Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 445: Anh đã từng đứng sau lưng ôm cô thế này (3)


Lúc này trong đám người vang lên âm thanh, phần lớn đều hỏi Quý Noãn có muốn được trợ giúp hay không.

Quý Noãn không trả lời.

Cho đến khi không biết vì sao tiếng nói từ trong đám người bỗng nhiên im bặt, đồng thời cảm thấy vẻ mặt của Thịnh Dịch Hàn và Quý Mộng Nhiên cũng biến đổi, Quý Noãn mới tạm dừng động tác. Cô còn chưa kịp có phản ứng, chợt phát hiện dường như phía sau có người đến gần.

Khi người phía sau đến gần, đưa tay nắm vai cô, mùi hương thanh mát sạch sẽ dễ chịu như quen thuộc, như xa lạ thoang thoảng quanh người cô. Quý Noãn hơi khựng lại thì tay của người đàn ông đã từ phía sau vòng tới, nắm lấy cổ tay cô, giúp cô đứng với tư thế thích hợp nhất. Giọng nói lành lạnh, trầm bổng vang lên bên tai: “Đừng căng thẳng!”

Không cần quay đầu lại, cô cũng biết người sau lưng  là Mặc Cảnh Thâm.

Dù cho khoảng cách ba năm hai người xa nhau như dải Ngân Hà, nhưng chỉ cần khoảnh khắc anh đến gần, giọng nói, mùi hương và hơi thở của anh đủ để cô không cần quay đầu lại vẫn có thể nhận ra rõ ràng, đó là anh.

Thấy Mặc Cảnh Thâm trước đó vẫn ngồi im lìm ở khu nghỉ ngơi, thế mà lại đi tới giúp Quý Noãn, Quý Mộng Nhiên hung dữ nghiến răng, tay cầm phi tiêu chặt đến mức ngón tay trở nên trắng bệch.

Quý Noãn vốn thật sự không căng thẳng, nhưng hơi thở của Mặc Cảnh Thâm bỗng nhiên vờn quanh người cô, hơn nữa có nhiều người bỗng chốc không dám nói lung tung nữa, chỉ im lặng nhìn về bên này, khiến cả người cô càng căng như dây đàn.

Từ phía sau, tay của Mặc Cảnh Thâm vỗ vào thắt lưng cô, chỉnh cho thân hình cứng đờ của cô đứng đúng tư thế. Rồi lại dường như chỉ là đơn thuần hướng dẫn động tác phóng phi tiêu cho cô, tay anh đặt lên cổ cô, giúp cô điều chỉnh và cố định hướng quay đầu và phương hướng có thể đạt được tầm nhìn tốt nhất. Tay còn lại của anh từ đầu đến cuối nắm lấy cổ tay cô đưa về phía trước, lòng bàn tay dày rộng và ấm áp nắm trọn bàn tay cô.

“Tập trung vào chấm tròn phía trước, thân hình không nên xoay chuyển một cách cứng nhắc như vậy. Phi tiêu không phải là trò chơi chỉ cần có sức mạnh. Ngoài độ chính xác ra, còn cần sự tĩnh tâm.” Tiếng của anh gần như phát ra ngay bên tai cô, điềm tĩnh và từ tốn: “Chuẩn bị xong rồi chứ?”

Quý Noãn nhìn về phía bảng phi tiêu một lần nữa: “Được rồi.”

Anh nắm tay cô, phóng phi tiêu đi.

Cũng là trợ giúp một tay chơi mới, nhưng chiếc phi tiêu màu sắc sặc sỡ bắn thẳng vào vòng tròn ở giữa bảng phi tiêu, hơn nữa không chỉ bắn vào chính giữa, mà còn bắn rơi phi tiêu của Thịnh Dịch Hàn và Quý Mộng Nhiên.

Một chiến thắng áp đảo.

Bốn phía vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy. Quý Noãn không nhìn khuôn mặt tái mét vì tức giận của Quý Mộng Nhiên, cũng không nhìn mọi người với tâm trạng tới xem náo nhiệt và ánh mắt dường như chỉ muốn tới để hóng chuyện của họ, mà chỉ nhìn vòng tròn ở giữa bảng phi tiêu phía xa xa, cảm thấy như thời gian trở lại ba năm trước đây ở khu căn cứ XI tại Los Angeles, khi cô không chút tự tin đối diện hồng tâm ở ngoài trăm mét, người đàn ông này đã từng đứng sau lưng hướng dẫn cho cô thế này.

Ánh mắt của Quý Noãn rất bình tĩnh, bình tĩnh như thể dĩ vãng kia hoàn toàn chưa từng tồn tại.

“Cảm ơn Mặc tổng.” Quý Noãn nhìn chiếc phi tiêu ghim vào giữa bảng phi tiêu, rồi thình lình rút tay khỏi lòng bàn tay anh. Cô đứng trước ngực anh, cất giọng rất bình tĩnh, thậm chí hơi lãnh đạm nói: “Có thể buông tôi ra chưa?” 

