Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 219: Ông mặc trả rất nhiều tiền


Editor: Nguyetmai

Quý Noãn đẩy cửa đi vào, nhìn phòng khách sáng trưng trong căn hộ.

Phong Lăng chần chừ đứng ngoài cửa. Nếu ông Mặc tới, vậy tối nay cô không cần ở với Quý Noãn rồi. Sau khi chần chừ một lúc, cô vẫn quyết định không bước vào.

Căn hộ này rất lớn, từ cửa đến phòng ngủ cách khá xa. Nhưng cửa phòng ngủ đang đóng, bên trong lại không có ánh sáng, ngoại trừ phòng khách thì chỉ có phòng bếp là sáng đèn.

Vì sao lại là phòng bếp?

Có thật là Mặc Cảnh Thâm đã đến không?

Quý Noãn không khỏi có loại cảm giác vừa nôn nao vừa hoảng loạn.

Vốn dĩ trước đó cô đã chuẩn bị sẵn những lời sẽ nói, muốn nói thật ra mình luôn tin tưởng anh. Lúc nói ra những lời kia, không phải cô nghi ngờ tình cảm và hôn nhân giữa bọn họ, chỉ là cô nhất thời bị bao vây trong đó, nói quá trực tiếp những lời muốn nói, lại bỏ quên sự tin tưởng vẫn luôn tồn tại giữa bọn họ.

Mấy ngày nay, ngày nào cô cũng ngẩn người nhìn chằm chằm điện thoại, tay luôn đặt ở nút gọi, nhưng lại không bấm vào.

Rốt cuộc anh đã nguôi giận rồi sao? Cuối cùng cũng chịu đến rồi à?

Quý Noãn đứng ngoài phòng bếp một hồi, muốn đi vào nhưng lại sợ quá đột ngột. Cô nghĩ sẵn trong đầu đâu ra đấy rồi mới cất bước đi vào. Kết quả vừa mới vào nhà bếp thì cô đã nhìn thấy một bác gái khoảng hơn năm mươi tuổi đang đứng bên tủ lạnh, một tay cầm túi mua sắm có in logo siêu thị, tay kia đang mở tủ lạnh.

Lúc ấy, Quý Noãn dừng bước ngay tại chỗ, tia hi vọng vừa dấy lên liền tan biến ngay lập tức. Cô nắm thật chặt tay trong ống tay áo, sau đó thả lỏng một chút, giống như muốn nắm thứ gì đó nhưng lại không thể nào nắm được.

Bác gái đứng trước tủ lạnh nghe thấy tiếng bước chân, ngoảnh lại liền nhìn thấy Quý Noãn. Thoạt đầu bác ngạc nhiên, sau đó gần gũi thân thiện hỏi: "Chào cô, cô là cô Quý phải không?"

Quý Noãn thu lại cảm xúc, nói: "Vâng, xin hỏi dì là?"

Bác gái lập tức mỉm cười: "Chào cô Quý, tôi là người giúp việc tư nhân được ông Mặc thuê tới hơn một tháng trước, chịu trách nhiệm cứ cách hai ngày sẽ qua dọn phòng cho cô, nhân tiện thay tất cả nguyên liệu nấu ăn trong bếp bằng đồ tươi mới mỗi ngày. Tôi thấy đồ ăn trong tủ lạnh đã lâu không có ai đụng tới, nguyên liệu nấu ăn mua trong một tháng gần đây cô cũng chưa hề dùng qua. Nhưng dù sao ông Mặc cũng đã trả tiền trước cho tôi rồi, cho nên tôi vẫn đúng hạn cứ cách hai ngày qua đây một lần."

Phong Lăng đứng ngoài nghe cuộc đối thoại bên trong. Hình như không có giọng của Mặc Cảnh Thâm, cô lấy làm lạ, chẳng lẽ người bên trong không phải ông Mặc?

Cô bước nhanh vào, thấy Quý Noãn đang đứng trước cửa phòng bếp, nhìn như rất bình thường, nhưng rõ ràng sống lưng lại căng cứng.

Phong Lăng do dự bước lên phía trước, lại trông thấy bác gái bên trong kia, kết hợp với đoạn đối thoại nghe được ban nãy, cô lập tức hiểu ra.

"Hèn gì nơi này lúc nào cũng sạch sẽ, thì ra là có người thường xuyên tới đây dọn dẹp." Phong Lăng thấp giọng nói một câu. Cô lại đưa mắt nhìn nụ cười nhàn nhạt như khách sáo trên mặt Quý Noãn, chỉ là nụ cười ấy không hiển hiện trong đáy mắt.

Rõ ràng là mất mát.

"Đúng rồi cô Quý, cứ cách hai ngày tôi đều mua những thứ này, là cô ăn không quen hay là dạo này không về đây thế? Tôi thấy rất nhiều vật dụng trong phòng tắm của cô giống như không có ai sử dụng trong thời gian dài vậy." Bác gái đóng cửa tủ lạnh lại, quay đầu hỏi tiếp: "Nếu ăn không quen thì cô hãy liệt kê cho tôi một danh sách, sau này tôi sẽ mua đồ ăn cô thích…"

"Không cần, đúng là đã rất lâu rồi tôi không về đây." Giọng Quý Noãn bình thản. Cô rũ mắt nhìn xuống sàn nhà đã được quét dọn sạch sẽ không còn một hạt bụi nào.

