Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 318: Không thể chọc, thật sự là không thể chọc!


Nam Hành ngồi trên ghế sofa cách giường không xa, mở nắp bát nhựa ra ăn vài thìa. Anh không trả lời Mặc Cảnh Thâm, mà chỉ nhớ lại hình ảnh vừa rồi Quý Noãn nằm bên cạnh Mặc Cảnh Thâm, rồi lại nhớ đến hình ảnh Phong Lăng chẳng thèm nhìn mình. Anh cảm thấy cháo trong bát này vừa ăn vào miệng đã lập tức bốc mùi thức ăn chó.

“Thật ra Phong Lăng là người rất tinh tế, chỉ là cô ấy quá giỏi che giấu cảm xúc của mình.” Quý Noãn vừa đút cháo cho Mặc Cảnh Thâm vừa nói khẽ: “Tôi tiếp xúc với cô ấy lâu như vậy, mặc dù nhiều khi cô ấy lạnh lùng như rất xa cách, nhưng chẳng qua chỉ là cái vỏ bọc tự vệ của cô ấy quá dày mà thôi…”

Cô vừa nói vừa thổi thổi hộp cháo, lúc đút cho Mặc Cảnh Thâm muỗng nữa thì ân cần hỏi: “Còn nóng không?”

Trông thấy dáng vẻ cẩn thận sợ mình bị bỏng của Quý Noãn, nụ cười trên môi Mặc Cảnh Thâm càng lúc càng rõ hơn. Vừa rồi đầu giường đã được nâng cao lên một chút, bây giờ anh đang nửa nằm nửa ngồi. So với vẻ mặt luôn lạnh lùng của Nam Hành, thì vẻ mặt anh được gọi là gió xuân phơi phới.

Nam Hành thật sự cảm thấy mình không nuốt trôi bữa sáng này nữa.

“E rằng đến tận bây giờ cô vẫn chưa biết rốt cuộc vì sao mình được cậu ta cưới về nhà?”

Quý Noãn nhìn anh ta, trả lời: “Anh đang nói về chuyện tôi từng cứu Cảnh Thâm ở bờ sông Los Angeles vào mấy năm trước, hay là chuyện khác?”

Nam Hành khẽ nhíu đôi mày nghiêm nghị, hơi ngạc nhiên: “Cô đã biết hết rồi à?”

Mặc Cảnh Thâm lại thờ ơ nói: “Cũng không có gì phải giấu giếm.”

Nam Hành nhìn sang Quý Noãn, cười: “Vậy cô không sợ cậu ta vì trả ơn nên mới cưới cô sao?”

Quý Noãn: “… Anh ấy bảo không phải.”

Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt nhìn anh ta: “Không gần gũi được người phụ nữ của mình, không quen nhìn tôi bình yên, nên cậu muốn nhân cơ hội này chia loan rẽ thúy sao?”

Nam Hành cười nhạo, khẽ dựa vào ghế sofa, thoải mái gác hai tay lên lưng ghế như đại gia, nhìn hai người một đút một ăn như keo sơn trên giường bệnh, giễu cợt nói: “Một đại tiểu thư từng ngang ngược, càn rỡ, không coi ai ra gì thế kia, rốt cuộc cậu thích cô ấy ở điểm nào hả? Có gì đáng yêu đến mức Tổng Giám đốc Mặc đây đành lòng cam tâm tình nguyện trói buộc nửa đời sau của mình với cô ấy?”

Câu hỏi này rất hay, chính là câu hỏi mà vừa rồi Quý Noãn đã muốn hỏi.

Mặc Cảnh Thâm không hề nghĩ ngợi, nhẹ nhàng đè muỗng cháo mà Quý Noãn vừa đưa tới miệng mình xuống, cười nhẹ: "Một cô bé mười sáu tuổi chu mỏ hà hơi lung tung, vừa thổi vừa nói đây là nụ hôn đầu tiên của cô ấy, còn chưa đủ đáng yêu hay sao?”

Quý Noãn: “…”

Có thể đừng nhắc lại chuyện này được không?

Theo quan điểm ở số tuổi hiện tại của cô, m* nó, đây rõ ràng là thiểu năng.

Nam Hành hung dữ lườm nguýt: “M* nó, vậy mà cũng được xem là đáng yêu?”

 Mặc Cảnh Thâm khẽ nhếch cặp lông mày rậm lên, thản nhiên nói: “Cô ấy vô cùng đáng yêu khi lén uống mấy ly rượu rồi trốn trong góc để tránh đám đông trong các buổi tiệc ở Hải Thành. Cô ấy vô cùng đáng yêu khi vừa nghe nói phải kết hôn liền lập tức chặn xe của ba mình trên đường, dùng lý lẽ kiên quyết tranh luận không cưới người mà mình không yêu. Cô ấy vô cùng đáng yêu khi lấy kéo đâm thủng hai mươi mấy lỗ trên chiếc váy cưới đặt may ở trung tâm chỉ vì muốn đào hôn. Cô ấy vô cùng đáng yêu khi cố ý tự bẻ gãy ngón tay của mình trong hôn lễ rồi hùng hồn tuyên bố ngón tay mình đã tàn phế không thể đeo nhẫn cưới. Cô ấy cũng vô cùng đáng yêu khi hôn lễ kết thúc không chịu ném hoa cưới mà trốn sau cánh gà sân khấu nhai cánh hoa trút giận…”

Quý Noãn: “…”

Tự nhiên cô thật muốn tìm cái lỗ chui tọt xuống cho xong.

