Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 293: Ánh mắt mặc cảnh thâm thẫm lại, mang theo ý cảnh cáo


Đến tối, cô vẫn không tránh được phải đi đưa cơm.

Lần này Quý Noãn không thể lại tìm cách làm bỏng tay để thoát nạn. A Cát Bố cử Dali theo dõi cô từ sáng đến đêm. Việc duy nhất Quý Noãn có thể làm là quan sát thói quen của hắn. 

Lúc Dali ăn cơm trưa và cơm tối sẽ uống chút rượu. Hắn không uống quá nhiều, không ngủ trưa, cũng không say xỉn, không chừa cho ai một cơ hội trốn thoát. Hắn cẩn trọng lại biết kiềm chế, chẳng trách A Cát Bố lại tin tưởng hắn.

Bà cụ lại giúp Quý Noãn băng bó vết bỏng một lần nữa, nhưng cách thức vẫn không chuyên nghiệp. Vết bỏng trên mu bàn tay Quý Noãn bị bột thảo dược bết vào, nhìn càng thê thảm không chịu nổi. May là có lớp lụa trắng quấn lại, nếu không đến cả cô cũng không dám nhìn.

Quý Noãn vừa xuất hiện trong căn nhà gỗ của Mặc Cảnh Thâm thì đã thấy người đàn ông ban ngày vẫn ngồi bên tường bây giờ đang đứng dựa lưng vào cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô vừa mới đi vào cửa. 

Anh có thể đứng dậy được, xem ra buổi sáng cô kiên quyết mớm nước cho anh cũng có chút hiệu quả. Ít nhất anh cũng không bị mất nước hoàn toàn.

Dali và đám người kia vẫn đứng ngoài theo dõi.

Quý Noãn không nói lời nào, bưng khay gỗ vào, rồi lấy hai cái bát ra, nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm, dùng mắt ra hiệu hỏi anh muốn ăn gì.

Mặc Cảnh Thâm vẫn đứng đó bất động nhìn cô.

Đôi mắt sâu thẳm của anh đen láy, sáng rực mà lạnh lẽo. Trước cặp mắt giám sát chòng chọc của Dali, ánh mắt Mặc Cảnh Thâm rất sâu, mang theo ý cảnh cáo nguy hiểm.

Quý Noãn cũng hiểu, anh muốn cô ngoan ngoãn, đừng cố nghĩ cách cứu anh ra khỏi đây nữa, lại càng không được có hành động gì để bị nghi ngờ.

Anh muốn nói cho cô biết, cô phải tự bảo vệ mình trước tiên.

Quý Noãn bình tĩnh đưa mắt nhìn thức ăn trên bàn, cầm đôi đũa lên rồi bưng bát đưa đến chỗ anh.

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, vẫn không nhúc nhích.

Quý Noãn đang nghĩ thầm, nếu lúc trước cô không bị bắt về đây thì có lẽ bây giờ cô đang cùng với Phong Lăng và Nam Hành chờ thời cơ cứu viện tốt nhất.

Bây giờ cô cũng như bị trói chân ở đây, không khác gì con muỗi bị mắc vào lưỡi nhện như anh, nên chuyện quan trọng nhất của cô bây giờ không phải là tự bảo vệ mình, mà là phải ép anh ăn. 

Gan lì bốn ngày rồi, nếu anh còn tiếp tục không ăn không uống thì coi như con cô mất cha.

Lúc Quý Noãn bưng bát cơm lại gần, ánh mắt Mặc Cảnh Thâm ngày càng lạnh.

Quý Noãn biết, hai người gặp phải con đường chết này, anh có ăn bát cơm này hay không cũng đều là sai lầm. Nhưng nếu như anh bị cưỡng ép phải ăn thì lại là chuyện khác. Dù sao bây giờ sức Mặc Cảnh Thâm cũng không đấu lại được với cô, Dali nhìn thấy cũng không cảm thấy bất thường.

Cô lấy đũa hớt cơm đặt lên miệng anh. Anh vẫn như lúc uống nước buổi sáng, mím môi không nói, lặng lẽ đứng đó.

Quý Noãn lại cố gắng quay sang khua chân múa tay. Nhưng thật ra cô vung vẩy tay chân cho Dali nhìn thôi, kỳ thực cô đang muốn nói với Mặc Cảnh Thâm, nếu anh không chịu ăn thì cô cũng sẽ bị giết. Cô lại chắp hai tay trước ngực, thái độ năn nỉ, cầu xin anh ăn.

Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng nhìn cô, chợt cười lạnh một tiếng, rồi lấy một chiếc ghế trong căn nhà gỗ ngồi xuống. Ngồi xuống rồi anh vẫn không hé răng một câu.

Trong phòng bây giờ như một sân khấu kịch câm vô cùng lặng lẽ, im ắng như tờ nhưng lại ẩn chứa rất nhiều tài năng. Một khi người diễn không tốt thì mất mạng như chơi.

