Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 34: Đêm nay em đừng hòng ngủ


Cô ngồi trong lòng anh, tay nắm lấy cổáo sơ mi hơi hé mở của anh, mắt nhìn vào lồng ngực vẫn còn nóng hổi, nghiêng đầu dựa vào vai anh, mân mê cổáo.

"Mộng Nhiên mới vừa nói…"

Cô vẫn còn chưa dứt lời thì cái tay đang tùy ý nghịch ngợm trên cổáo đã bị anh nắm lấy, đè xuống.

Mặc Cảnh Thâm sờ lên mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt của cô: "Hôn nhân lấy sự tin tưởng làm cơ sở, anh không hỏi thì em càng không cần giải thích."

Trái tim Quý Noãn khẽ rung động.

Côđột nhiên cảm thấy…

Mọi thứđều đáng giá!

Tóc Quý Noãn vẫn chưa sấy khô, Mặc Cảnh Thâm luồn tay vào tóc cô, cuối cùng khẽ buông tiếng thở dài: "Máy sấy đâu? Sấy khô tóc đi."

Rốt cuộc anh cũng rủ lòng từ bi chịu để cô sấy tóc rồi sao?

Quý Noãn chớp mắt nhìn anh, đưa tay chỉ về tủ kính màu trắng cạnh phòng tắm: "Ởđằng kia."

Mặc Cảnh Thâm buông cô ra, đồng thời lấy chăn trùm lên cơ thể không mảnh vải che thân của cô rồi đứng dậy đi lấy máy sấy.

Quý Noãn cầm lấy khăn tắm bên giường, trốn trong chăn gắng gượng quấn khăn lên người lần nữa, sau đó vội vàng rời khỏi giường.

Cô không cóýđịnh để anh sấy tóc cho cô lần nữa. Nếu cứđược anh nuông chiều như thế, chỉ sợ sau này cô sẽ không thể tự chăm sóc bản thân mình.

"Để em tự làm!" Vừa mới chạy đến cạnh anh, côđãđưa tay muốn giật lấy máy sấy.

Mặc Cảnh Thâm dáng cao chân dài cúi xuống nhìn cô một cái rồi giơ tay lên cao, Quý Noãn chỉ có thể nhón chân cố gắng với tay lên.

Với hồi lâu nhưng vẫn không bắt được, cô trừng mắt nhìn anh: "Đưa cho em, anh thật là!"

Cô vừa nói vừa nhảy lên, mới nhảy hai cái thì phát hiện ý cười sâu xa trong mắt người đàn ông kia, Quý Noãn vô thức vội giữ lấy khăn tắm suýt chút rơi xuống.

"Mặc Cảnh Thâm, lúc anh không đứng đắn thật sự quáđáng ghét…" Dưới ánh mắt ẩn giấu vài tia cười cợt của anh, cô không kìm được mà lầm bầm, lườm anh một cái rồi xoay người rời đi.

Thắt lưng bỗng bị anh ôm lại, sau đóđặt cô ngồi lên ghế sofa đơn bên cạnh phòng tắm: "Chỉ không đứng đắn với mình em thôi, em còn uất ức cái gì?"

Quý Noãn hừ một tiếng, nhưng không còn lộn xộn nữa.

Ai bảo anh cao thế chứ, chiều cao 1m65 của cô lúc đi chân trần hoàn toàn là một tên lùn trước mặt anh. Rõ ràng lúc nãy anh dùng chiều cao để bắt nạt cô.

Tiếng máy sấy vang lên bên tai, anh vừa tự nhiên lại chu đáo sấy tóc cho cô. Dáng vẻ cầm máy sấy của anh không chỉ hài hòa, mà còn đẹp trai lại lịch lãm, khiến người ta nghi ngờ người đàn ông này rốt cuộc là vị thần tiên tao nhã nào giáng trần. Tạo hóa thật kỳ diệu, có thểđặt tất cả những thứ hoàn hảo lên người anh.

"Anh mà còn tiếp tục chiều chuộng em nữa là em sẽ từ chó hoang đồng cỏ trở thành chó cưng Bắc Kinh đấy." Quý Noãn nhắm mắt, miệng hừ hừ tức giận nhưng lại có chút hồn nhiên.

Anh kiên nhẫn vén tóc cô, giọng trầm thấp không gợn sóng: "Cũng tốt, để em khỏi chạy loạn khắp nơi."

Quý Noãn ngoái lại nhìn anh, anh xoay đầu cô trở lại như cũ: "Ngồi yên, đừng có lộn xộn."

Cô nhíu mày, lắng nghe tiếng sấy tóc, thuận miệng hỏi: "Có phải anh hoàn toàn không có dựđịnh trở về thừa kế công ty của nhà họ Mặc không? Nghe nói nhà họ Mặc đã dời trụ sở chính của Tập đoàn Shine sang Mỹ…"

Anh không dừng lại, tựa như cô thản nhiên hỏi thì anh cũng thản nhiên trả lời, ngữđiệu rất bình thản: "Tập đoàn Shine đã cóông nội và bậc cha chú trông nom rồi."

