Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 557: Tám mươi phần trăm là bình thường cô nàng họ Dung này xem nhiều phim ngôn tình, n&ec


Tám mươi phần trăm là bình thường cô nàng họ Dung này xem nhiều phim ngôn tình, nên nghĩ mình

như nữ chính, còn những người khác cuối cùng đều là “người trong mộng” hoặc NPC" sẽ thua đưới chân

cô ta.

(NPC: còn gọi là Non-Player Character, là một nhân vật trong các trò chơi người chơi game không thể điểu khiến.)

Phương thức tự đại của công chúa Bắc Kinh đúng là rất mới mẻ thoát tục.

Chắc là cô Dung đã gợi điện xong, bên ngoài đã yên tĩnh trở lại. Chờ thêm lát nữa, không nghe thấy động tĩnh gì

thì Quý Noãn mới bước ra.

Nào ngờ cô ta vẫn chưa đi, lặng lễ đứng đây như hồn ma thế kia làm gì chứ?

Dẫu sao cô cũng đã ra rồi, nên gặp cũng đã gặp rồi. Quý Noãn chỉ liếc nhìn cô ta rối đi tới, để túi xách xuống, rửa

tay, hong khô, sau đó lấy son môi trong túi xách ra, soi gương dặm lại lớp trang điểm. Dù sao hôm nay chiếc váy

cô mặc cũng đơn giản trang nhã, cô lại chỉ trang điểm nhẹ mà thôi, không đặm lại thì quá qua loa với bữa tiệc này

rồi.

Cô vừa thoa son thì thấy Dung Yên đã đứng đó nhìn cô qua tấm gương trước mặt.

Trước giờ Quý Noân không để ý đến người khác, nhưng lần này phải khựng lại vì ánh nhìn chăm chăm của Dung

Yên. Hai người nhìn nhau qua gương, một người thận trọng đò xét, một người bình tĩnh lạnh nhạt thoa son lên

đôi môi nhỏ nhắn.

Quý Noãn rất hiểu ánh mắt này của Dung Yên. Đây là ánh mắt đò xét, không xác định được rốt cuộc thân phận

của cô là gì, cũng không xác định được bản thân có muốn hỏi Quý Noän điều gì hay không. Vì vậy ánh mắt mang

theo sự phức tạp, quan sát và đò xét.

Ánh mắt thản nhiên của Quý Noãn lóe lên một tia cười lạnh. Cô đã quen nhìn thấy đủ kiểu tiểu thư được nuông

chiều trong những gia đình giàu có, nói năng phách lối khiêu khích, nhưng với cô “tình địch” Dung Yên được gọi

là công chúa Bắc Kinh, được gia đình bảo bọc quá tốt mà như bé thỏ trắng đơn giản này thì lại chỉ làm cô cảm

thấy chán ngán.

Thích một người đàn ông, thận trọng làm nhiều chuyện như thể, mai danh ẩn tích đến làm việc trong công ty

người ta, chạy theo sau bưng trà rót nước, cuối cùng lại để người ta phát hiện, hóa ra cô thực tập sinh nhỏ bé này

lại là cô Hai nhà họ Dung, giống hệt như đang diễn kịch vậy, cho ai xem chứ?

Cô ta tưởng rằng Mặc Cảnh Thâm là chàng trai mười mẩy tuổi mới biết yêu, có thể động lòng với cách theo đuổi

tình yêu bất chấp và lãng mạn thế này sao?

Trong mắt Quý Noãn, cách làm của Dung Yên là trò trể con, còn trong mắt Mặc Cảnh Thâm thì 80% là cô ta bị

thần kinh.

Bé thỏ trắng này có lẽ cũng không được gọi là bé thổ trắng nữa.

Dù sao thổ mà cáu lên thì cắn người cũng rất đau.

Nhìn ra vẻ thờ ơ trong mắt Quý Noãn, phụ nữ có bản năng nhạy cẩm với tình địch, Dung Yên đi đến, đứng bên

cạnh cô, hỏi: “Cô Quý, cô và Mặc Cảnh Thâm có quan hệ như thế nào?”

Quý Noãn nhíu mày trong gương, cười khẽ vì sự thẳng thắn của cô ta, hờ hững đáp: “Cô Dung cảm thấy thể nào?

Cô nghĩ chúng tôi phải có mổi quan hệ ra sao?”

Nói xong, cô thu ánh mắt lại, tiếp tục đặm lớp trang điểm, không có ý định dây dưa nhiều với cô ta.

Dung Yên không muốn cất giấu nhiều khúc mắc trong lòng như thế, bèn đi thẳng đến trước mặt Quý Noãn, chắn

tầm nhìn của cô khi cô đang đặm son. Lúc đối mặt với Quý Noãn ở khoảng cách gắn như thể, tim cô ta đập thịch

một cái.

Vừa rồi Quý Noãn ngồi trên ghế sofa trong góc khuất, nơi đó không đủ ánh sáng nên cô ta nhìn không rõ lắm, chỉ

biết cô là một cô gái rất đẹp.

Bây giờ nhìn lại, cô nào chỉ xinh đẹp.

Từ nh đến lớn, Dung Yên đã gặp đủ kiểu người đẹp trong giới này, cũng thấy qua bao nhiêu phụ nữ xinh đẹp,

nhưng có thể được xưng là đẹp thì thật sự chỉ là số ít.

Nhưng Quý Noãn này chính là một trong số những người chiếm được chữ “đẹp” kia.