Lúc trước khi cô lên tiếng, anh đứng phía sau cũng không vội vã rời đi. Thế nhưng cô vừa cất tiếng, cánh tay anh đã lập tức thu về, không hề có một phút dừng lại hoặc động tác ôm không cần thiết. Khi Quý Noãn xoay người hướng về phía anh cảm ơn thì khoảng cách giữa hai người đã lại tách ra nửa mét rồi.

“Cảm ơn.” Quý Noãn lại nói.

Mặc Cảnh Thâm thấy vẻ xa lánh và khoảng cách rõ ràng trong mắt cô, cũng không trả lời. Chỉ khi Quý Noãn thản nhiên rời đi, ánh mắt anh mới hờ hững nhìn về phía chiếc phi tiêu màu sắc sặc sỡ ghim trong vòng tròn ở giữa bảng phi tiêu.

Quý Noãn bỏ đi rất nhanh.

Cô là người trước kia Mặc Cảnh Thâm tự tay đẩy đi. Nếu anh đã luôn miệng nói Mặc Cảnh Thâm trước kia đã chết, lấy danh nghĩa đã chết để chia tay cô, thì đương nhiên là cô sẽ chấp nhận lý do tàn nhẫn nhất đó, không hỏi, không lưu tâm, cũng không cần níu kéo nữa.

Thời gian trôi qua, sau khi trở về Hải Thành, cô cũng không nghĩ tới việc qua lại nhiều hơn với Mặc Cảnh Thâm.

Có thể gặp lại nhau đã là không dễ rồi, tuy cô không đến mức căm thù oán hận gì Tổng Giám đốc Mặc cao cao tại thượng này, nhưng cô với anh cũng không còn bất kỳ quan hệ nào.

Trước đây sau khi ly hôn, cô không định gặp lại anh. Dù cho Ngự Viên bị phá bỏ, bị niêm phong, dù cho cô tới nước Anh xa xôi, cô cũng không nghĩ tới việc còn có thể nói chuyện với anh trong tình thế và khoảng cách gần như thế này. 

Quý Noãn trở về phòng. Sau khi vào phòng, cô mới phát hiện cả người mình đẫm mồ hôi. Buổi sáng phơi nắng lâu như vậy, buổi chiều lại liên tục chơi trò chơi, vận động không ngừng, có lẽ ban nãy lúc chơi phóng phi tiêu, trên người cô có mùi không được dễ chịu lắm.

Cô lại nghĩ tới tình cảnh lúc đó, nghĩ đến những tiếng xì xầm của những người xung quanh khi Mặc Cảnh Thâm ôm và giúp cô, nghĩ đến ánh mắt điềm tĩnh, lãnh đạm từ đầu đến cuối của Mặc Cảnh Thâm.

Có lẽ xa cách lâu ngày gặp lại khiến tâm trạng cô kích động, nhưng lúc này Quý Noãn không muốn nhắc lại. 

Quý Noãn vào phòng tắm đứng dưới vòi sen đang chảy nước ấm.

Cách đây ba năm ở khách sạn kia, thiếu chút nữa là cô đã chết do sốt cao vì ngâm mình trong nước lạnh và không khí lạnh. Từ đó, cô hầu như không tắm nước lạnh nữa. Thường ngày cô cũng rất ít động vào nước lạnh, cho dù thời tiết có oi bức cỡ nào, cô cũng tuyệt đối không uống nước lạnh. Cũng chính vì vậy, chứng thể hàn của cô đã thuyên giảm rất nhiều. Thời gian gần đây, mỗi khi đến kỳ kinh nguyệt, bụng cô cũng không đau dữ dội nữa.

Khi cô tắm xong đã là bảy giờ rưỡi. Đang là mùa Hạ, trời sẩm tối, nhưng bóng đêm chưa hoàn toàn chiếm ngự.

Khu nghỉ mát vẫn còn rất náo nhiệt. Mấy năm gần đây, trong số những người thành công ở Hải Thành, có rất nhiều người còn trẻ, không phải là những “ông chú” bốn mươi lăm tuổi bụng bia mà cô quen nhìn thấy khắp nơi trước kia.

Có người đang làm món nướng ở khu vực cho phép nấu nướng bên bãi biển, khá nhiều người đang uống rượu tán gẫu, bầu không khí rất náo nhiệt. 

Căn phòng Quý Noãn ở là lầu hai của biệt thự nghỉ dưỡng, có một ban công rất lớn, cô mở cửa sổ bước ra ban công. Gió biển từ nơi xa thổi về. Cô nhìn thấy một nhóm người đang nướng thức ăn, đều là khuôn mặt mấy ngày này hay gặp, không có Thịnh Dịch Hàn và Quý Mộng Nhiên, đương nhiên cũng không có Mặc Cảnh Thâm. 

Phía chân trời xuất hiện lác đác vài vì sao. Quý Noãn ngồi trên ban công ngắm nhìn bầu trời đêm, lắng nghe tiếng cười nói của đám người dưới kia.

Gió biển nhẹ nhàng lướt qua, Quý Noãn đưa tay lên vén mái tóc đã gần khô. Lúc cúi đầu lần nữa thì cô nhìn thấy Thẩm Mục trong đám người. Nhưng hiển nhiên Thẩm Mục đến tham gia góp vui, còn Mặc Cảnh Thâm vẫn không xuất hiện.

Bình luận