Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 253: Giữa anh và em, còn cần có mưu đồ Sao?


Editor: Nguyetmai

Thịnh Dịch Hàn khoan thai mỉm cười: "Chào Mặc tổng."

Khuôn mặt anh ta tràn ngập vẻ châm biếm: "Tôi còn tưởng người bên cạnh Quý Noãn vẫn là cô vệ sĩ kia chứ!"

Vừa nói, anh ta vừa nới lỏng bàn tay gần như đã sắp bóp nát cổ tay của Quý Mộng Nhiên ra, không chút thương xót buông thõng, thả tay cô ta ra.

Cặp mắt thản nhiên của Mặc Cảnh Thâm liếc qua anh ta rồi lập tức nhìn Quý Mộng Nhiên. Mặt mày cô ta vẫn còn tái nhợt vì tay bị bóp rất đau. Dường như cô ta đang đăm chiêu suy nghĩ về tình cảnh lúc này.

Quý Mộng Nhiên rụt vai lại, hơi bất mãn nói: "Anh Thịnh, em biết là mình lỗ mãng, không làm theo kế hoạch mà anh đã vạch ra… Chuyện giữa em và Quý Noãn, thật sự không phải chỉ cần dăm ba câu là có thể nói rõ ràng tất cả. Em vốn muốn mượn danh nghĩa của ba để lừa chị ta tới đây. Em biết lúc nãy anh cũng không ngờ chị ta lại tới nơi này… Trong kế hoạch, em cũng không muốn liên lụy đến anh… nhưng mà…"

Thịnh Dịch Hàn lạnh nhạt nhìn cô: "Lúc này rồi mà cô còn nói những lời chạy tội giúp tôi như thế thì được cái tích sự gì?" Giọng anh ta đều đều, không thể đoán được tâm trạng qua giọng nói của anh ta.

Mặc dù lúc đầu Thịnh Dịch Hàn có lòng muốn giúp cô ta, nhưng anh ta tuyệt đối sẽ không chuốc thuốc mê Quý Noãn, cũng không dùng phương pháp đơn giản như vậy để dụ Quý Noãn tới.

Thật sự là khi hành động, Quý Mộng Nhiên chỉ thấy cái trước mắt. Thịnh Dịch Hàn là một người rất kiên nhẫn, nhưng Quý Mộng Nhiên lại quá nóng vội.

Quý Noãn dài giọng khinh thường nói: "Hóa ra, tối nay tôi bị dẫn tới nơi này, ngoại trừ cô em gái vốn vẫn không ưa tôi này ra tay, còn có mưu đồ khác của anh nữa?"

Trước câu chất vấn lạnh lùng của Quý Noãn, Thịnh Dịch Hàn hơi nhướng mắt, ánh mắt thản nhiên như không.

Anh ta không đáp lại câu hỏi của Quý Noãn, chỉ đưa mắt nhìn người đàn ông tao nhã, lạnh lùng, vẻ mặt bình thản đứng dưới ngọn đèn kia.

Cùng Quý Noãn dự buổi tiệc của Shine đêm đó, Thịnh Dịch Hàn cũng đã từng đối mặt trực tiếp với Mặc Cảnh Thâm. Từ cách hai người gườm nhau bằng ánh mắt lạnh lẽo hôm đó đã báo trước chuyện hôm nay sẽ không kết thúc một cách quá ôn hòa được.

"Làm gì có mưu đồ gì khác, giữa anh và em, còn cần có mưu đồ sao?" Thịnh Dịch Hàn khẽ cười hỏi ngược lại.

Nét mặt của anh ta khiến người khác không đoán ra được suy nghĩ bên trong, chỉ cảm thấy chán ghét.