"À à, thảo nào." Bác gái gật gù: "Cứ mua đồ rồi để vào tủ lạnh liên tục, thật sự là quá lãng phí. Nếu dạo này cô Quý không về nhà trọ ở, vậy có cần sau này tôi gửi đồ ăn đến Đại học T không? Bây giờ cô đang sống trong ký túc xá hả?"

"Trong ký túc xá không tiện nấu cơm, ăn gì cũng rất tùy ý, không cần phiền phức vậy đâu." Quý Noãn thản nhiên nói: "Dì à, sau này dì cứ đúng hạn tới quét dọn là được rồi, không cần mua đồ ăn nữa đâu."

"Nhưng ông Mặc đã trả cho tôi rất nhiều tiền…"

"Không sao, chỉ cần quét dọn là được rồi."

"Cô Quý, vậy tiền này…"

Thấy bây giờ Quý Noãn không vui, Phong Lăng trực tiếp lên tiếng: "Cô Quý nói sao thì làm vậy đi, cô ấy nói không cần mua là không cần mua."

Bác gái sửng sốt một chút. Nhận nhiều tiền như vậy, kết quả lại chỉ đến quét dọn, thật sự là ái ngại. Nhưng thấy các cô kiên quyết như thế bác gái cũng đành gật đầu: "Vậy cũng được, tôi sẽ ghi lại số điện thoại của mình cho cô. Trong ba tháng này, nếu cô cần gì thì cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào."

Quý Noãn gật đầu rồi không nói gì nữa, quay người đi ra.

Phong Lăng nhận lấy tờ giấy mà bác gái viết, sau khi xem số điện thoại xong liền bảo bác ấy tiếp tục dọn dẹp. Sau đó cô đưa mắt nhìn về phía Quý Noãn đang đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng khách. Yên lặng một lát, cô định đi qua trò chuyện, nhưng trong nhà bếp đang có người, mà người này lại luôn tìm chủ đề tán dóc với cô, nên Phong Lăng đứng tại chỗ tùy tiện đáp lại vài câu.

Đến nửa giờ sau, bác gái ra về, Quý Noãn vẫn đứng yên trước cửa sổ.

"Bà Mặc, cô về đây để lấy linh kiện máy tính đúng không?" Phong Lăng lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Cô còn nhớ để ở đâu không? Tôi đi lấy cho cô, tránh để lát nữa đi ra lại quên."

"Trong phòng sách."

"Được, để tôi đi lấy."

Phong Lăng lại nhìn cô một cái rồi mới xoay người đi vào phòng sách.

Sau khi tìm được đồ Quý Noãn cần lấy, Phong Lăng ra ngoài liền thấy vừa nãy cô còn đứng trước cửa sổ, giờ đây không biết đã ngồi xổm xuống từ lúc nào.

Cô ngồi xổm trước cửa sổ, không phát ra tiếng động nhỏ nào.

"Bà…"

Phong Lăng vừa định mở miệng, nhưng lại do dự hai giây bởi cảnh tượng trước mắt. Cô bỗng lấy điện thoại di động ra, lặng lẽ chụp lại dáng vẻ cô đơn ngồi xổm trước cửa sổ của Quý Noãn.

Ở góc độ này không thấy được biểu cảm trên mặt Quý Noãn, chỉ có thể nhìn thấy phần tóc rũ xuống hai bên má và bóng lưng gầy gò tĩnh lặng.

Cô như một đứa bé bị người lớn vứt bỏ bên vệ đường, không biết phải làm sao.

Sau khi chụp xong, Phong Lăng nhìn chăm chú ảnh chụp một hồi, sau đó tìm số điện thoại cá nhân của Mặc Cảnh Thâm trong danh bạ rồi gửi ảnh chụp qua cho anh.

Sau khi gửi xong, chỉ hai phút sau cô thấy dưới ảnh chụp hiện lên dòng chữ đã xem. Lúc này cô mới nhét điện thoại vào túi, đi đến bên cửa sổ ngồi xuống với Quý Noãn.

"Bà Mặc, bây giờ cô muốn làm gì nhất?"

Quý Noãn nghe thấy câu hỏi của Phong Lăng thì đưa mắt nhìn sang cô gái tóc ngắn bên cạnh, mấp máy môi: "Không biết nữa, đầu óc tôi trống rỗng. Có lẽ nếu nghe được câu chuyện xưa hay làm gì đó thì tôi mới có thể phân tâm và dễ chịu đôi chút. Hoặc uống rượu cũng là một lựa chọn không tồi. Người xưa nói "nhất túy giải thiên sầu", có thể thử một chút."

Đây là lần đầu tiên trong một tháng nay, Quý Noãn chủ động thừa nhận trong lòng mình khó chịu.

Phong Lăng nhíu mày: "Uống rượu thì thôi đi, ông Mặc đã nói cấm chỉ cô uống rượu, dù bây giờ ngài ấy không ở đây, tôi nhất định phải trông chừng cô."

Bình luận