Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 45: Hồ Ly mặt cười tần công tử, diêm la mặt lạnh mặc cảnh thâm


"Đến bệnh viện Đông y mua vài đơn thuốc làm ấm tử cung, hoặc uống chút thuốc tây tôi điều chế làđược. Nhưng đây là bệnh xấu từ nhỏ của côấy, tốt nhất vẫn nên điều trị từ từ bằng Đông y." Tần TưĐình chậm rãi nói, đồng thời liếc nhìn Quý Noãn đang ngồi dậy trên giường.

Trước đây, cô Hai nhà họ Quý này nhìn người ta hung dữ vô cùng, bây giờ thì giống như cô vợ nhỏ ngoan ngoãn vậy. Vừa rồi lúc vào phòng, anh ta cũng suýt c** tưởng mình nhìn lầm.

"Thuốc Đông y ư? Trước đây chị Trần có mua cho tôi vài cữ, nhưng tôi vẫn chưa uống cữ nào." Quý Noãn nói xong thì xuống giường lục lọi trong ngăn kéo hộc tủ cạnh giường.

Kết quả, Tần TưĐình và Mặc Cảnh Thâm đồng loạt nhìn vào lọ thuốc nhỏ màu trắng trong góc ngăn kéo.

"Đó là gì vậy?" Giọng của Tần TưĐình bỗng lạnh đi vài phần.

Mặc Cảnh Thâm cũng thâm trầm nhìn Quý Noãn đang ngẩn người đứng đấy, chìa tay nhận lấy lọ thuốc mà Quý Noãn bỗng nhiên lấy ra.

Tần TưĐình đi qua, nhận lấy hai viên thuốc nhìn mấy lần, rồi đưa lên mũi hít nhẹ.

"Cô Quý, côđã từng đi khám bác sĩ tâm lýà?" Tần TưĐình bất chợt hỏi một câu như thế.

Quý Noãn ngơ ngác nhìn Tần TưĐình, sau đó lại nhìn sang Mặc Cảnh Thâm giờđây sắc mặt đã sa sầm lạnh lẽo không tưởng tượng nổi.

Trước đây, vì tâm trạng quá tệ mà côđã bị Quý Mộng Nhiên dụđi khám bác sĩ tâm lý. Đây là thuốc làm giảm uất ức mà bác sĩđã kêđơn cho cô.

Sau khi mang về cô cũng chỉ uống vài lần, thậm chí còn quên mất có lọ thuốc này tồn tại trong tủđầu giường. Đó là bởi vì cô không cảm thấy cảm xúc khi đó của mình là bệnh trầm cảm.

Tuy lúc ấy Quý Mộng Nhiên luôn nói cô mà cứ uất ức thế này thì nhất định sẽ xảy ra chuyện, nên muốn dẫn côđến khám bác sĩ tâm lý, muốn tìm người tư vấn tâm lý cho cô. Những bác sĩđó toàn cho cô những lời khuyên khó hiểu, bảo cô nhất định phải lập tức ly hôn, như thế mới có thể giải thoát sớm.

Chẳng lẽ thuốc này… có vấn đề…

Quý Mộng Nhiên và người đàn bà Thẩm Hách Như kia có quan hệ tốt như thế, nếu động tay động chân vào thuốc cũng không phải hoàn toàn không có khả năng.

Quý Noãn lui về sau một bước. Cô cũng không biết rốt cuộc mình đang sợđiều gì, vô tình ngước lên thì chạm phải ánh mắt của Mặc Cảnh Thâm.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, trong giọng nói hàm chứa vẻ nghiêm nghị nhàn nhạt: "Em đã uống thuốc này chưa?"

Đầu tiên Quý Noãn gật đầu, sau đó lại lắc đầu: "… Em đã từng uống mấy lần, nhưng thấy uống xong hơi khó chịu thì không uống nữa."

"Cô uống lúc nào?" Tần TưĐình đứng bên cạnh lạnh giọng hỏi, thái độđã không còn thiếu nghiêm túc như ban nãy.

"Lúc chúng tôi mới kết hôn hơn một tháng. Lúc ấy tâm trạng của tôi rất kém, Mộng Nhiên nói rằng nó sợ tôi quááp lực nên đưa tôi đến khám bác sĩ tâm lý, sau đó bác sĩởđó kê cho tôi loại thuốc này." Quý Noãn kể lại chi tiết, cảm thấy nhưđã gõ vào tiếng chuông báo động.

Thuốc này… tuyệt đối không đơn giản.

Mặc Cảnh Thâm nhìn chằm chằm cô hồi lâu, khóe môi dần dần cong lên, dần dần chứa đầy ý giễu cợt.

Nhưng Quý Noãn cảm giác được, vẻ mặt lạnh lùng chế giễu này của anh không phải dành cho cô.

Cô nghi ngờ thuốc mà Thẩm Hách Như cho ba cô uống không ổn, nhưng cô lại quên kiểm tra thuốc mà Quý Mộng Nhiên ép bác sĩ kêđơn cho cô lúc ban đầu rốt cuộc là thuốc gì. Chuyện này đã quá xa xưa, thật sự côđã quên sạch, không hề nghĩ tới.

Mười phút sau.

