Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 554: Cho đến khi Mặc Cảnh Thâm thấy Quý Noän đã ăn sạch miếng bánh gato trong tay, anh lại tiện tay đư


Cho đến khi Mặc Cảnh Thâm thấy Quý Noän đã ăn sạch miếng bánh gato trong tay, anh lại tiện tay đưa

cho cô thêm đĩa nữa.

Quý Noän nhận lấy bánh gato, cắn một miếng, chậm rãi nhai nuốt, mơ hồ nói: “Mặc tổng, chẳng lẽ anh không

nhận ra từ khi anh vào sảnh tiệc đã có một người cứ nhìn anh chằm chằm, từ đầu đến cuối không rời mắt sao?”

Mặc Cảnh Thâm nhận lấy ly đế cao được người phục vụ bên cạnh đưa tới, không nhìn về hướng nào khác, chỉ

đứng giữa ghế sofa đơn. Cho dù là vừa rồi có người đi qua bắt chuyện hay là bây giờ thì từ đầu đến cuối anh cũng

không đi xa cô quá ba mét.

“Có sao? Chẳng lẽ em đang nói chính em?” Anh cất giọng hờ hững như không thèm để ý, đồng thời lại nhìn cô.

Quý Noãn nén nỗi kích động muốn trừng mắt: “Vừa rồi rốt cuộc là tôi bận ăn bảnh hay bận nhìn anh, chẳng lẽ

trong lòng anh không rõ sao?”

Anh cười: “Em dám nói mình không nhìn anh không?”

Quý Noãn: "...”

Cô có nhìn.

Cô lại nhìn về phía đám đông, thì phát hiện người vừa rồi luôn nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm đã biển mất. Cô

không khỏi nhíu mày, sau đó lại ngước mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm, thấy mặt mày anh điểm tĩnh, hiển nhiên là

biết rõ người mà cô vừa nói, nhưng không có ý định đi tìm hiểu.

Ôi, thật đáng tiếc.

Xem ra lại có thêm một cô gái yêu đơn phương anh rồi.

Chỉ là trong ba năm nay, Quý Noãn không hiểu rõ về Mặc Cảnh Thâm, cũng không biết có phải anh thường xuyên

qua lại Bắc Kinh hay không. Nhưng từ thái độ của những người này đổi với anh, hẳn là anh rất quen thuộc.

Vì vậy, trong giới đoanh nhân Bắc Kinh này hẳn là có nhiều khía cạnh mà cô chưa hiểu rõ.

Cô vừa nghĩ vừa cắn bánh gato, đồng thời bưng ly rượu được người phục vụ đưa tới lên uống.

Cô vừa đưa lên môi thì có một chàng trai trẻ đi tới. Lúc chàng trai đó đến gần, đã nói với Mặc Cảnh Thâm một câu:

“Mặc tổng, qua kia nói chuyện một lát được chứ?"

Lúc này Quý Noãn mới không kìm được mà ngắng lên nhìn sang người kia, nhận ra hình như vừa rồi anh ta là

người luôn đứng chung với cô gái xinh đẹp cứ nhìn Mặc Cảnh Thâm.

Mặc Cảnh Thâm hờ hững liếc nhìn anh ta: “Có chuyện gì thì đứng đây nói luôn đi."

Sắc mặt của chàng trai kia hơi sa sầm, nhưng sau đó lại cười nhạt, nói: “Mặc tổng, dù gì mấy năm nay Dung thị

chúng tôi cũng được xem là bạn cũ của Tập đoàn Shine. Hai năm trước, sau khi tốt nghiệp, em gái tôi đã đến Hải

Thành làm việc, ở lại Shine rất lâu, luôn được Mặc tổng chăm sóc. Giờ hiếm khi được gặp lại nhau, đù anh không

nể mặt đổi tác là tôi thì cũng nên cho em gái tôi chút tình mọn chứ.”

Mặc Cảnh Thâm vẫn không có ý định đời bước, giọng điệu lạnh nhạt, không hể rung động chút nào: “Vốn dĩ cô

Dung được vào Shine ở Hải Thành thực tập là nhờ vào thành tích cao và năng lực cá nhân của chính cô ấy. Trong

suốt một năm cô ấy làm việc ở đó thì tôi ở Mỹ, một năm về nước không quá ba lần, sao có thể chăm sóc cô ấy

được?”

Người tự xưng là anh trai của cô Dung lại cười, nói: “Nhắc lại, Dung thị chúng tôi có thể có cơ hội hợp tác với

Shine cũng nhờ em gái tôi làm trung gian giới thiệu. Nếu không phải lúc trước nó không muốn ở lại Bắc Kinh làm

việc sau khi tốt nghiệp, âm thẩm bỏ nhà trốn đến Hải Thành, lại giả vờ mình không hề có thân phận bối cảnh gì,

chỉ đựa vào sơ yếu lý lịch của bản thân để vào Tập đoàn Shine làm việc, thì sau này đã không phát sinh ra nhiều

hệ lụy như vậy." 