Quý Mộng Nhiên không cam lòng bị anh ta phớt lờ, đột nhiên cô ta nghiêng người, ánh mắt ngạo mạn nhìn về phía Quý Noãn: "Lời nói vừa rồi của tôi, hẳn là cô đã nghe được. Quý Noãn, cô hoàn toàn không phải là con gái của nhà họ Quý! Trước kia, mẹ mang thai cô rồi mới gả cho ba tôi! Cho dù cuộc hôn nhân của hai người là thật, cho dù nhiều năm qua cô cũng được gắn cái mác tiểu thư nhà họ Quý, nhưng trong người cô không hề mang dòng máu của nhà họ Quý chúng tôi! Trước đây cô kiêu ngạo bao nhiêu, thì bây giờ cô nực cười bấy nhiêu! Quý Noãn, nghĩ tới chút tình cảm chị em giữa hai chúng ta mấy năm nay, tôi không so đo tính toán rốt cuộc cô đã cướp đi những gì vốn thuộc về tôi ở nhà họ Quý. Thế nhưng trong quan hệ thông gia của nhà họ Quý và nhà họ Mặc, rốt cuộc cô là cái thứ gì vậy? Cô có tư cách gì mà lúc này đứng ở đây tự xưng là bà Mặc? Bây giờ, người đáng ra phải tự hổ thẹn, chẳng lẽ không phải là cô sao?"

Mặc dù đôi mắt Quý Mộng Nhiên hơi đỏ lên, nhưng khi nói ra những lời này, cô ta nở một nụ cười cực kỳ khinh miệt, toát ra vẻ ngạo mạn từ tận xương tủy của một tiểu thư chân chính nhà họ Quý. Đôi mắt cô ta lạnh lùng và ngạo nghễ nhìn Quý Noãn.

Không nhìn Quý Mộng Nhiên, Mặc Cảnh Thâm khẽ kéo Quý Noãn với vẻ mặt mờ mịt ra sau lưng mình rồi mới quay sang Thịnh Dịch Hàn, cất giọng rất bình thản, nói: "Bí mật ẩn giấu nhiều năm như vậy của Quý Hoằng Văn mà năm đó ở nhà họ Quý lại bị anh dễ dàng phát hiện ra. Hôm nay cái bí mật vốn đã không còn là bí mật kia lại được Quý Mộng Nhiên dùng làm đòn sát thủ để hạ gục Quý Noãn. Anh đã trù tính từ lâu, chuẩn bị sẵn một cái cớ làm mồi nhử, nhưng rốt cuộc không thể nhử được Quý Noãn, mà lại dẫn dụ được Quý Mộng Nhiên ăn phải bả rồi?"

Thịnh Dịch Hàn mỉm cười đầy giễu cợt, nhưng nét cười chỉ lưng chừng nơi đáy mắt: "Nếu đã không gọi là bí mật của bí mật, thì làm sao có thể xem là mồi nhử?"

Mặc Cảnh Thâm nhìn anh ta một hồi rồi quay sang nhìn Quý Noãn.

Quý Noãn không hề hé răng sau khi nghe Quý Mộng Nhiên nói.

Hoặc có thể nói rằng, bất luận là việc mình trở thành đề tài ngồi lê đôi mách của đám tiểu thư danh giá ở Hải Thành về việc cô là con gái riêng của mẹ mình, hay là bản thân cô sau đó lớn lên cũng dần dần phát hiện nét mặt của mình không giống với bất cứ người nào trong nhà họ Quý, những chuyện này đã đè nặng trong lòng cô từ lâu rồi.

Bây giờ, mặc dù cô không thể chấp nhận sự thật này, nhưng ít ra cô cũng không quá kinh ngạc.

Mặc Cảnh Thâm nói không sai, Quý Mộng Nhiên tưởng rằng có thể dùng chuyện này làm đòn sát thủ để khiến cô gục ngã, thật sự là quá ngu ngốc.

Nếu Quý Noãn vẫn là cô nàng Quý Noãn hay ỷ lại trước kia của nhà họ Quý, thì có thể cô sẽ khó mà tiếp nhận chuyện này ngay lập tức.

Nhưng hôm nay cô đã không còn là Quý Noãn của ngày xưa nữa.

Bất kể sự thật là thế nào, Quý Noãn cũng hoàn toàn không hề có ý nương tựa vào nhà họ Quý. Nếu có, cũng chỉ là cô không thể dứt bỏ lòng biết ơn và tình cảm cha con với Quý Hoằng Văn.