"Thành phần trong thuốc này không gây ảnh hưởng cho sức khỏe, nhưng nó chứa hỗn hợp các loại thuốc gây rối loạn thần kinh ở người và gây suy nhược thần kinh nhẹ." Tần TưĐình bóp nát viên thuốc trong tay: "Đây là một loại thuốc hỗ trợđược một số phòng khám tâm lý nhỏ dùng để thúc đẩy tinh thần của bệnh nhân và làm cho một số bệnh nhân mắc bệnh tâm lý phấn chấn hơn để có thể dễ dàng kiểm chứng triệu chứng của bệnh tình. Thuốc này không được phép sử dụng trong các bệnh viện lớn chính quy, thuộc danh mục thuốc cấm."

"Suy nhược thần kinh hả?" Quý Noãn tròn mắt.

Tần TưĐình nhướng mày, thấp giọng chế nhạo: "Cô Quý, tâm trạng và hành vi của cô mấy tháng trước rất phù hợp với bệnh trạng này."

Ngụý của anh rất rõ ràng…

Hóa ra đây là lý do mà Quý Mộng Nhiên cứ luôn mồm nói côđã thay đổi vô lý trước mặt Mặc Cảnh Thâm.

Tần TưĐình liếc qua vẻ mặt lúc này của Quý Noãn, hờ hững cười: "Thành phần chứa trong loại thuốc này không gây hại cho sức khỏe, dù có uống cũng không dễ bị người ta phát hiện. Nếu cô uống không nhiều thì không có vấn đề gì."

"Cho nên…" Tần TưĐình cởi găng tay khử trùng ra, hất cằm nhìn sang Mặc Cảnh Thâm, giọng điệu nhưđang xem kịch vui: "Nửa đêm Mặc tổng gọi tôi đến đây là vì vợ cậu uống nhầm thuốc à?"

Quý Noãn: "…"

Thân hình cao ráo của Mặc Cảnh Thâm đứng sừng sững trước cửa nhìn lọ thuốc kia, chậm rãi đút một tay vào túi quần, bờ môi mỏng lạnh phác họa một đường cong, là cười, nhưng rất lạnh.

Quý Noãn cho rằng mình đãđủ tỉnh táo, đủ phòng bị, nhưng trong khoảnh khắc này cô vẫn cảm thấy sống lưng lạnh ngắt.

Bàn tay cô bỗng dưng ấm áp. Mặc Cảnh Thâm đi tới nắm lấy tay cô. Khi chạm vào bàn tay lạnh buốt của cô, anh thong dong bình tĩnh siết chặt tay cô hơn.

Tần TưĐình dọn dẹp đồđạc của mình, cởi áo khoác trắng trên người ra, bên trong chỉ mặc áo sơ mi và quần tây, hơi nhướng mắt nhìn một màn này: "Đêm hôm khuya khoắt chạy tới đây làm việc không công, đã vậy hai người còn muốn đút cho tôi một ngụm thức ăn chó? Các người đúng là vô nhân tính!"

Mặc Cảnh Thâm thản nhiên nhả ra mấy chữ: "Cậu thiếu phụ nữà?"

Ai mà không biết văn phòng nội khoa của Tần TưĐình trong bệnh viện? Để gặp anh ta một chút mà các cô gái chưa chồng đã cốý hút thuốc cho viêm phổi hoặc cốý giả bệnh chạy tới xin số của anh ta nhiều như cá diếc sang sông vậy.

Hải Thành luôn có câu nói: Thà chọc Hồ Ly mặt cười Tần công tử, chứđừng chọc Diêm La mặt lạnh Mặc Cảnh Thâm.

Nam Tần Bắc Mặc, hai vị nam thần này là hai người khó giải quyết nhất trong tứđại gia tộc ở Hải Thành.

Mặc dù nhà họ Quý cũng được liệt vào tứđại gia tộc ở Hải Thành, nhưng mấy năm gần đây, danh tiếng của họđã sớm không còn hưng thịnh như nhiều năm về trước. Ngược lại căn cơ của nhà họ Mặc chưa bao giờ dao động.

Đừng nói làở Hải Thành, bất cứ người nào trong nhà họ Mặc tùy tiện giậm chân một cái thì mấy thành phố lớn lân cận cũng phải chấn động theo. Mỗi một thành viên trong nhà họ Mặc đều là những nhân vật danh tiếng vô lượng. Ba giới quân sự, chính trị, thương trường, người nhà họ Mặc đều có mặt, hơn nữa ai nấy đều có thân phận vàđịa vị siêu phàm.

"Không thiếu phụ nữ, nhưng người phụ nữ của cậu đúng là…đúng là ngu ngốc mà." Tần TưĐình ngoảnh lại lạnh nhạt lườm Quý Noãn.

Thái dương Quý Noãn giật một cái.

Nói cô ngu ngốc, nói cô uống nhầm thuốc, được lắm!

Cô quay đầu nhìn sang Mặc Cảnh Thâm đang đứng bên cạnh: "Đã muộn vậy rồi mà bác sĩ Tần lại có thể vì một cúđiện thoại của anh mà có lòng lái xe tới đây, có phải anh ấy nợ anh ân tình không?"

Tần TưĐình nghiêng đầu nhìn cô, chân mày hơi nhướng lên, giống như chợt phát hiện ra Quý Noãn này cũng có chút thú vị.

Mặc Cảnh Thâm: "Có thể nói vậy."

Lúc này, mắt Quý Noãn sáng lên: "Vậy nể mặt anh, em có thể nhờ anh ấy tiện thể giúp em một chuyện được không?"

Trán Tần TưĐình nổi gân xanh: "Cô Quý… chẳng trách cô có thể gả cho cậu ấy, hai người các người quả thật là cá mè một lứa…"

Bình luận