Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 341: Động tác thân mật chói lọi xuyên thẳng vào mắt người khác


Dung mạo Mặc Cảnh Thâm anh tuấn lạnh lùng, anh nắm tay Quý Noãn quay người đi, không định nán lại thêm một giây nào nữa.

Quý Noãn vừa bị anh dắt ra ngoài được vài bước thì đã nghe thấy tiếng quát nghiêm lạnh của Mặc Thiệu Tắc vang đến: “Vừa về đã đi ngay sao?”

Mặc Thiệu Tắc không ngờ Mặc Cảnh Thâm không thèm phản ứng mà lập tức lôi Quý Noãn đi ngay.

Quý Noãn nghe thấy tiếng Mặc Thiệu Tắc thì dừng bước, dù sao mình cũng là phận làm dâu, không thể ra vẻ không coi ai ra gì.

Cánh tay Mặc Cảnh Thâm kéo cô không hề buông lỏng. Anh lôi cô đến sát bên cạnh, nâng tay áp lên lưng cô, mạnh mẽ dẫn cô đi về phía cánh cửa chính màu đen kiểu Âu tối giản, giọng nói thong dong lạnh nhạt: “Em không cần để ý, đi thôi.”

Dứt lời, anh sải bước dài đưa Quý Noãn đi thẳng ra ngoài.

Ông cụ Tô nghe thấy tiếng động cũng đứng dậy đi ra xem tình hình ngoài cổng. Tuy ông cụ già nua nhưng ánh mắt lại sáng ngời anh minh khác thường.

Hôm nay ông cụ đến đây, mục đính chính là Mặc Cảnh Thâm.

Trước khi đến, ông cụ còn nghi ngờ không biết thật ra Mặc Cảnh Thâm có về nhà hay không. Nhưng dù sao hôm nay cũng là Tết truyền thống ở trong nước, anh lại đang ở Los Angeles, cũng không thể hết lần này đến lần khác lại không về nhà. Vì vậy ông cụ cứ liều đến đây một lần.

Nhưng thái độ của Mặc Cảnh Thâm rõ ràng đã nói lên tất cả.

Giờ phút này, Tô Tri Lam đứng sững một chỗ nhìn theo bóng hai người đang đi mỗi lúc một xa.

Lúc mới đầu cô ta còn có thể cho rằng không có gì khó khăn. Nhưng từ lần cô ta gặp Mặc Cảnh Thâm vô tình và sắt đá trong bệnh viện, rồi hiện tại lại thấy hai người họ không thèm quay đầu vào nhà thì cô ta đột nhiên cảm thấy mọi chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Quý Noãn mặc chiếc áo nhung dê màu trắng, còn Mặc Cảnh Thâm mặc áo khoác nhung màu đen, kết hợp lại thành đôi áo tình nhân. Bóng lưng của hai người, người nam cao to và người nữ thanh mảnh đứng cạnh nhau tạo thành một hình ảnh hoàn mỹ, long phụng xứng đôi vừa lứa. Đặc biệt là bàn tay của Mặc Cảnh Thâm áp sát vào lưng Quý Noãn nên bị mái tóc xoăn dài xõa sau lưng của cô che lấp đi. Động tác thân mật chói lọi như vậy đâm thẳng vào mắt người khác.

Tô Tri Lam cố che giấu sự bất mãn và căm tức sâu nơi đáy mắt, ngước lên nhìn chằm chằm vào Quý Noãn đang có vẻ cân nhắc mà bước chân hơi chần chừ, nhưng lại bị người đàn ông bên cạnh kiên quyết kéo đi.

“Cảnh Thâm!” Mặc Thiệu Tắc nổi giận quát lên sau lưng họ: “Đến cả ngày đầu năm mới mà anh còn định cho chúng tôi tức chết sao? Về thì đã về rồi, còn đi đâu? Quay lại đây ngay cho tôi!”

Mặc Thiệu Tắc vừa dứt lời thì lập tức một giọng phụ nữ vang lên: “Cảnh Thâm về rồi à? Nó đang ở đâu? Nó có dẫn con dâu của tôi về không?”

Mặc Cảnh Thâm nghe thấy giọng nói này thì bước chân mới dừng lại. Quý Noãn quay người lại theo phản xạ, nhìn thấy một phụ nữ trung niên với làn da được chăm sóc rất kỹ càng đang tha thiết ngóng ra ngoài cửa.

Quý Noãn cũng có chút ấn tượng với bà. Vào ngày cưới của cô với Mặc Cảnh Thâm, dù Mặc Thiệu Tắc không tham dự nhưng mẹ Mặc Cảnh Thâm cũng bớt thời gian từ nước Mỹ ngàn dặm xa xôi bay về Hải Thành tham dự lễ kết hôn của bọn họ.

Tuy lúc ấy mới chỉ gặp một lần nhưng bây giờ Quý Noãn vẫn có thể nhận ra đây chính là mẹ của Mặc Cảnh Thâm, phu nhân Vạn Châu.

Vạn Châu vừa nhìn đã thấy bóng dáng của hai người, lại chạm phải ánh mắt quay lại của Quý Noãn thì lập tức cười thân thiện vẫy cô: “Con dâu, đi cái gì mà đi! Mau quay lại đây! Trong nhà đã chuẩn bị một mâm thức ăn ngon để chờ các con về đây!”

Vào ngày cô kết hôn, bà Vạn Châu cũng lôi kéo cánh tay Quý Noãn hết lần này đến lần khác gọi cô là con dâu. Nhưng lúc ấy tâm lý kháng cự của Quý Noãn vẫn rất mạnh mẽ, nên cô rút tay lại, không để ý có chừa cho người ta chút mặt mũi nào không, quay người đi thẳng vào phòng trang điểm của cô dâu đằng sau sân khấu.

