Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 559: Ngoài miệng, Dung Yên nói không sao, nhưng ánh mắt tủi thân nhẫn nhịn lại rất rõ rà


Ngoài miệng, Dung Yên nói không sao, nhưng ánh mắt tủi thân nhẫn nhịn lại rất rõ ràng.

Quý Noãn đang không để phòng thì bất ngờ bị đẩy, lần này cũng may cô kịp giữ thăng bằng, chỉ bị lùi ra

đẳng sau một bước rồi đựa vào tường nên không bị ngã nữa.

Cô chợt ngước mắt nhìn Dung Thành đang chuẩn bị đỡ em gái đứng dậy: “Tổng Giám đốc của Dung thị có khí

phách như vậy sao? Cả hai người cùng bị ngã, kể cả cô ấy có là em gái anh, anh vội đến đỡ thì cũng không cần phải

xô đẩy tôi như vậy chứ.”

Dung Thành đang kiểm tra chân của Dung Yên vẫn còn ngồi dưới đất, nghe tiếng Quý Noãn nói thì lập tức môi

mím lại thành một đường kể thẳng tắp, lạnh lùng quay sang nhìn cô: “Quý tổng, mấy năm trước em gái tôi từng

bị ngã cầu thang nên gãy chân. Cô xuất hiện khiến cho em tôi tính thắn bất ổn còn chưa tính, tôi cũng không

mong cô có thể tự giác rời xa Mặc Cảnh Thâm, nhưng bây giờ cô lại còn ngang nhiên đẩy em tôi ngã xuống đất. Cô

thật sự cho rằng chỉ dựa vào cái tên Tập đoàn MN là có thể đặt một chân vào Bắc Kinh này sao? Chân em tôi mà

gặp bất trắc gì sau cú ngã này, thì tôi sẽ khiển cho cô và cả công ty của cô bốc hơi hoàn toàn khỏi nước này!”

Nhà họ Dung ở Bắc Kinh có địa vị không tầm thường. Dựa vào mối quan hệ xã hội phức tạp với lãnh đạo ở Bắc

Kinh, cùng với các mạng lưới quan hệ khác, họ có muốn lật để một công ty từ Anh mới đăng ký trụ sở về nước thì

cũng là một chuyện rất đơn giản.

Quý Noần đứng vững bên cạnh tường, ánh mắt lành lạnh nhìn tình cảm anh em này.

Có về như chuyện Dung Yên ngã bị thương đã bị đố vấy hết lên người cô rồi.

Đón ánh mắt lạnh như băng của Dung Thành, Quý Noãn cười như không cười: “Tôi nói này Dung tổng, anh đứng

từ cách xa mười mấy mét nhìn thấy rõ cả tôi và cô ta cùng ngã xuống, lại còn có cả camera giám sát ở nhà vệ sinh

nữa, anh biết tôi bị ngã như thế nào mà đúng không? Chưa hỏi gì mà đã vội vội vàng vàng đổ tội lên đầu người

khác, hai người đúng là anh em ruột, vừa độc đoán vừa ích kỷ, phán đoán mọi việc chỉ dựa vào suy đoán chủ

quan. Chân cô ta có bị gãy hay không, không liên quan gì đến tôi, kể cả bây giờ cô ta có vừa bị gãy xương thì cũng

không liên quan gì đến tôi. Nếu anh không biết rõ chuyện gì đang xảy ra thì đến phòng bảo vệ tìm đoạn băng ghi

hình ngoài cửa nhà vệ sinh mà tìm hiểu. Cũng may là chúng tôi ngã ở đây, chứ nếu là ở bên trong nhà vệ sinh

không có camera giám sát thì tôi sợ là mình có mồm năm miệng mười cũng không nói được gì phải không?”

Còn muốn thủ tiêu cả Tập đoàn MN, người nhà họ Dung thật là quá ngông cuồng tự đại rồi.

Sắc mặt Dung Thành sa sầm: “Không phải cô đẩy em tôi thì sao nó lại ngã ở đây được? Chân của nó không thể có

bất kỳ sơ suất nào, bản thân nó biết điều này hơn ai hết. Nếu không phải tại cô thì sao em tôi lại ngã xuống đất

được? Lại còn bị trật chân nữa?”

Quý Noãn buồn cười, cũng không thèm phí lời giải thích với anh ta, giơ tay lên chỉ vào camera giám sát: “Tôi

không lặp lại những gì đã nói, có gì thì chờ xem xong video rồi nói.”

Dung Thành cười lạnh: “Không cần phải mất công đi xem camera giám sát làm gì. Có ai đang yên đang lành mà

lại đi kiểm tra băng ghi hình ở trước phòng vệ sinh nữ chứ? Tôi đang không hiểu sao nó ở trong phòng vệ sinh lâu

như vậy mà chưa ra, xem ra là bị cô quấn chân rồi.”

Quý Noän: *...”

Thật đặc biệt, đúng là có bản lĩnh đổi trắng thay đen.

Quý Noãn vốn đang rất bình tĩnh, chuyện cô Hai nhà họ Dung yêu thẩm Mặc Cảnh Thâm là rất bình thường. Nếu

cô muốn thì có đến trăm nghìn cách đối phó với những chuyện nhàm chán này, có điều là cô có muốn hay không

thôi.

