cuốn trôi xuống cống thoát nước ven đường, chớp mắt đã biến mất không thấy đâu.

Sau khi nôn ra các loại rượu đã uống vào trong dạ dày, Quý Noãn bủn rủn gần như quỳ xuống đất. Vào lúc hai đầu gối sắp quỵ xuống, eo cô bỗng nhiên bị siết chặt, Mặc Cảnh Thâm kịp thời vươn tay kéo cô vào lòng, cúi đầu nhìn cô đứng trong mưa mà vẫn chưa tỉnh táo, vẻ mặt mơ màng. Anh lạnh lùng nâng cả người cô lên, để cô đứng vững.

Quý Noãn hơi ngây người nhìn người đàn ông trước mặt, lắc đầu, sau đó lại bỗng muốn nôn tiếp. Cô đẩy mạnh anh ra lần nữa, nhưng lần này Mặc Cảnh Thâm không bị cô đẩy ra, mà trực tiếp dìu cô sang bên, đỡ cô để cô xoay người lại nôn, tránh cho cô đứng không vững sẽ ngã xuống đất.

Lần này nôn không nhiều, có lẽ do uống quá nhiều, sau đó lại nằm sấp trong xe hồi lâu, cộng thêm di chứng của say rượu là say xe, nên cô mới khó chịu như vậy.

Lại nôn trong chốc lát, Quý Noãn đã hoàn toàn rã rời, thậm chí không còn sức để giãy giụa trong lòng Mặc Cảnh Thâm. Hai chân cô như nhũn ra, mệt mỏi dựa vào ngực anh.

Thấy cô đã nôn gần hết, Mặc Cảnh Thâm bế cô lên, cất bước đi vào khách sạn.

Nhân viên khách sạn thấy Quý Noãn bị ướt sũng bởi dầm mưa, lại được một người đàn ông cũng ướt sũng bế vào. Bọn họ có ấn tượng với Quý Noãn, biết cô thuê phòng ở đây, nhưng không biết người đàn ông đang bế cô vào là ai.

Ban đầu bọn họ muốn đến hỏi thăm vài câu hoặc giúp một tay. Kết quả, lúc anh bế cô vào thang máy đã nhìn ra ngoài với ánh mắt lạnh lùng, khiến bọn họ dừng chân lại, không dám tới gần nửa bước.

Trên thẻ phòng của Quý Noãn có ghi rõ tầng lầu và số phòng. Lúc được bế vào phòng, cô còn nhíu mày, vô thức giơ tay chộp lấy ván cửa một lát, mơ hồ nói: “Không được… Mặc Cảnh Thâm… đây là chỗ ở của tôi… Anh đi ra ngoài…”

Anh làm như không nghe thấy những lời mơ hồ của cô, bế cô đi thẳng vào phòng.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng cửa đóng lại sau lưng, đèn trong phòng lập tức sáng rõ, Quý Noãn bỗng mở mắt ra. Đèn thủy tinh treo phía trên khiến cô vô thức nheo mắt lại.

Bình luận