Mặt Nam Hành không cảm xúc, anh ta nói: “Tôi chỉ hỏi bừa chút thôi mà.”

Mặc Cảnh Thâm trịnh trọng: “Tôi vẫn có thể kể thêm vài cái nữa.”

Nam Hành giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc: “Để dành khi nào vợ cậu mang thai đủ ba tháng, hai người về phòng ngủ của mình mà kể đi.”

Mặc Cảnh Thâm tỏ vẻ tiếc nuối nhìn anh ta: “Không phải vừa rồi cậu rất muốn nghe sao?”

Vẻ mặt của Nam Hành vẫn không cảm xúc: “Mới ăn mấy thìa cháo mà đã muốn nôn ra rồi. Đừng nói nữa, cảm ơn.”

Thấy chủ đề này đã đến hồi kết, Quý Noãn thử độ nóng trong hộp cháo rồi lại múc một thìa đưa đến miệng Mặc Cảnh Thâm. Lúc nhìn người đàn ông trước mặt, cô mím môi, mặt nóng lên, nói: “Chẳng trách khi em mới vừa làm hỏng áo cưới, chẳng mấy chốc nhà họ Mặc đã chuyển một chiếc áo cưới mới tinh từ Pháp về bằng máy bay, thì ra là anh đã nhìn thấy…”

Mặc Cảnh Thâm cười khẽ: “Ăn cánh hoa ngon không?”

Quý Noãn kêu “này” với anh, rồi một tay cầm bát, tay kia che mặt, có vẻ không thể chịu nổi những hành động thiểu năng không đáng nhớ của mình. Mãi một lúc sau cô mới bỏ tay ra, cố gắng bình tâm đút cháo cho anh, tránh vô tình làm đổ cháo lên người anh.

“Cậu còn muốn hỏi gì nữa không?” Mặc Cảnh Thâm nhếch mép nhìn Nam Hành, đồng thời chậm rãi giơ tay vén lọn tóc bên gò má Quý Noãn ra sau tai cô.

Quý Noãn vội nghiêng đầu sang chỗ khác, tránh né tay anh: “Anh đừng cử động tay lung tung.”

Mặc Cảnh Thâm mỉm cười, bỏ tay xuống.

Nam Hành ngồi trên ghế sofa phất tay, tỏ vẻ trái tim đang chịu sự tàn phá cấp mười: “Ông đây làm anh em với cậu nhiều năm như vậy mà chưa từng được cậu khen một câu tốt đẹp nào. Chẳng lẽ năm đó cô gái này thổi tiên khí vào miệng cậu sao? Con m* nó, uống rượu với ăn cánh hoa cũng xinh đẹp à?”

Khóe miệng Quý Noãn méo xệch.

Tiên khí gì đó thì dẹp đi.

Tuy nhiên, những hành động cô làm lúc trước đều bị Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy, cô thật sự muốn tàng hình ngay tại chỗ.

Thật mất mặt quá mà!

Trước khi cô chạy trối chết, Nam Hành nhận được một cuộc điện thoại liền bỏ đi.

Quý Noãn tiếp tục đút cháo cho Mặc Cảnh Thâm, anh ngoan ngoãn ăn tiếp. Phòng bệnh yên tĩnh đến nỗi cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe được. Chỉ có vẻ mặt lúng túng của cô gái là không tương xứng với sự yên tĩnh này.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô.

Quý Noãn cũng nhìn anh, sau đó để bát cháo xuống, hắng giọng một tiếng, nói: “Những gì anh nói lúc nãy đều là thật sao? Vậy anh… rốt cuộc là thích em ở điểm nào?”

Mặc Cảnh Thâm nhìn bát cháo đã bị cô để ra xa, cụp mắt nghĩ ngợi.

“Cũng có thể hiểu là… anh bị sắc đẹp của em mê hoặc.”

Quý Noãn trừng mắt nén sự rung động trong lòng: “Nhiều cô gái xinh đẹp như vậy, chỉ cần vào giới giải trí vơ đại một ngôi sao hạng bét cũng có nhan sắc nhất định rồi. Sao anh lại nói như mình rất nông cạn vậy?”

Anh cười: “Ai bảo nhan sắc của em hơn người?”

Tim Quý Noãn bị anh nói đến rung rinh.

Không thể trò chuyện, thật sự là không thể trò chuyện, không thể chọc ghẹo, thật sự là không thể chọc ghẹo anh mà!

Phản ứng đầu tiên của Quý Noãn là đỏ mặt, tim đập dồn dập. Thật sự là cô không thể chịu nổi sự trêu ghẹo nghiêm túc của đại boss lạnh lùng khó gần như người ta vẫn đồn. 

Mấy giây sau, cô bình tĩnh lại đôi chút: “Lý trí nói cho em biết, những gì anh mắt thấy tai nghe về em nhất định không chỉ dừng lại ở đó. Rốt cuộc anh phát hiện em là người lúc trước từ khi nào? Lúc ấy đèn đường bị hỏng, cả em cũng không thấy rõ, huống hồ lúc đó anh còn chẳng mở mắt.”

Mặc Cảnh Thâm nhìn dáng vẻ thấp thỏm lại chột dạ của cô, giọng điệu lười biếng nói: “Vậy ý em là, hôn xong rồi không muốn chịu trách nhiệm phải không?”

Bình luận