Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 488: Đó là chỗ của mặc cảnh thâm


Quả thật là Quý Noãn có dự định chuyển nhà, lúc mới về nước, cô cũng rất muốn chuyển, nhưng sau đó lại quá bận.

Chuyện xảy ra tối nay là một lời cảnh báo cho cô.

Thứ nhất là ở đây hơi xa công ty. Thứ hai là phía địa ốc và bảo vệ làm việc không tốt, bất cứ ai cũng có thể trà trộn vào khu nhà. Lúc nãy, gã say kia gây ra chuyện lớn như vậy, nhưng bảo vệ phản ứng rất chậm, một lúc lâu sau mới tới.

Hơn nữa, nơi đây còn bị cúp điện, thật sự không phải là một chỗ ở tốt.

“Về việc chuyển nhà, tôi sẽ cân nhắc. Gần công ty cũng có nhiều nơi có điều kiện thích hợp, tôi sẽ dành thời gian chọn một nơi. Chung cư anh cứ giữ lấy đi!

“Giữ lại làm gì? Cũng chỉ để không thôi, chi bằng cô cứ chọn một chỗ tùy thích mà ở.”

Làm sao Quý Noãn lại không biết, cái gọi là “chung cư” cũng chỉ là mồi câu của Mr. Vinse thôi. Mr. Vinse luôn chờ cô mắc câu, nếu cô thật sự chuyển tới chung của anh ta, vậy sau đó anh ta càng có lý do lui tới thuận tiện.

Loại đàn ông này quá mức khôn khéo, cũng giống như vừa rồi rõ ràng anh ta có thể né tránh nhát dao của gã say, nhưng lại không tránh.

Khi người đàn ông thật sự muốn có được một ai đó, thì tâm tư của họ còn sâu hơn cả tâm tư của những phụ nữ trong phim cung đấu nhiều.

“Chuyện này nói sau đi. Mr. Vinse, anh phải về rồi.” Quý Noãn lại mỉm cười, tỏ ý đuổi khách.

Mr. Vinse nhướng mày: “Giờ tôi chợt hối hận vì đã ăn cơm dưới lầu, nếu không thì… ít ra tôi còn có thể lấy lý do ở lại ăn cơm mà ngồi lâu hơn một chút.”

Quý Noãn mỉm cười xoay người đi mở cửa, rồi quay đầu lại nhìn anh ta: “Vì danh dự của tôi và cũng vì tư cách của một người có địa vị như anh, xin anh đừng làm khó tôi, tôi sẽ không tiễn anh đâu.”

Mr. Vinse cũng là một người biết điều, vừa rồi anh ta đã đứng lên, lúc này cũng không ngồi xuống nữa mà đi thẳng tới trước cửa. Khi tới trước mặt cô, Mr. Vinse nhìn cô: “Lúc trước cô đã nói, có thời gian sẽ mời tôi tới ăn cơm, đừng quên đấy nhé!” 

Quý Noãn gật đầu: “Ok.”

Lúc này Mr. Vinse mới bước ra ngoài. Khi cùng Quý Noãn vẫy tay chào tạm biệt, anh ta lại nhìn đèn trong hành lang và đường dẫn vào cầu thang, nói: “Chú ý an toàn, nhanh chóng chuyển nhà đi thôi!”

Quý Noãn lại giơ tay ra dấu “Ok” cho đến khi anh ta vào thang máy. Cô vẫy tay, rồi đóng cửa lại.

***

Thấy Mr. Vinse rời khỏi nhà Quý Noãn, lái xe đi, vệ sĩ lại cầm điện thoại lên. 

“Mr. Vinse rời khỏi nhà cô Quý lúc 8 giờ 50 phút. Cô Quý không xuất hiện, hẳn là không tiễn anh ta. Lúc này Mr. Vinse đã lái xe đi rồi.”

Khuôn mặt Mặc Cảnh Thâm chìm trong bóng đêm dày đặc, như vậy người đàn ông kia đã ở lại tới hai mươi phút?

Anh thoáng nhìn màn mưa trong bóng đêm, rồi lại nhìn về phía chung cư nhà Quý Noãn, ánh mắt u tối, lãnh đạm: “Trong vòng một tuần, khiến cô ấy chuyển khỏi khu chung cư này.”

Vệ sĩ vô cùng kinh ngạc, nhưng lại không dám hỏi nhiều: “Dạ. Chung cư này đã quá cũ, thật sự không an toàn lắm. Nhưng phải làm cho cô Quý chuyển tới nơi nào?”

Giọng Mặc Cảnh Thâm bình tĩnh: “Nguyệt Hồ Loan.”

Vệ sĩ càng kinh ngạc, Nguyệt Hồ Loan là khu dân cư cao cấp duy nhất ở khu Thành Tây. Tuy Nguyệt Hồ Loan không do Tập đoàn Shine xây dựng, nhưng sau khi xây dựng xong Nguyệt Hồ Loan, công ty nọ đã đặc biệt dành tặng một căn hộ mấy trăm mét vuông nằm ở vị trí tốt nhất cho Mặc Cảnh Thâm. Họ còn tặng thêm vài căn hộ nhỏ hơn một chút ở mấy tầng dưới. Ở tòa nhà có phong thủy tốt nhất, có view và phong cảnh đẹp nhất Nguyệt Hồ Loan, gần như tất cả những tầng lầu tốt nhất ở phía trên đều được tặng cho Mặc Cảnh Thâm. Hơn nữa, toàn bộ trang bị đều do công ty nọ hào phóng lắp đặt, có thể thấy họ rất có thành ý.

