Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 255: Đại khái là mối tình đầu


Editor: Nguyetmai

"Cô Quý, trong y học, hội chứng thể hàn của cô được gọi là tử cung hư hàn. Hội chứng này chắc chắn ảnh hưởng tới xác suất thụ thai. Tuy nhiên trường hợp của cô không phải do di truyền, hơn nữa kỳ kinh nguyệt của cô cũng rất đều, chỉ cần điều hòa lại một thời gian thì hoàn toàn không có vấn đề gì."

Nói tới đây, bác sĩ lại cẩn thận hỏi: "Cô Quý, vì bệnh của cô không phải do di truyền gây nên, nên tôi hiếu kỳ, không biết nguyên nhân vì sao trong cơ thể cô lại có khí lạnh nghiêm trọng đến như vậy? Tìm được nguyên nhân, biết đâu chúng ta có thể trị bệnh tận gốc, lại càng tiết kiệm được thời gian."

Cô mắc phải khí lạnh như thế nào ư?

Thật ra Quý Noãn không muốn nhắc tới chuyện năm đó trước mặt Mặc Cảnh Thâm. Tuy từ trước đến nay anh chưa từng hỏi đến chuyện đó, nhưng bây giờ anh đã đưa cô đi khám như thế này, lại còn liên quan đến vấn đề sinh con cho anh sau này, nên Quý Noãn cảm thấy mình không thể nói qua loa được.

Liếc nhìn anh đang đứng bên cạnh, sau một thoáng im lặng, cô trả lời: "Mùa đông năm tôi mười lăm tuổi, trời đặc biệt lạnh, thời tiết càng gần Tết Nguyên Đán lại càng giá lạnh, nhiệt độ ban đêm xuống tới âm hai mươi độ C. Thời gian đó, tôi đang nghỉ lễ, rốt cuộc vì có chuyện đột ngột xảy ra mà tôi chỉ mặc áo ngủ chạy ra ngoài, suốt đêm ngồi một mình trên mặt tuyết. Sau đó tôi bị lạnh đến mức đầu óc mơ hồ. Để giữ đầu óc được tỉnh táo, tôi đã bốc tuyết lạnh ăn…"

Lúc này, mấy bác sĩ trong phòng nhìn cô bằng ánh mắt sửng sốt, bác sĩ còn chưa kịp hỏi tiếp, Mặc Cảnh Thâm đã nhìn cô đăm đăm.

Bốn mắt nhìn nhau, Quý Noãn thấy trong đáy mắt anh thoáng hiện vẻ xao động. Cô biết sự việc giấu giếm nhiều năm này, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày anh phát hiện ra.

Sau lời kể của Quý Noãn về chuyện đã xảy ra, bác sĩ bảo cô nằm xuống để khám lại một lần nữa. Sau khi rời khỏi phòng khám, Quý Noãn xem kỹ đơn thuốc.

Bệnh cô không nặng, nhưng cần uống thuốc Đông y khoảng hai tháng để điều tiết cơ thể.

Mặc Cảnh Thâm đưa cô tới hiệu thuốc Đông y để lấy thuốc. Thời gian chờ đợi lấy thuốc khá lâu, để cô không bị làm phiền, anh dẫn cô tới một phòng chờ tương đối yên tĩnh dành cho khách VIP.

Sau khi kéo ghế cho Quý Noãn ngồi xuống, anh vắt chiếc áo khoác mà cô vừa cởi ra qua một bên rồi cúi xuống hỏi, giọng nói vô cùng bao dung và ân cần: "Em lạnh không? Mặc áo khoác vào nhé? Anh đi mua đồ uống nóng cho em."

Quý Noãn nhìn gương mặt tuấn tú của anh, khẽ lắc đầu: "Em không lạnh cũng không khát."

Sau đó, ngừng lại một chút, cô liền hỏi thẳng: "Ban nãy em đã kể thật với bác sĩ rồi, anh không có gì hỏi em sao?"

Giọng anh rất bình thản: "Nếu em không muốn nói, anh hỏi làm cái gì? Em không cần đặt nặng trong lòng chuyện tệ hại xảy ra năm đó với em, cũng như quan hệ giữa em với nhà họ Quý. Chuyện đó không hề liên quan tới cuộc sống sau này của em, em cứ chôn sâu nó trong ký ức để nó tự thối rữa và tan biến đi. Những chuyện vặt vãnh không đáng kể ấy, em không cần khơi lại làm gì."

"Có phải là anh biết chuyện đó không?"

Anh cười nhẹ: "Em nghĩ miệng của Quý Mộng Nhiên kín như vậy sao?"

Quý Noãn: "…"

Như vậy thì, đúng là không có gì bí mật cả.

Quý Noãn chống cằm, nhìn mấy bác sĩ đang chuẩn bị sắc thuốc ở quầy thuốc đối diện, khẽ nói: "Trong lời kể của cô ta, có rất nhiều điều được thêm mắm dặm muối. Thế nhưng, đến cả câu chuyện được thêm mắm dặm muối ấy anh cũng đã nghe rồi, thì em cũng không có gì phải giấu giếm."