Quý Noãn nhớ đến chuyện này thì cảm thấy áy náy, bèn quả quyết quay người lại, dùng sức lôi kéo cánh tay Mặc Cảnh Thâm quay lại đi vào khuôn viên biệt thự. Quý Noãn cười, cong khóe môi khóe mắt nói: “Vừa rồi Mặc Cảnh Thâm nói chúng con quay về quá gấp gáp, chưa kịp mua lễ vật làm quà mừng năm mới. Anh ấy đang định đưa con đi mua quà, chứ không phải chúng con bỏ đi đâu ạ!”

Cặp mắt tao nhã sâu thẳm của Mặc Cảnh Thâm rướn lên nhìn sang cô gái vừa lên tiếng thanh minh giúp anh.

Vạn Châu nghe thấy liền tươi cười đi ra đón, bước đến kéo cánh tay Quý Noãn: “Ôi chao, tay lạnh vậy sao. Các con về nhà mình chứ có phải đi đến nhà người khác đâu, còn phải lễ vật quà tặng gì chứ? Mà Cảnh Thâm, con muốn đi mua đồ thì đi một mình đi, trời lạnh như thế này, phải để Quý Noãn mau vào trong nhà cho ấm chứ!”

Bà nói xong liền lôi Quý Noãn đi thẳng vào cửa.

Thái độ của mẹ chồng và ba chồng thật sự quá trái ngược.

Mặc Thiệu Tắc vẫn cau có đứng trước cửa. Mặc Cảnh Thâm thấy Quý Noãn ngang nhiên bị lôi vào nhà thì mới lạnh nhạt gật đầu chào ông cụ Tô.

Ông cụ Tô nhẹ nhàng cười một tiếng: “Nhìn qua có vẻ Cảnh Thâm không quá hoan nghênh chúng ta thì phải.”

Ánh mắt trong vắt lãnh đạm của Mặc Cảnh Thâm liếc sang ông cụ Tô, anh lạnh nhạt nói: “Ông cụ Tô cả nghĩ rồi, dù sao đã đến nhà thì là khách, làm sao có thể không hoan nghênh cho được?”

Tô Tri Lam lúc này nhìn chằm chằm gương mặt Mặc Cảnh Thâm, nở nụ cười với anh: “Cảnh Thâm, từ nhỏ em đã sống cùng với ông nội, người nhà họ Tô quá ít, lễ mừng năm mới năm nay lại còn quạnh quẽ hơn bình thường, nên mới đến đây muốn đón Tết truyền thống cùng chú Mặc và dì Châu, thật không ngờ anh lại quay về.”

Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt gật đầu: “Ừ, vậy mời vào trong ngồi.”

Anh nói xong cũng không nhiều lời, tiện tay cầm chìa khóa điện tử lên bấm một cái, khóa chiếc xe đang đỗ trong bãi lại rồi bước vào bên trong.

Lúc này Quý Noãn đã bị mẹ Mặc Cảnh Thâm kéo vào ngồi trong phòng khách. Phong cách bài trí của nhà họ Mặc tại Mỹ và nhà họ Mặc ở Hải Thành không giống nhau. Phong cách nhà ở Hải Thành thiên về cổ kính đơn giản thoáng mát, cây cỏ núi non dưỡng sinh phóng khoáng. Còn ở đây thì nội thất khá cầu kỳ, vừa nhìn đã biết chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà cũng đều do mẹ của Mặc Cảnh Thâm suy tính sắp xếp. Còn người đàn ông gia trưởng như Mặc Thiệu Tắc thì sợ là đến cả một bình hoa trong nhà cũng chưa từng sờ qua.

“Mấy hôm trước mẹ nghe nói các con đều phải nằm viện. Không sao chứ, vết thương của Cảnh Thâm đã khá hơn chút nào chưa?” Vạn Châu gọi người giúp việc bưng trà rót nước và mang nước hoa quả ra, đồng thời nheo mắt cười ngắm Quý Noãn, nét mặt mãn nguyện tựa như yêu thích cô con dâu ra mặt.

Bị Mặc Thiệu Tắc lạnh nhạt một thời gian dài, trong một thoáng Quý Noãn không kịp thích ứng với sự nhiệt tình niềm nở của mẹ Mặc Cảnh Thâm. Cô bị lôi kéo ngồi lên sofa, chưa kịp cởi áo khoác liền vội vàng gật đầu: “Không sao ạ. Mấy hôm trước ba có vào viện thăm, nhưng lúc đó Cảnh Thâm đang nằm nghỉ nên không gặp được. Sức khỏe Cảnh Thâm trước giờ vẫn rất tốt, chỉ bị thương ngoài da một chút thôi, mẹ đừng quá lo lắng.”

“Mẹ không lo, không lo. Đứa con này từ nhỏ đã không bắt người khác phải quá lo lắng. Mẹ nghe nói nó bị thương nên mới nói ba các con vào xem thế nào. Mẹ sợ các con ngại nên cũng không vào bệnh viện. Giờ nghe nói các con ra viện rồi thì mẹ cũng thấy yên tâm hơn.” Vạn Châu cười vỗ cánh tay Quý Noãn: “Mẹ nhớ lúc trước ba con có nói con từng học đại học ở Los Angeles, nhiều năm rồi không quay lại đây, con có còn thấy quen thuộc không, có gì không quen không?”

Bình luận