Cô giơ tay vuốt vuốt lọn tóc xõa trước ngực: "Nhưng em nhớ hình nhưông nội không cóýđịnh để lại công ty cho họ, mà vẫn muốn gọi anh về."

Mặc Cảnh Thâm không nói gì, tắt máy sấy, vuốt mấy sợi tóc trên đỉnh đầu cô: "Một tập đoàn Mặc thị cũng đủ nuôi em rồi."

Nuôi cô?

Nuôi cô thật ra rất tốn tiền, mặc dù bây giờ côđã bớt phóng túng, cũng không mua những thứ xa xỉđể bù vào cuộc sống tẻ nhạt của mình như trước đây.

Huống chi, kiếp này cô cũng không cóýđịnh để ai nuôi.

Mặc Cảnh Thâm đãđể máy sấy lại chỗ cũ. Quý Noãn đứng lên, dùng tay chải tóc mình, vừa ngoái lại đã thấy áo sơ mi của anh vẫn cởi một nửa.

Vừa rồi cô không đểý, Mặc đại tổng tài ấy thế màđể quần áo xốc xếch sấy tóc giúp cô.

Nhưng dù quần áo xốc xếch thì trông anh vừa lười biếng lại gợi cảm. Cảm giác này khiến người ta không thể dời mắt, không thấy anh lưu manh, mà ngược lại đẹp trai đến độ khiến người ta phẫn nộ.

Trước đây rất hiếm khi cô nói chuyện với Mặc Cảnh Thâm nhiều như vậy. Có thể nói trước khi kết hôn, cô chẳng biết gì về anh cả.

Ngoại trừ gia thế của anh, ngoại hình của anh, đời sống sạch sẽ không phụ nữ trước hôn nhân của anh, và sau khi cưới anh yêu cô nhiều hơn ra, thì cô thật sự hoàn toàn không biết gì về anh cả.

"Lần trước cô họ nói không sai, nhiều phụ nữ thích anh như vậy, gia đình quyền thế xứng với anh cũng không ít, rốt cuộc anh thích em ởđiểm nào chứ?" Quý Noãn chống tay lên ghế sofa, nhìn anh chậm rãi xắn tay áo sơ mi.

Ôi… Tùy tiện một động tác mà cũng đẹp đến thế...

Mặc Cảnh Thâm ngước mắt nhìn cô, khóe môi khẽ nở một nụ cười.

"Em qua đây."

"Làm gì?"

Tuy hỏi vậy, nhưng Quý Noãn vẫn đứng dậy đi qua. Giữa hai người chỉ cách nhau chiếc ghế sofa nhỏ, chỉ có hai bước mà thôi.

Côđến gần anh, vừa nhìn vào đôi mắt đen nhánh trầm tĩnh của anh thìđột nhiên anh đưa tay ôm cô vào lòng, rồi cúi xuống hôn.

Ánh đèn sáng rực trong phòng ngủ khiến cô không thể mở mắt, cả người kề sát vào lồng ngực anh. Bị anh hôn hồi lâu, nhớ lại những chuyện vừa làm trên giường khi nãy, giờ khắc này cô cũng không biết phải để tay ởđâu.

Hôn xong, Mặc Cảnh Thâm nhìn cô bằng đôi mắt tối đen như mực: "Anh đi tắm, tắm chung nhé, hửm?"

"Phòng tắm trong phòng em nhỏ như vậy, không lớn như phòng tắm ở Ngự Viên, hai người không thể tắm chung. Hơn nữa em cũng vừa mới tắm xong…"

Mặc Cảnh Thâm hoàn toàn không cho cô cơ hội từ chối, mở cửa phòng tắm kéo cô vào.

"Mặc Cảnh Thâm, phòng tắm của em cách âm không được tốt lắm… Anh đừng…"

Một giây sau, cô bỗng bị bế lên. Quý Noãn khẽ kêu một tiếng, nhưng lại vội vàng nén lại. Cô bị anh bế lên bệđá hoa cương trong phòng tắm, mái tóc dài rối bời làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cô.

Cô vịn hai tay vào vai anh, sợ mình sẽ ngã xuống, vẻ mặt vẫn chưa hoàn hồn: "Anh làm gì vậy…"

"Thử hiệu quả cách âm." Anh đẩy cô vào bức tường phía sau bệđá, lưng cô dựa sát vào tường.

Quý Noãn nhìn anh.

Cô hít sâu một hơi: "Anh thả em xuống đi…"

Cô chưa dứt lời thì anh đã chụp lấy gáy cô, buộc cô phải cúi đầu xuống, rồi hôn lên môi cô.

Anh ngậm lấy bờ môi cô, đầu lưỡi phác họa viền môi ấy, hôn đến nỗi cả người cô mềm nhũn mới cạy mở hàm răng cô, báđạo tiến vào thăm dò, đánh chiếm thành trì.

Hơi thở của anh phả vào cổ cô, thấp giọng tuyên bố từng chữ: "Đêm nay em đừng hòng ngủ."

Bình luận