Chỉ là sau khi được tặng nhà, Mặc Cảnh Thâm chưa từng đến ở.

Ai cũng biết Nguyệt Hồ Loan là khu dân cư tốt nhất khu Thành Tây, kề cận hàng loạt tòa cao ốc văn phòng, cũng rất gần phố buôn bán ở khu Thành Tây. Chính giữa nơi này còn có hồ Nguyệt nổi tiếng của Hải Thành, môi trường rất tốt, là khu “thánh địa” yên tĩnh giữa đô thị sầm uất.

Nhưng phải làm thế nào để cô Quý chịu chuyển tới đó?

***

Hôm sau, Quý Noãn đến công ty, tranh thủ lên mạng xem một số căn nhà gần đó.

Bất kể là nhà chung cư hoặc là nhà thông thường, cách công ty không bao xa và có thể ở tương đối thoải mái, cũng chỉ có hai ba nơi.

Nhưng có điều lạ là hầu như không có nhà nào đặc biệt phù hợp và có thể làm cô hài lòng.

Nguyệt Hồ Loan là khu cô ưa thích nhất, nhưng nghe nói giá nhà ở đó không những rất cao, hơn nữa, rất nhiều căn hộ đặc biệt thích hợp đã được bán hết. Một vài căn hộ chung cư và nhà ở còn lại đều không thể nhìn cảnh hồ nằm giữa khu dân cư.

Lựa chọn thứ hai là hai chung cư gần Nguyệt Hồ Loan, đó là Quốc Tế Cẩm Mỹ và Dinh thự Cali. Nơi khác tốt hơn là khu biệt thự kiểu châu Âu ở gần đó.

Cô chỉ ở một mình, biệt thự thì quá phô trương. Phong cảnh đẹp ở khu Thành Tây cũng không nhiều, duy nhất chỉ có Nguyệt Hồ Loan nổi tiếng nhất cũng có giá cao nhất.

Nhưng nhìn đi nhìn lại cũng không có nhà nào ở vị trí mà cô ưa thích, cũng không hiểu sao mấy căn nhà giá gần hàng chục triệu đều đã được bán hết. Tuy Hải Thành có nhiều người giàu có, nhưng cũng không đến mức đều tập trung ở khu Thành Tây vốn không phải khu vực tốt nhất này. Rõ ràng người có tiền ở các khu Thành Nam, Thành Bắc, và Thành Đông nhiều hơn. 

Tiểu Bát thấy cô đang xem nhà, liền tới gần, nói: “Chị Đại muốn chuyển nhà sao?”

“Ừ.”

“Ái chà, chị đã xem mấy căn nhà ở Nguyệt Hồ Loan chưa?”

“Rồi!”

Bỗng Tiểu Bát chỉ xuống dưới lầu: “Em vừa thấy dưới lầu có người của địa ốc Nguyệt Hồ Loan đang tổ chức hoạt động ở khu lân cận, nói có một người là chủ sở hữu của tòa hộ tốt nhất do thường xuyên ở nước ngoài nên nhờ người của địa ốc bán lại, hay là chị nhanh chân đến xem đi?”

“Tòa nhà tốt nhất là tòa nhà nào?” Quý Noãn lại mở bản đồ Nguyệt Hồ Loan ra, xem một lượt, xác định ba tòa nhà A1 đến A3 trên bản đồ: “Nếu là một trong ba tòa nhà này, thì chị sẽ đi xem, nếu không thì cũng không cần xem đâu.”

“Hình như đúng là tòa nhà bắt đầu bằng chữ A. Dù sao thì bây giờ chị cũng đang rảnh rỗi, chị xuống lầu hỏi thử một chút đi.”

Việc chuyển nhà đã được lên kế hoạch, Quý Noãn nghe vậy mới đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ. Tiểu Bát tới gần chỉ về phía cách đó không xa, quả nhiên thấy có người của Nguyệt Hồ Loan đang tổ chức hoạt động ở đó.

Quý Noãn xuống lầu, đi tới cầm truyền đơn do nhân viên địa ốc phát, xem lướt qua, rồi đến gần người kia, nghi hoặc hỏi: “Cho hỏi có phải năm tầng trên cùng của tòa nhà A1 ở khu Nguyệt Hồ Loan đang bán không?”

“Dạ đúng vậy. Chủ năm tầng nhà đó thường xuyên ở nước ngoài, nhà trong nước bỏ không không sử dụng, nên nhờ chúng tôi đứng ra bán thay.”

Tòa nhà này vừa vặn nằm ở trung tâm Nguyệt Hồ Loan có hướng nhìn ra hồ mà Quý Noãn rất thích. Cô thích nhà sát vùng nước, dù là bên bờ biển hay bên hồ đều được vì có phong cảnh đẹp, không khí trong lành. Nơi này gần công ty, mà nghe nói khu vực địa ốc ở đó cũng rất tốt, rất an toàn.

Chỉ có điều, diện tích của tầng trên cùng cũng hơn bốn trăm mét vuông. Tuy tầng đó có vị trí tốt nhất, nhưng một người ở trong căn hộ có diện tích hơn bốn trăm mét vuông thì rất trống trải.

Bình luận