"Như vậy, đó đều là sự thật?" Mặc Cảnh Thâm nhìn cô vợ nhỏ nhắn đang ngồi chống cằm trước mặt.

"Mùa đông năm em mười lăm tuổi, trời lạnh khủng khiếp, suốt đời này em cũng không muốn nhớ tới cái cảm giác lạnh lẽo năm đó." Quý Noãn cúi đầu nói: "Năm đó ba em đón Thẩm Hách Như về nhà, Thịnh Dịch Hàn cũng theo mẹ vào nhà họ Quý. Mặc dù lúc đó em bất mãn trong lòng, không sao hòa hợp được với họ, sống cùng một nhà nhưng em vẫn làm mặt lạnh với họ. Thế nhưng, vì ba em khăng khăng muốn để hai mẹ con Thẩm Hách Như và Thịnh Dịch Hàn ở trong nhà họ Quý, một đứa con gái nhỏ tuổi như em cũng không thể nói gì, làm gì được. Cùng lắm thì em chỉ ném vỡ vài món đồ rồi thôi.

Thịnh Dịch Hàn lớn hơn em bốn tuổi. Ở cái tuổi mười lăm, em vẫn còn rất ngây thơ khờ khạo trong chuyện tình cảm nhưng cũng rất hiếu kỳ. Thậm chí em cũng không biết anh ta đã dán mắt vào em từ lúc nào. Theo cách nói của anh ta sau này, đó đại khái là mối tình đầu của anh ta với em kế của mình."

Nói tới đây, Quý Noãn nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm, thấy anh dường như đã bắt đầu hơi nhíu mày, cô biết rằng anh cảm thấy rất chướng tai vì cô dùng ba tiếng "mối tình đầu" khi lần đầu tiên mổ xẻ câu chuyện quá khứ vốn không thể xem là mối tình đầu kia. Tuy nhiên… ít ra, anh vẫn nhẫn nại lắng nghe.

"Em càng đối xử lạnh nhạt với anh ta thì anh ta càng tốt với em. Chỉ trong mấy tháng, anh ta đã mua cho em vô số quà tặng, đại khái là muốn dỗ dành làm vừa lòng em. Về sau, sự cảnh giác của em đối với anh ta càng ngày càng giảm, cũng không còn quá lạnh lùng xa cách đối với anh ta. Anh ta lại tặng cho em một món quà từ nước ngoài gửi về, em rất thích, cũng làm hòa với anh ta theo kiểu trẻ con. Bởi vậy, về sau Quý Mộng Nhiên nói ở nhà có một số thứ "anh Thịnh" cho em, chính là mấy món quà khi đó. Mặc dù tất cả đều đã bị người làm trong nhà lấy đi nhưng Quý Mộng Nhiên vẫn lấy làm đề tài để ra sức ly gián và gây xích mích."

"Tết Nguyên Đán năm đó, ba em và Thẩm Hách Như dẫn Quý Mộng Nhiên đến Lâm thị thăm bạn. Em đau bụng kinh nên không đi, ở nhà một mình, người làm trong nhà cũng đã xin về quê vì trong nhà có người bị bệnh." Khi nói tới đây, đột nhiên Quý Noãn siết chặt ống tay áo của mình: "Em không ngờ tối hôm đó Thịnh Dịch Hàn cũng trở về. Lúc đó em vừa tắm xong, mặc áo ngủ, đang định đi tìm xem có đồ ăn vặt gì không, rốt cuộc lại gặp Thịnh Dịch Hàn đột nhiên vào nhà. Lúc vào cửa, trên người anh ta nồng nặc mùi rượu."

Thấy động tác của Quý Noãn, Mặc Cảnh Thâm nắm lấy tay cô: "Thôi được rồi, em đừng kể nữa."

Quý Noãn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của anh, tiếp tục nói: "Không sao, anh cũng đã nói, những chuyện này nên chôn sâu trong ký ức để nó thối rữa và tan biến đi. Bây giờ em nói ra, xem như nhổ cả gốc lẫn rễ."

Cô lại ngước lên nhìn Mặc Cảnh Thâm: "Có ai ngờ được, cô tiểu thư khiến bao người hâm mộ của nhà họ Quý, năm mười lăm tuổi lại suýt bị con trai của mẹ kế cưỡng bức ngay tại nhà? Tuy lúc đó em chụp lấy gạt tàn trên bàn phang anh ta ngã xuống, nhưng em rất hoảng loạn. Sợ anh ta tỉnh lại, em liền chạy thẳng ra bên ngoài. Lúc đó, trời tối đen, em ăn mặc phong phanh, cũng không dám chạy ra khỏi sân, nên em đi chân trần núp dưới tán lá của cây hòe cổ thụ sau nhà suốt một đêm."

Quý Noãn khẽ cắn môi: "Ngồi cả đêm ngoài trời dưới cái lạnh âm 20 độ C thật sự không phải là chuyện đùa. May mà ba em quay về sớm. Khi phát hiện em nằm cứng đờ trong sân, ông đích thân lái xe, vượt qua mấy trạm đèn đỏ đưa em tới bệnh viện. Nếu không nhờ có ông, năm đó em đã bị chết cứng rồi, làm sao sống được đến bây giờ!"

Bình luận