Quý Noãn tự mình ăn một miếng cơm, nhai trong miệng, rồi há miệng ra như thể nói một chữ “a” không thành tiếng, như nói cho anh biết cơm này rất sạch sẽ, là cô tự mình nấu, không hề có độc.

Mặc Cảnh Thâm ngồi trên ghế, định giơ tay hất đổ bát cơm đang đặt trên bàn, thì tay anh bất chợt bị một lực yếu ớt chặn lại.

Anh nghiêng đầu thì nhìn thấy cánh tay bị bỏng của Quý Noãn đang cố sức níu lấy áo anh.

Cặp mắt lãnh đạm của anh ngước lên nhìn cô.

Môi Quý Noãn run run, cô cẩn thận che chắn cái bát để anh không hất đổ. Tình thế giằng co qua lại mãi không phân thắng bại. Cô nghe Dali và mấy gã bên ngoài cợt nhả bằng tiếng Campuchia, thi thoảng còn nghe thấy tiếng cười châm chọc.

Trong tay bọn chúng có súng, bọn chúng nắm quyền sinh quyền sát ở đây, bọn chúng cũng có quyền như người đứng ngoài vây xem một cảnh náo nhiệt.

Mà Quý Noãn và Mặc Cảnh Thâm thì đang nằm trong lằn ranh sinh tử, chỉ sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục.

Cô phải làm thế nào để diễn cho xong đây?

Phải làm thế nào để thuận tình thuận lý ép người đàn ông này mềm lòng chịu ăn một chút?

Quý Noãn chợt đặt chiếc bát trong tay xuống, trước nét mặt lạnh nhạt của Mặc Cảnh Thâm, cô chậm rãi quỳ gối.

Anh ngồi trên ghế nhìn cô đột nhiên quỳ xuống, con ngươi đen láy như lóe lên nhưng cũng chỉ trong nháy mắt lại ra vẻ không cảm xúc nhìn cô. Bàn tay không lộ ra dưới ánh mắt người khác nắm chặt tay ghế vịn, năm ngón tay thon dài càng lúc càng bóp chặt, khớp xương trắng bệch, nhưng  gương mặt lại không để lộ chút cảm xúc khác thường nào.

Quý Noãn quỳ xuống vừa khóc vừa nài nỉ. Dali khoái chí đứng ngoài nhìn vào, thấy Mặc Cảnh Thâm vẫn không có động thái gì muốn ăn cơm. Xem ra người phụ nữ bị bắt tới đây không có quan hệ gì với hắn, thậm chí ả này còn có thể không phải là người Trung Quốc. Suy cho cùng, nếu ả là đồng bào của hắn, có khi hắn đã động lòng trắc ẩn.

Nhìn tình cảnh này, Mặc Cảnh Thâm không chỉ nghị lực hơn người, mà trái tim của hắn còn vô cùng sắt đá. Người phụ nữ xinh đẹp đáng thương như vậy mà cũng không làm hắn dao động được.

Thấy anh từ đầu đến cuối vẫn ngồi im không nhúc nhích, Dali dứt khoát đi vào, dí khẩu súng vào trán Quý Noãn. Cô quỳ dưới đất không dám cựa quậy.

Dali chĩa súng vào trán Quý Noãn, chế nhạo bằng một câu tiếng Anh: “Mr. Control thật sự không chịu ăn sao? Vậy xem ra ả đàn bà này không còn hữu dụng nữa rồi. Ông ghét cô ta như vậy, tôi kết liễu cô ta ngay trước mặt ông, thế nào hả?”

Mặc Cảnh Thâm cười nhạt, lạnh mắt nhìn hắn, thờ ơ nói: “Thật không?”

Ngón tay Dali đặt lên cò súng, mắt vẫn không ngừng dán lên gương mặt lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm, hỏi: “Giết, hay không giết đây?”

Mặc Cảnh Thâm cụp mắt xuống, cũng không thèm liếc Quý Noãn một cái, thái độ lạnh nhạt, mặt không cảm xúc: “Vậy thì cứ giết đi.”

Nghe vậy, Dali nheo mắt lại.

Quý Noãn cứng ngắc quỳ dưới đất, họng súng đen ngòm vẫn chĩa vào trán cô.

Cô bất động, Dali cũng không ra tay, còn người đàn ông đang ngồi trên ghế thì không thèm nháy mắt lấy một cái.

Trong phòng đột nhiên tĩnh mịch.

Bất chợt khóe miệng Dali cong lên, hắn hạ giọng nở nụ cười, thu súng lại giắt trả về bên hông: “Mr. Control đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc. Ả đàn bà này trắng trẻo xinh đẹp như vậy mà cũng không thể làm ông rung động.”

Lúc này Dali bỗng nhiên cúi xuống, ngón tay không mấy sạch sẽ bóp mạnh cằm Quý Noãn: “Đồ vô dụng, nếu không phải vì gần đây tay chân bà cụ yếu ớt, cần mày phụ giúp nấu cơm thì mày không có nổi cơ hội sống đến ngày hôm nay đâu.”

Bình luận