Lại một lần nữa đối diện với ánh mắt ngạo mạn của Quý Mộng Nhiên, đôi mắt bình tĩnh và lạnh lùng của Quý Noãn tràn ngập vẻ châm biếm: "Có thể từ trước đến nay cô vẫn luôn xem trọng những thứ mà cho tới bây giờ, tôi không hề ra sức chiếm giữ. Cho nên, những chuyện tự cô cho là đúng kia, ngoài việc khiến trong lòng cô cảm thấy có chút dễ chịu ra thì còn có tác dụng gì chứ?"

Ánh mắt Quý Mộng Nhiên hơi khựng lại, cô ta liền nhân cơ hội bắt thóp: "Nếu nói như vậy, cho tới bây giờ, ngay cả cuộc hôn nhân với Mặc Cảnh Thâm, cô cũng không hề tận lực nắm giữ?"

Quý Noãn liếc nhìn cô ta, ánh mắt trong veo: "Chính vì cuộc hôn nhân này là thứ duy nhất mà tôi ra sức nắm giữ, chính vì tôi đã có được người đàn ông mà cô luôn mong muốn nhưng không chiếm đoạt được, cho nên cô mới hận tôi đến mức này, mới bất chấp tình chị em hai mươi năm. Không chỉ lúc thì công khai, lúc lại ngấm ngầm tìm cách hại tôi, mà thậm chí còn mấy lần bày mưu tính kế, cô muốn đưa tôi vào chỗ chết phải không?"

"Cô là cái thứ mà ngay cả cha mình là ai còn không biết, ai cho phép cô đứng đó mà nghênh ngang nói…"

Quý Mộng Nhiên đang định đốp chát lại một câu thật sắc bén thì Mặc Cảnh Thâm đã nắm lấy tay Quý Noãn rồi không thèm nhìn ai đi thẳng ra hành lang, sải bước về phía phòng VIP ở phía sau.

Cửa phòng VIP mở ra rồi đóng lại, Quý Noãn bị anh đẩy vào trong.

Cô ngước lên nhìn thấy đôi môi mỏng của anh mím lại thành một đường thẳng. Anh khẽ gọi cô: "Noãn Noãn."

Tâm trạng vốn bắt đầu dao động và bất an của Quý Noãn vì chuyện vừa rồi, chỉ trong giây lát đã bình tĩnh trở lại.

Cô lên tiếng, giọng ôn hòa và bình tĩnh: "Năng lực chống đỡ đả kích của em mạnh mẽ hơn anh tưởng nhiều. Em không sao đâu, chỉ là có một số chuyện cần phải có thời gian để thích nghi."

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô đăm đăm: "Về chuyện thân thế, em đừng nghe bất cứ ai nói lung tung, tìm dịp nào đó nói chuyện với ba em. Dù sao thì chân tướng sự việc cũng không đơn giản như từ miệng người khác nói đâu."

Quý Noãn gật đầu.

Anh dịu dàng mà điềm tĩnh đưa tay lên vuốt tóc cô: "Em vừa trúng thuốc mê, bây giờ không phải lúc thích hợp nói nhiều với bọn họ, chuyện này nói sau đi."

Quý Noãn lại gật đầu.

Cũng không hẳn là mờ mịt, nhưng vào lúc này, cô hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của Mặc Cảnh Thâm. Dù sao anh cũng quan tâm tới tâm trạng của cô, mà vừa rồi cũng đúng lúc cô không muốn tranh cãi nảy lửa với Quý Mộng Nhiên nữa.

Tuy cô không quá kích động, nhưng cơ thể cô hầu như không còn chút sức lực nào, cả người như nhũn ra. Cô để mặc anh ôm mình, không để cô đi ra ngoài.

Khi Mặc Cảnh Thâm rời khỏi phòng VIP, đám người chờ ở bên ngoài, ngoài Thịnh Dịch Hàn với ánh mắt u tối vẫn thản nhiên như không, thì những người khác thấy anh đi ra đều nhìn anh với vẻ dè chừng.

Bình luận