Ngón tay có khớp xương rõ ràng của Mặc Cảnh Thâm bỏ ly đế cao vào khay của người phục vụ, rồi anh liếc nhìn

Quý Noãn ngồi đó tổ vẻ như đang xem kịch vui, rồi lại liếc qua ly rượu trong tay cô. Anh mới không để mắt đến cô

một lát thôi là cô đã cẩm ly lên, như này là định uống Champagne đến say hay gì?

Lúc nào cũng vậy, khi ánh mắt lạnh nhạt của anh nhìn xuống mặt Quý Noãn, thì ánh mắt liền trở nên dịu dàng

hơn, nhưng giọng nói vẫn vô cùng hờ hững với người bên cạnh: “Đây chỉ là mối quan hệ hợp tác kinh doanh giữa

hai bên, không có nguồn cơn, Dung tổng suy nghĩ quá nhiều rồi."

Đúng lúc này, một cô gái mặc váy đạ hội màu trắng đi tới từ đám đông, gương mặt xinh xắn lại dịu dàng, nhìn

khoảng hai ba hai bốn tuổi, xấp xÏ tuổi Quý Noãn. Hình như cô gái này đã đợi Mặc Cảnh Thâm đi đến rất lâu nên

giờ không đợi được nữa, quyết định lấy can đảm đi tới, nhìn anh không rời mắt. Trong đôi mắt lấp lánh kia không

che giấu được vẻ vui mừng và đầy yêu thương khi gặp lại anh.

Người trong sảnh tiệc bắt đầu xì xào bàn tán, bọn họ đều là những người bôn ba ở Bắc Kinh. Sự tích của cô Hai

nhà họ Dung tiếng tăm lừng lẫy ở Bắc Kinh đã nhanh chóng truyền khắp giới.

Nghe nói cô Hai này là con gái ngoan của nhà họ Dung, sau khi tốt nghiệp tại Boston, cô ấy đến Los Angeles thực

tập vài tháng, sau khi về nước thì cứ như mê muội, không chịu trở về Bắc Kinh, mà khăng khăng nói muốn sang

Mỹ làm việc. Nhưng nhà họ Dung không đồng ý, nên đã giữ hộ chiếu của cô, tuyên bổ rõ ràng rằng cô không được

đi nước ngoài.

Từ trước đến nay cô Dung này rất ngoan ngoãn, kết quả lần này lại bổ nhà ra đi trong cơn tức giận, đến thẳng Hải

Thành, che giấu thân phận tôn quý, lấy thân phận là sinh viên mới tốt nghiệp ở nước ngoài để vào Tập đoàn

Shine làm việc. Bởi vì cô ấy đã từng thực tập ở Tập đoàn Shine tại Mỹ mấy tháng, nên quá trình xin việc rất thuận

lợi, được nhận vào làm ngay. Nghe nói lúc mới vào cô ấy cũng chỉ là thực tập sinh, nhưng vẫn chịu khó làm việc ở

Hải Thành, sống chết cũng không chịu về Bắc Kinh.

Không ai biết cô Hai này đang chờ đợi điều gì, nhưng nghe nói năm đó khi Mặc Cảnh Thâm từ Mỹ về Hải Thành

vài lần, cô Dung này đều lấy thân phận trợ lý thực tập theo sát bên anh. Mọi việc bưng trà rót nước đều làm rất

tốt, cũng rất chăm chỉ làm việc, vì vậy cô đã làm việc ở Shine Hải Thành hơn một năm.

Không khó để đoán được, lý do mà cô Hai nhà họ Dung cứ ở lại Hải Thành, tình nguyện mai danh ẩn tích làm một

nhân viên thực tập nhỏ bé chính là vì Mặc Cảnh Thâm.

Cho đến khi anh trai của Dung Yên - Tổng Giám đốc Dung Thành của Tập đoàn Dung thị đến Hải Thành bàn về

dự án hợp tác với Shine thì mới phát hiện ra cô đang làm việc ở đây. Lúc Dung Thành đến, cũng đúng lúc Mặc

Cảnh Thâm về nước, bọn họ ép Dung Yên về Bắc Kinh ngay trước mặt Mặc Cảnh Thâm.

Sau khi Dung Yên được đưa về Bắc Kinh thì đã làm loạn một thời gian dài. Nghe nói cô nàng vừa tuyệt thực vừa

khóc, nghĩ trăm phương ngàn kế muốn đến Los Angeles hoặc đến Hải Thành, nhưng người nhà họ Dung không

cho phép một thiên kim tiểu thư trong giới thượng lưu ở Bắc Kinh vì theo đuổi đàn ông mà buông thả bản thân

như thế. Dù người mà cô theo đuổi là Mặc Cảnh Thâm thì họ cũng không cho phép cô dùng cách hèn mọn như

vậy để chờ đợi anh.

Thời gian cứ thể trôi qua hơn một năm, cho đến khi rốt cuộc Mặc Cảnh Thâm cũng về nước, rồi đến Bắc Kinh.

Nghe những người kia xì xào bàn tán, Quý Noãn cũng chỉ cho đây là câu chuyện xưa của công chúa Bắc Kinh cải

trang vì hành lọt phải hố tình, sau đó mặt không cảm xúc, cầm ly Champagne bị Mặc Cảnh Thâm lườm khi nãy

đưa lên miệng, uống một hơi cạn sạch.

Bình luận