Cô gái trước mắt đẹp rực rỡ, nhưng trong mắt chỉ lạnh nhạt lóe lên ý cười xem thường. Dù cho bị chắn tầm nhìn

cô cũng vẫn bình tĩnh dặm xong lớp trang điểm, sau đó bổ lại đổ vào túi xách, như thể trước mắt chỉ là một

chướng ngại vật không đời đi được, không có ý định né tránh, cũng không có ý định đấy ra, cứ thế phớt lờ.

Thấy Quý Noãn hoàn toàn không có ý phần ứng lại mình, mà đang chuẩn bị quay người đi ra, Dung Yên lại hỏi:

“Cô và Cảnh Thâm... tiển triển đến mức độ nào rồi? Giữa anh ấy và cô...”

Cảnh Thâm? Gọi thân mật vậy sao?

Quý Noãn không cẩm xúc cẩm túi xách lên, nghiêng đầu nhìn cô ta: “Cô thân với anh ấy lắm sao? Đừng quan tâm

chúng tôi tiến triển đến mức độ nào, hình như cô Dung đây không có tư cách hỏi chuyện này. Ở Bắc Kinh này, đù

nhà họ Dung có thể nghênh ngang thì hình như cũng không đến mức có thể tùy tiện can thiệp vào tình cảm của

người ngoài. Cô Dung tưởng mình là kiểu ngốc nghếch, ngây thơ, ngọt ngào sao? Chỉ cần đứng đây cố chấp hồi vài

câu là tôi sẽ kiên trì kế cô nghe chuyện cũ của chúng tôi à?”

Dung Yên không ngờ Quý Noãn lại phớt lờ mình, hoặc không ngờ cô lại nói lời lạnh lùng như thể. Nghe Quý Noãn

nói thể này, vậy giữa cô và Mặc Cảnh Thâm thật sự có chuyện cũ gì sao?

Quả thật từ nhỏ cô ta đã được nhà họ Dung bảo bọc, nói là viên ngọc quý của nhà họ Dung cũng không ngoa.

Nhưng cô ta lại không bị nhiễm thói cao ngạo hay ở lại do được cưng chiều mà kiêu căng. Mặc dù cô ta cũng

không phải thật sự ngây thơ khi nhìn nhận chuyện đời, nhưng đúng là suy nghĩ khá đơn giản. Tuy nhiên, câu

“ngốc nghếch, ngây thơ, ngọt ngào" của Quý Noän vẫn đâm vào tim cô ta, khiến sắc mặt Dung Yên trở nên khó

coi.

Dung Yên cắn môi, lại nói tiếp: “Khi làm việc ở Hải Thành, tôi có nghe người khác nhắc đến cô Quý gì đó, nhưng

cũng chỉ thỉnh thoảng nghe đến mà thôi. Lúc ấy những người đó đều nhìn nhau dè đặt, như thể nhắc đến cái tên

này trong công ty là điều tối ky vậy. Vậy ra người được gọi là cô Quý kia chính là cô?”

“Đúng, thì sao?” Quý Noãn hỏi lại.

“Cô và Mặc Cảnh Thâm từng quen nhau thật à? Nhưng sau này hai người đã chia tay phải không? Cho nên những

người trong công ty mới không dám nhắc đến tên cô? Có phải cô đã từng làm tốn thương anh ẩy không? Vậy cô

còn mặt mũi nào mà trở về đứng bên cạnh anh ẩy? Anh ẩy xứng đáng được hạnh phúc, còn cô không xứng!"

Dung Yên nhìn cô chằm chằm.

Quý Noän nhìn đôi mắt trừng to của cô ta, dáng vẻ cứ như để tôn thờ tình yêu của mình mà từ một nàng công

chúa đã biến thành một đấu sĩ, khiến cô cũng có chút ngưỡng mộ.

Chí ít là từ nhồ cô ta đã vô lo vô nghĩ, chí ít là tất cả mục đích của cô ta đều rất đơn thuần.

Khoảnh khắc cô ta vừa mở miệng, Quý Noãn chỉ muốn đánh tan những ảo tưởng không thực tế mà cô gái ngây

thơ đổi với người đàn ông mình thích của cô Dung này. Nhưng kết quả, cô thật sự không ngờ tính tình của cô

Dung này vừa đơn giản vừa cổ chấp như thế.

Hèn gì cô ta lại nói cô là “người trong mộng”.

Có lễ Dung Yên cho rằng cô và Mặc Cảnh Thâm đã từng quen nhau, nhưng cô lại là loại phụ nữ vì lợi ích hay hiểu

lầm gì đó mà rời xa anh. Chắc là trong lòng cô ta đã gắn cái mác bạn gái cũ, “người trong mộng” gì đó cho cô rồi.

Thấy sau khi nghe được câu không xứng, Quý Noãn chỉ lạnh nhạt nhìn mình không nói gì thêm, Dung Yên vô

thức cảm thầy nhất định Quý Noãn đã bị mình chạm vào nỗi đau thẩm kín nào đó.

Mặc dù Quý Noãn xinh đẹp, nhưng Dung Yên tin rằng chẳng qua Mặc Cảnh Thâm chỉ cố chấp với cô mà thôi. Chắc

chắn là Quý Noãn thấy địa vị của Mặc Cảnh Thâm càng ngày càng vững chắc trong giới kinh doanh trong và

ngoài nước, muốn nịnh bợ anh vì lợi ích của mình. Cô chắc chắn là cô gái có lòng đạ độc địa và tâm cơ.

Sau đó cô ta lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp hoàn hảo của Quý Noãn, trong lòng càng thêm ganh ghét.

Bình luận