Nhưng như thế này thì được coi là gì đây?

Cố tình vu khổng hại cô?

Anh em nhà này khó chịu vì Dung Yên bị Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt, bây giờ muốn trút giận lên đầu cô sao?

M' kiếp, đỗ sao chổi Mặc Cảnh Thâm! Ánh mắt lạnh lẽo của Quý Noãn nhìn xuống cái chân bị trẹo của Dung Yên, rối quay trở lại chăm chú nhìn cô ta:

“Cô Dung, cô bị cảm sao? Anh cô lên cơn như chó đại cắn người mà cô không phản bác lại một câu à? Mới vừa rồi

cô còn luôn miệng nói mình quang minh chính đại, bây giờ sẽ không tát nước theo mưa mà hắt nước bẩn lên

người tôi chứ? Nếu vậy thì cô đã tự đánh mất tư cách quang minh chính đại của mình rồi. Có đúng là tôi đẩy cô

không? Cô Dung? Đúng không?”

Dung Yên thoáng giật mình, đảo mắt nhìn Quý Noãn mặc dù đang rất tức giận nhưng từ đầu đến cuối vẫn bình

tĩnh cười lạnh.

Cô ta lại nhìn sang gương mặt cau có của Dung Thành, khẽ nói: “Anh...”

Hàng mày của Dung Thành nhíu chặt: “Yên Yên, đừng sợ cô ta, có anh ở đây.”

Quý Noằn: “..."

M' kiếp, lại còn ngang nhiên diễn trò anh em thân thiết để ngược đãi người khác. Quý Noãn bất giác nhớ đến Tiêu

Lộ Dã, nhưng vừa nghĩ đến lúc Tiêu Lộ Dã nhốt cô vào biệt thự ở sườn núi kia thì lại rùng mình buồn nôn.

Tự nhiên sao cô lại nghĩ đến gã Tiêu Lộ Dã kia làm gì chứ?

Quý Noãn cười chế giểu: “Cô hai nhà họ Dung mà lại sợ tôi sao? Là Tổng Giám đốc Dung không biết tính tình cổ

chấp của em gái mình, hay là vì hình ảnh cô em gái ngoan ngoãn từ bé đến lớn đã tẩy não anh rồi? Cho dù tôi có

đẩy cô ta thật thì sao? Nhà họ Dung quyền lực lồng lộng, Tập đoàn MN của tôi không chỗ nương tựa chính là con

kiến dễ dàng bị các người đí chết phải không? Chỉ ngã một chút mà cũng yếu đuối như vậy sao? Đến cả đa còn

không bị rách mà các người muốn gióng trống khua chiếng dọa đánh dọa giết một công ty. Người nhà họ Dung

ngang ngược như vậy à?”

Sắc mặt Dung Thành tái xanh.

Dần dần, mẩy nhân viên phục vụ bữa tiệc và nhân viên an ninh cũng đi ngang qua, tuy không đám đến gần

nhưng vẫn có thể nghe thấy bọn họ nói chuyện.

“Đây không phải là anh em của Dung thị sao? Sao cô Hai nhà họ Dung lại bị người ta đẩy ngã xuống đất rồi?”

“Vừa rồi mọi người có nghe thấy mấy ông lớn trong phòng tiệc nói chuyện phiếm sao? Hình như cô Hai nhà họ

Dung với Mặc Cảnh Thâm ở Hải Thành có quan hệ đấy...”

“Đúng không vậy? Anh nói Tổng Giám đốc Mặc sao? Ôi, thoạt nhìn rất xứng đôi đấy. Cô Hai nhà họ Dung là thiên

kim đại tiểu thư ở Bắc Kinh chúng ta, danh tiếng rất tốt, tính tình ngoan ngoãn, trình độ học vấn cao, cũng hiểu

biết rộng. Lần nào người nhà họ Dung đến dự tiệc cũng có thái độ rất khiêm nhường nhã nhặn. Khi còn làm việc

cho khách sạn, tôi cũng từng gặp cô Dung, tôi rất thích cô ấy, không hề có chút tính khí kiêu ngạo xa cách của

thiên kim đại tiểu thư nào.”

“Còn người đứng bên kia là ai? Có phải là người đẩy cô Dung ngã không?”

“Chuyện này là sao? Hai phụ nữ gây gổ, rồi Tổng Giám đốc Dung đứng ra bênh em gái sao? Ôi, đẩy người ta ngã thì

nói một câu xin lỗi là xong, còn đứng đó làm gì, ai to gán đám chống đổi nhà họ Dung vậy chứ...”

Quý Noãn chậm rãi thong dong rời mắt khỏi anh em nhà họ Dung, lãnh đạm nhìn sang mấy người nhân viên

đang bàn tán.

Mấy người kia lập tức nhìn rõ mặt Quý Noãn, không ngờ nhan sắc người trước mặt không thua kém gì cô Dung,

nhìn cách ăn mặc thì xem ra cũng không hề đơn giân. Mấy nhân viên phục vụ vội vàng quay người tẩn ra, không

đám bu lại xem tiếp nữa.

Dung Thành tiếp tục lạnh lùng nhìn Quý Noãn: “Có nghe không? Tất cả mọi người đều cảm thấy cô nên nói xin

lỗi với Dung Yên đấy."

Bình luận